Chương 10 - Ánh Mắt Đầy Quyền Năng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mùa hè ấy, chúng tôi trò chuyện rất nhiều.

Về quá khứ, về tương lai.

Nhưng đều ăn ý, tránh né điều cốt lõi nhất.

Về gia đình tôi, về chiếc xe màu đen kia.

Có những chuyện, không biết, với cậu ấy, lại là một cách bảo vệ.

Trước ngày khai giảng.

Cuối cùng tôi đã giải được mật mã trong sổ tay.

Không phải là mật báo gì quan trọng.

Chỉ là một đoạn thư.

Viết cho tôi.

“Niệm Niệm ái nữ:

Gặp chữ như gặp người.

Khi con đọc được những dòng này, con đã trưởng thành rồi.

Con đường phía trước, dài và đầy chông gai.

Kẻ thù sẽ dùng mọi cách để cám dỗ con, công kích con, lợi dụng con.

Chúng sẽ dùng tiền tài, dùng địa vị, dùng những thứ con không thể tưởng tượng được.

Nhưng con phải ghi nhớ.

Điều chúng ta bảo vệ, là mảnh đất dưới chân này.

Là sự yên bình của hàng tỉ đồng bào phía sau.

Sự nghiệp này, cao hơn tất cả.

Bao gồm cả mạng sống của chúng ta.

Đừng sợ, cũng đừng khóc.

Cha để lại cho con một chiếc chìa khóa.

Nó giấu ở nơi tận cùng của tri thức.

Hãy dùng trí tuệ của con để tìm ra nó.

Nó sẽ dẫn lối cho con, đến bên cha.

Đỉnh Côn Luân, chờ con.

Cha, Chu Sùng Sơn.”

Tôi gập cuốn sổ lại.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Đây không phải là một bức thư gia đình.

Mà là một di chúc.

Cũng là một chiến thư.

Cha, con đã hiểu.

Từ hôm nay, con không còn chỉ là con gái của cha.

Con cũng là một chiến sĩ, canh giữ Côn Luân.

Vũ khí của con là bộ óc của con.

Chiến trường của con, là vườn Thanh Hoa.

15. Dòng ngầm trong khuôn viên Thanh Hoa

Bước chân vào khuôn viên Thanh Hoa, tôi có cảm giác như mình đã trở lại thế giới bình thường.

Xung quanh là những bạn trẻ tràn đầy sức sống đến từ khắp mọi miền đất nước.

Họ là thủ khoa các tỉnh, là những người đoạt huy chương vàng các kỳ thi học sinh giỏi.

Trên gương mặt ai nấy đều tràn đầy tự tin và khát vọng về tương lai.

Tôi được phân vào một ký túc xá bốn người.

Không còn đãi ngộ đặc biệt của “sân sau Tường Đỏ”.

Cũng không còn có Trương Trì kề vai sát cánh bảo vệ từng bước.

Mọi thứ, bỗng chốc trở nên quá đỗi bình thường.

Bình thường đến mức khiến tôi có phần không quen.

Trong lễ khai giảng.

Hiệu trưởng phát biểu trên sân khấu đầy khí thế.

“Hôm nay, các em lấy Thanh Hoa làm vinh.”

“Ngày mai, Thanh Hoa sẽ vì các em mà kiêu hãnh.”

Bên dưới, tiếng vỗ tay vang dội.

Còn trong lòng tôi, lại bình lặng như mặt nước.

Tôi biết, sự yên bình này chỉ là bề nổi.

Ẩn sâu trong tòa tháp ngà này, là những dòng chảy ngầm không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cuộc sống đại học của tôi, định sẵn sẽ không hề bằng phẳng.

Trương Trì không còn xuất hiện nữa.

Trước ngày khai giảng, anh ấy để lại cho tôi một kênh liên lạc được mã hóa.

Cùng một cái tên.

“Giáo sư Lý Chấn Quốc, khoa Vật lý, văn phòng 302.”

“Nếu có việc khẩn cấp, có thể tìm ông ấy.”

Đây là người liên lạc mới của tôi.

Cũng là người bảo vệ mà tổ chức cài cắm bên cạnh tôi.

Các bạn cùng phòng với tôi đều rất thân thiện.

Một người là học bá đến từ Thượng Hải, tên Lâm Vi.

Một người là cô gái mạnh mẽ từ Tứ Xuyên, tên Trương Thiến.

Người còn lại là cô gái chất phác đến từ vùng quê, tên Vương Tú.

Họ rất tò mò về danh hiệu “thủ khoa toàn quốc” của tôi.

Nhưng tôi hiếm khi nhắc đến gia đình.

Chỉ nói rằng, cha tôi là một kỹ sư đang làm việc ở nơi xa.

Tuần đầu tiên là huấn luyện quân sự.

Cường độ huấn luyện cao khiến tôi tạm thời quên đi những phiền não.

Tôi thể hiện rất tốt.

Thể lực và kỷ luật đều vượt trội hơn người thường.

Nhờ những rèn luyện từ nhỏ mà tôi chủ động thực hiện.

Tôi hiểu rõ, một cơ thể khỏe mạnh cũng quan trọng như một bộ óc thông minh.

Sau huấn luyện quân sự, các tiết học chính thức bắt đầu.

Khoa Vật lý là một trong những viện hàng đầu của Thanh Hoa.

Các môn học ở đây có độ khó rất cao, tiến độ cực nhanh.

Nhiều bạn cảm thấy áp lực.

