Chương 4 - Kẹo Hồ Lô và Nỗi Đau Của Công Tử
9
Gương mặt ông dần trở nên kinh ngạc.
“Con bé… là con gái của Vương gia sao?”
Vương gia mỉm cười: “Đương nhiên rồi, không phải con gái bản vương, lẽ nào lại là của Chu đại nhân nhà ngươi à?”
Hồi lâu sau cha mới khôi phục vẻ bình tĩnh, cụp mắt xuống. Ông lập tức phản bác: “Dĩ nhiên không phải của thần.”
“Chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm tranh chấp giữa hai đứa trẻ, xin Vương gia bỏ qua Nếu chiếc vòng này tiểu thư đã nhìn trúng trước, thần và tiểu nữ sẽ không chiếm đoạt thứ người khác yêu thích nữa, xin phép cáo lui.”
Ông nói rồi định rời đi.
Nhưng Vương gia lại lạnh lùng nói: “Muốn đi dễ vậy sao?”
Ngài liếc nhìn Tuế Sơn một cái, sau đó khẽ dùng tay che mắt ta lại. Ta không nhìn thấy biểu cảm của cha nữa.
Chỉ nghe thấy một tiếng “vút” vang lên, cha đột nhiên rên rỉ đau đớn: “Vương gia, ngài làm gì vậy?”
Tiểu muội muội tên Yểu Yểu kia cũng bị dọa cho “oa” một tiếng khóc rống lên lần nữa.
Mà cổ tay bị hằn đỏ của ta đã được Vương gia nhấc lên.
“Chu đại nhân, chắc ngươi cũng từng nghe qua bản vương là kẻ vô cùng hẹp hòi. Ngươi làm đau con gái ta một mảy, bản vương tự nhiên phải trả lại ngươi một tấc.”
“Tạ lỗi đi, tạ lỗi cho tới khi tiểu thư hài lòng mới thôi.”
Không thể quay đầu, ta vẫn chẳng thấy mặt cha.
“Tiểu thư, xin lỗi, hôm nay là hạ quan lỗ mãng, hôm khác nhất định sẽ tới cửa tạ lỗi, xin tiểu thư bỏ qua.”
Lời tuy là lời xin lỗi nhưng giọng điệu cha dường như không phục.
Vương gia hỏi ta: “A Diểu, có hài lòng không?”
Ta đoán ngài chắc muốn nghe ta nói không hài lòng nhưng ta chẳng thốt nên lời.
Ta thật xấu xa.
Ta không muốn nghe lời xin lỗi của cha, cũng chẳng muốn tha thứ cho ông. Thế là ta ôm chặt lấy cổ Vương gia, buồn bã thưa: “Con muốn về nhà.”
10
Nhưng khi được Vương gia bế lên xe ngựa… Ta vẫn cứ thẫn thờ như thế.
Ta biết mình hình như không hiểu chuyện, đã làm mất hứng của Vương gia. Vì thế suốt quãng đường đều cúi gầm mặt, chẳng dám nhìn biểu cảm của ngài.
Cho tới khi xuống xe ngựa vào tới Vương phủ mới dám kéo vạt áo ngài, nhỏ giọng xin lỗi: “Con xin lỗi…”
Vương gia dường như không hiểu vì sao.
“A Diểu vì sao phải xin lỗi?”
“Hôm nay Vương gia đặc biệt trút giận cho con, nhưng con lại không để cha tiếp tục tạ lỗi…”
Ta tuy nhỏ tuổi nhưng không hề ngốc nghếch.
Kim nãi nãi bảo Vương gia địa vị vô cùng tôn quý, tôn quý tới mức hễ ngài muốn là mọi việc đều có thể giao cho các tỷ tỷ nô tỳ và Tuế Sơn làm.
Thế mà người rõ ràng chẳng cần bận tâm gì như ngài, hôm nay lại đích thân đưa ta tới Kim Lâu.
Ngài hẳn là biết cha hôm nay cũng tới đó, nên mới cố ý đưa ta đi để bắt ông tạ lỗi. Nhưng ta đã làm hỏng chuyện rồi.
