Năm lớp Bốn tiểu học, tôi dùng nét chữ non nớt viết bài văn mang tên 《Cha tôi》.
Cô chủ nhiệm nhận bài, lướt qua vài dòng, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười châm chọc.
Trên bục giảng, cô xé toạc bài văn của tôi ngay trước mặt cả lớp, những mảnh giấy vụn bay lả tả trong không khí.
“Tuổi còn nhỏ mà miệng đã đầy lời dối trá,” giọng cô ta chói tai như kim châm, “gọi cha em đến đây, tôi muốn hỏi rõ, rốt cuộc là dạy con kiểu gì mà để nó bịa ra được những chuyện thế này.”
Trong tiếng cười nhốn nháo vang dội của cả lớp, mặt tôi nóng bừng, đỏ ửng lên như bị thiêu đốt.
Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt của bạn bè.
Nhưng tôi không khóc, cũng không thanh minh.
Tôi chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Vì tôi biết, từng chữ tôi viết ra đều là sự thật.
Và người cô ấy – rất nhanh thôi – sẽ hiểu ra mình đã đâm trúng tổ ong to cỡ nào.
Khi cha tôi xuất hiện trước cửa phòng giáo viên, sắc mặt cô lập tức tái nhợt.
Cô hoảng rồi.
Bình luận