Chương 7 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bệ hạ không giận mà vẫn mang uy nghi. Nhưng trong ký ức của ta, toàn là hình ảnh ta cùng hắn cưỡi ngựa rong ruổi khắp thành.

“Nguyệt Bạch, nàng có gì muốn nói với trẫm chăng?”

Ngay cả hoàng đế cũng mong ta cúi đầu nhận tội, để hắn có thể tỏ ra lạnh lùng… hoặc thương xót.

Ta thậm chí không đứng dậy, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Không có.”

Hắn giận dữ phất tay áo:

“Trẫm hôm nay nghe được phong thanh — việc Nhuyễn Phi sẩy thai, có liên quan đến nàng.”

Ta gật đầu:

“Là ta làm.”

Hoàng đế nghẹn lời.

“Còn cả con của Chu Quý nhân, Dự Mỹ nhân, Mai Tần… cũng là ta.”

Hắn vốn đã biết.

Chẳng qua trước kia, ta quan trọng hơn những đứa con của đám phi tần không được sủng ái kia.

Hoàng đế giận quá hóa cười:

“Tốt lắm.”

“Quý Phi độc ác hãm hại hoàng tự, giáng làm Đáp Ứng, cấm túc tại Trữ Tú cung.”

“Chờ trẫm điều tra rõ ràng sẽ xử lý sau.”

“Người trong cung nàng, toàn bộ đánh trượng hai mươi!”

Hắn mượn cớ ra tay.

Ta nhất thời không rõ là hắn thật muốn trừng phạt ta, hay chỉ muốn nhìn ta cầu xin.

Ta nhìn sang Lý Huyền Tri, thân hình hắn khẽ run lên.

Ta xoay đầu, lạnh nhạt nói với hoàng đế:

“Ngươi nghĩ… ta sẽ để tâm sao?”

Lý Huyền Tri quýnh lên, quên mất thân phận mà bật dậy:

“Nương nương chỉ vì quá thương tâm mà nói lời hồ đồ!”

Hoàng đế liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh như băng:

“Ngươi là thứ gì mà cũng dám mở miệng?”

“Lôi ra ngoài, tát ba mươi cái.”

Lý Huyền Tri nhanh chóng bị lôi đi.

Bên ngoài vang lên từng tiếng bạt tai thanh thúy.

“Ngươi thật không có gì muốn nói với trẫm sao?”

Hắn vẫn chờ ta quỳ xuống cầu xin — dù hắn có tha thứ hay không.

Ta lắc đầu:

“Không có.”

20.

Việc ta bị giáng làm Đáp Ứng và khiến hoàng đế tức giận bỏ đi nhanh chóng lan khắp hậu cung.

Kẻ thù cũ ào ào kéo đến, chế giễu, bày trò hành hạ ta.

Ta liền… lôi Lý Huyền Tri ra làm bia đỡ đạn.

Ta sai hắn ra mặt, chọc giận bọn họ, lại tỏ ra đặc biệt quan tâm đến tiểu thái giám này, không cho ai động đến hắn.

Ta càng cấm, bọn họ càng muốn hại hắn.

Danh nghĩa là: ta càng để tâm, họ càng phải hủy diệt; ta càng đau khổ, họ càng sung sướng.

Đến cuối cùng, bọn họ thậm chí quên luôn kẻ đáng bị tra tấn là ta — mà chỉ tập trung giày vò Tiểu Lý Tử.

Cả người hắn không còn chỗ nào lành lặn.

Lý Huyền Tri u oán nhìn ta:

“Đừng nhìn ta như thế. Ngươi là nô tài, thì phải có dáng vẻ của nô tài.”

“Mọi việc đều phải lấy chủ tử làm trọng, thay chủ tử gánh vác — nô tài vốn nên như thế.”

Lý Huyền Tri cảm thấy câu này nghe quen quen.

Chưa kịp phản ứng, thánh chỉ ban ch ết đã tới.

Lý Huyền Tri tức giận:

“Đây là kết quả từ ‘cách làm việc’ của ngươi đấy sao?”

“Trước kia ngươi làm nhiệm vụ cũng gian lận kiểu này à?!”

Thật là… nông cạn.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, rất thích hợp… để chết.

Ta chọn rượu độc, không do dự, một hơi uống cạn.

21.

Ta c/ết rồi.

Thật ra… ta giả chết.

Trước đó ta đã âm thầm trao đổi với hệ thống, đổi lấy giải dược và thuốc giả tử, đồng thời lệnh cho tử sĩ nhà họ Lâm chuẩn bị sẵn kế hoạch tiếp ứng.

Mục đích duy nhất — thoát khỏi hoàng cung.

Biến mất bình thường thì không được, giả tự sát sẽ khiến hoàng đế nghi ngờ.

Chỉ có một cách: hắn đích thân hạ chỉ ban chết, thì mới kết thúc sạch sẽ.

Hệ thống sớm đã quen với kiểu làm việc của ta, chẳng còn lấy làm lạ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)