Ta thấy buồn bã vô cùng.
Nghĩ tới đây, ngay cả tay áo Vương gia ta cũng không dám nắm nữa.
Thế nhưng, rõ ràng người làm sai là ta. Lúc ta buông tay áo ra, ngài lại đột nhiên ngồi xuống, ngược lại còn an ủi ta.
“A Diểu chỉ là lương thiện, không nỡ làm kẻ nhẫn tâm mà thôi. Trái lại là ta, hôm nay ta rạch hắn một đao, con có giận không?”
Ngài thong thả nói, giọng điệu vô cùng dịu dàng. Ta ngẩng đầu thấy đôi mắt ngài cong cong, vẫn là vị Vương gia ôn nhu thường ngày, chẳng hiểu sao đột nhiên lại muốn khóc.
Mắt ta đỏ hoe.
Ta cố nhịn mà lắc đầu.
“Tiểu muội muội làm đau con, cha cũng bắt nạt con, chỉ có Vương gia đứng ra trút giận cho con, Vương gia là người rất tốt rất tốt.”
Ngài dường như rất thích câu trả lời này, ngài xoa trán khen ngợi ta.
“A Diểu thật khéo khen người.”
Nói rồi ngài lại giống như mẹ dỗ dành ta, khẽ vỗ về trên lưng, chậm rãi giải thích rằng: “Ta quả thực đã sai người điều tra về con. Quan viên trong triều có tổ tịch ở Hiến Châu không nhiều, rất dễ dàng tìm thấy Chu Cơ.”
“Bốn năm trước hắn đỗ Thám hoa, thành thân với thiên kim nhà Hộ bộ Thượng thư, năm sau sinh được một con gái, đối với vợ con cực kỳ yêu thương.”
“Có lẽ lòng ta thực sự hẹp hòi, nghĩ rằng hắn đã vứt bỏ con thì không nên để hắn sống tiêu dao như thế.”
Dường như sợ ta buồn, ngài vừa nói vừa quan sát biểu cảm của ta. Thấy gương mặt ta vẫn nhăn nhó, ngài lại cười bảo:
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải hắn vô tình vô nghĩa thì ta cũng chẳng gặp được A Diểu. Nếu A Diểu có thể làm con của ta, ta không biết sẽ vui tới nhường nào đâu.”
Làm con của Vương gia sao? Ta sững sờ, cảm thấy thật không thể tin nổi.
Hóa ra ở Kim Lâu, Vương gia nói như vậy không phải là để diễn kịch sao? Nhưng mà…
“Nhưng mà con rất hay khóc, cũng không đủ hiểu chuyện, lại làm được rất ít việc…”
“Trẻ nhỏ dĩ nhiên không cần phải quá hiểu chuyện, có thể muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười.”
Vương gia ngắt lời ta.
“Ngày đó con vừa xuất hiện, ta liền tìm thấy thuốc giải, chứng tỏ ý trời đã sắp xếp chúng ta làm cha con. A Diểu lo nghĩ nhiều như vậy, lẽ nào là không nguyện ý sao?”
Bên tai ù đi, giọng nói dường như truyền tới từ nơi rất xa.
Những lời của Vương gia khiến đầu óc ta trống rỗng, tim đập cũng rất nhanh. Có lẽ lo lắng ta thấy áp lực, bên tai vang lên tiếng ngài vỗ về.
“Không nguyện ý thì thôi vậy, cứ như thế này… cũng được.”
Tầm nhìn của ta đã mờ đi, chẳng thốt nên lời. Hồi lâu sau mới dám rón rén nắm lấy một ngón tay của ngài, lắc đầu nhỏ giọng thưa: “Con nguyện ý ạ.”
Ta thực sự vô cùng nguyện ý.
Ta có cha rồi.
Ta có người cha mới rồi.
Cha cũ không cần ta nhưng người cha mới lại cần ta.
Mẹ nếu biết được chắc chắn sẽ vui mừng lắm.