Nhưng tôi lại như cá gặp nước.

Cuốn sổ tay của cha đã mở ra cho tôi cánh cửa của một thế giới mới.

Rất nhiều kiến thức giảng viên giảng trên lớp, tôi đã từng thấy phiên bản nâng cao hơn trong sổ tay.

Tài năng của tôi nhanh chóng được các thầy cô để ý.

Đặc biệt là giáo sư Lý Chấn Quốc.

Ông giảng môn “Cơ học lượng tử nâng cao”.

Khoảng hơn năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, đeo kính dày cộp.

Trông chẳng khác gì một học giả bình thường.

Nhưng ánh mắt ông nhìn tôi, luôn mang theo một cảm xúc rất đặc biệt.

Có ngưỡng mộ, cũng có dò xét.

Một lần sau tiết học.

Ông gọi tôi lại.

“Em Chu Niệm, đến văn phòng thầy một chút.”

Tại văn phòng 302.

Ông không nói về chuyện học.

Mà chỉ rót cho tôi một chén trà.

“Gần đây, em vẫn ổn chứ?” ông hỏi.

“Cũng tạm ạ.” Tôi đáp.

“Có ai khả nghi, hoặc chuyện gì kỳ lạ không?”

Ông hạ thấp giọng.

Tôi hiểu, ông đang thi hành nhiệm vụ của mình.

“Tạm thời chưa có.”

“Thế thì tốt.” Ông gật đầu.

“Nhưng tuyệt đối không được lơ là cảnh giác.”

“Bọn chúng đã biết em đến đây, chắc chắn sẽ ra tay.”

“Nhớ kỹ, đừng dễ dàng tin ai.”

“Đặc biệt là những người chủ động tiếp cận em, đối xử quá mức nhiệt tình.”

Lòng tôi chấn động.

Tôi nhớ đến lời giáo sư Lý.

Gần đây, quả thật có một người “quá mức nhiệt tình” với tôi.

Anh ấy tên là Triệu Phàm, là đàn anh cùng khoa, học trên tôi một khóa.

Chủ tịch hội sinh viên, cũng là nhân vật nổi bật trong trường.

Ngoại hình điển trai, thành tích xuất sắc, phong thái hơn người.

Dường như anh ta rất có hứng thú với tôi.

Luôn vô tình hay cố ý xuất hiện quanh tôi.

Ở căng tin, ở thư viện, ở phòng tự học.

Anh ta cùng tôi bàn luận học thuật.

Kể tôi nghe nhiều chuyện thú vị trong trường.

Cũng khéo léo dò hỏi về hoàn cảnh gia đình tôi.

Anh ta thể hiện vô cùng hoàn hảo.

Hoàn hảo đến mức không tìm thấy kẽ hở.

Nhưng càng như vậy, tôi càng cảm thấy cảnh giác.

“Thưa giáo sư, em đã hiểu.”

Rời khỏi văn phòng.

Tôi đi dạo trong khuôn viên trường.

Nắng thu xuyên qua tán lá ngô đồng, đổ bóng loang lổ dưới chân.

Mọi thứ trông thật tươi đẹp.

Nhưng tôi biết, một trận đối đầu vô hình đã lặng lẽ bắt đầu.

Triệu Phàm là bạn hay thù?

Anh ta thực sự ngưỡng mộ tôi, hay phía sau còn có mục đích gì khác?

Tôi không có câu trả lời.

Nhưng tôi biết, tôi không thể bị động chờ đợi.

Tôi phải chủ động ra tay.

Vạch trần chiếc mặt nạ ngụy trang ấy.

Xem xem, dưới vẻ ngoài yên bình của khuôn viên Thanh Hoa, rốt cuộc ẩn giấu những xoáy nước nào.

Cha à, cha đã nói đúng.

Đây là một cuộc chiến.

Mà con — nhất định phải thắng.

16. Chiếc mặt nạ ngụy trang

Đòn phản công của tôi diễn ra âm thầm, lặng lẽ.

Chiến trường của tôi, nằm trong hệ thống máy chủ của thư viện.

Ẩn sâu trong cơ sở dữ liệu nội bộ của mạng nội bộ trường học.

Hồ sơ của Triệu Phàm như một quyển sách giáo khoa được biên soạn kỹ lưỡng.

Hoàn hảo, chỉn chu, không một tì vết.

Chủ tịch hội sinh viên.

Học sinh ba tốt cấp trường.

Học bổng các loại giành được dễ như trở bàn tay.

Từng công bố hai bài luận có chất lượng khá.

Mối quan hệ xã hội rộng rãi, được lòng mọi người.

Thầy cô yêu quý, bạn bè ngưỡng mộ.

Anh ta giống như một hình mẫu sống dưới ánh đèn sân khấu.

Vô khuyết.

Nhưng tôi biết, càng hoàn hảo thì vết nứt càng sâu.

Tôi cần một điểm đột phá.

Một điểm tựa để bẩy tung lớp vỏ hoàn mỹ ấy.

Tôi lợi dụng đêm khuya – khi mạng ít người truy cập nhất.

m thầm xâm nhập vào cơ sở dữ liệu cốt lõi của trường.

Những kỹ thuật cha tôi ghi lại trong cuốn sổ tay nay đã phát huy tác dụng.

Tôi như một bóng ma, len lỏi trong biển dữ liệu.

Hồ sơ sinh viên.

Lịch sử chọn môn.

Bảng điểm.

Tất cả đều bình thường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)