
Khi Nỗi Đau Trở Thành Sức Mạnh
Khi tôi còn đang đau đầu vì tiền ăn tháng này, thì lại thấy Cố Thành đem hộp mạch nhũ tinh tôi mua cho con gái, dúi vào tay Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
Người chồng lúc nào cũng khinh thường, coi rẻ tôi, vậy mà lại nhìn người phụ nữ khác bằng ánh mắt dịu dàng, đầy si mê.
Nghĩ đến gương mặt gầy gò, vàng vọt của con gái đang đói ở nhà, tôi như phát điên lao tới chất vấn.
Anh ta chẳng những không nhận sai, còn chỉ tay vào mặt tôi mà mắng thẳng: “Đừng có làm mất mặt ngoài đường như mấy con đàn bà chanh chua. Chẳng phải chỉ là một hộp mạch nhũ tinh thôi sao? Mạn Ninh gầy yếu như vậy, uống chút bồi bổ thì sao chứ?”
Rồi quay sang phía Bạch Nguyệt Quang, mặt đầy áy náy: “Cô ấy là người nhà quê, đừng chấp nhặt với cô ta. Để anh đưa em về.”
Về sau, cái người “nhà quê” như tôi lên thành phố làm việc, trở thành người đầu tiên trong huyện kiếm được mười nghìn tệ một năm.
Còn anh ta và Bạch Nguyệt Quang thì lại tìm đến tôi để nương nhờ.
Bình luận