Tiểu Phúc Tinh
Ngày mẹ hạ táng, cha đưa cho ta ba đồng tiền.
Ông bảo ông muốn ăn kẹo hồ lô, sai ta đi mua. Ông còn dặn dò: “Đi xa một chút, tiệm ở phố Tây là ngọt nhất.”
Nhưng khi ta đi nửa ngày trời mới mua về được, trong nhà lại chẳng thấy bóng dáng ông đâu. Ta mòn mỏi đợi chờ suốt hai ngày, thực sự quá đói khát đành phải ra cửa tìm người.
Thế nhưng ta đi từ sáng sớm tới tận đêm khuya. Cuối cùng, tại hội hoa đăng mới nhìn thấy ông, bên cạnh ông khi ấy đã có một vị phu nhân dung mạo như tiên.
Trong lòng ông còn đang ẵm một tiểu muội muội. Tiểu muội muội tay cầm một xâu kẹo hồ lô, cất tiếng gọi ông: “Cha, ăn đi.”
Mà ông lại cười lắc đầu: “Yểu Yểu ngoan, cha không thích ăn ngọt, con ăn đi.”
Hóa ra, ông lừa ta.
Ông căn bản không hề thích kẹo hồ lô, cũng chẳng hề thích ta.
Thế nhưng, xâu kẹo hồ lô ta mua ngay cả lớp giấy bọc cũng chưa bóc, vứt đi thì thật đáng tiếc.
Vừa hay tại quán trà cách đó không xa, có người đang khuyên nhủ: “Vương gia cầu xin ngài, mau uống thuốc đi thôi.”
Ta nghĩ ngợi rồi bước tới, đưa xâu kẹo hồ lô cho vị công tử tuấn tú không chịu uống thuốc kia.
“Ngài sợ đắng sao?”
“Chỗ ta có kẹo hồ lô, ngọt lắm, tặng cho ngài này.”
Bình luận