Chương 6 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
17.
Lý Huyền Tri thở phào nhẹ nhõm.
“Nguyệt Bạch, quả nhiên nàng vẫn quan tâm đến ta.”
Tôi không buồn để ý đến hắn, quay sang hỏi hệ thống:
“Giờ có thể bắt đầu nhiệm vụ tiếp theo chưa?”
【Bất cứ lúc nào.】
Tôi gật đầu, giơ tay kéo lấy Lý Huyền Tri.
Trước khi hắn kịp phản ứng, cả hai chúng tôi đã biến mất khỏi phòng khách.
18.
Đây là một thế giới cung đấu.
Ta là Lâm Quý Phi, người được hoàng đế sủng ái nhưng ngạo mạn vô lễ.
Còn Lý Huyền Tri… lại trở thành thái giám tổng quản bên cạnh ta.
Lý Huyền Tri nhất thời khó tiếp nhận sự thật, ta chỉ có thể an ủi:
“Dù sao vẫn còn hơn là chết.”
Trong câu chuyện này, ta là con gái của đại tướng quân, là Lâm Quý Phi trong cung.
Lâm gia công cao chấn chủ, hoàng đế đã sớm có lòng muốn trừ bỏ.
Một khi Lâm gia sụp đổ, Lâm Quý Phi đầy tội trạng dĩ nhiên sẽ bị thanh trừng.
Nhiệm vụ của ta — vừa phải sống sót, vừa phải khiến hoàng đế phong ta làm hoàng hậu.
“Đã là nhân vật có thiết lập sẵn và hình tượng rõ ràng… đúng là hơi khó.”
Theo ký ức mà ta nhận được, Lâm Quý Phi từng hại c/ết không ít hài tử trong cung — đích thực là một ác nữ.
Trước nay các vai ta nhận đều là nhân vật mới toanh, lần này có lẽ do ta lôi theo cả Lý Huyền Tri, nên hệ thống nâng mức độ khó lên.
“Đúng là khó hơn thật.” Ta cúi đầu suy nghĩ.
“Tiểu Lý Tử, ngươi nghĩ sao?”
Lý Huyền Tri vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc “thái giám”, sắc mặt tái mét:
“Nữ tử nên nhu mì hiền thục.”
“Hiện nay nàng kết thù quá nhiều, lại bị hoàng thượng nghi kỵ.”
“Chi bằng buông bỏ trang sức, tự xin nhận tội, thay đổi tác phong ngày xưa, cầu xin hoàng thượng khoan dung.”
“Giữ được tính mạng, về sau mới có cơ xoay chuyển.”
Ta gật gù:
“Quả nhiên là cách suy nghĩ của các ngươi — đàn ông.”
Ta nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Lý Huyền Tri, thật ra ta luôn tò mò.”
“Ngươi luôn nhấn mạnh nữ tử phải đoan trang hiền thục.”
“Nhưng lý do ngươi yêu ta… lại là vì ta tự tin phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết.”
“Không chỉ ngươi, nhiều người đàn ông ta từng công lược cũng thích điểm khác biệt ấy.”
“Thế nhưng đến cuối cùng, tại sao các ngươi luôn ép nữ nhân phải trở nên nhu mì ngoan ngoãn?”
Lý Huyền Tri sững sờ:
“Nữ tử… vốn nên như thế.”
Ta lại hỏi:
“Dù phụ hoàng ngươi không cho cưới nữ nhi của thế gia quyền quý, nhưng ngươi là hoàng tử, cưới con gái của một Hàn lâm viện học sĩ tứ phẩm cũng chẳng phải chuyện khó.”
“Thế sao ngươi chưa từng để mắt đến họ?”
Lý Huyền Tri buột miệng:
“Các nữ tử ấy luôn cứng nhắc, nhàm chán.”
Nói xong hắn lại ngây ra.
Hiền thục thì chán, phóng khoáng lại không đúng khuôn phép.
Hắn muốn là kiểu nữ tử vừa hiền lương, lại biết tạo bất ngờ, vừa lễ nghĩa lại phải hoạt bát đáng yêu — một mẫu người hoàn hảo đến phi thực.
Ta không muốn dây dưa thêm:
“Ta hiểu nên làm gì rồi.”
“Cảm ơn gợi ý của ngươi.”
19.
Những ngày sau đó, ta không làm gì cả.
Lâm đại tướng quân liên tiếp bị giáng chức, kẻ thù năm xưa của ta nối đuôi nhau kéo đến chế giễu.
Ai ai cũng mong ta phạm sai lầm, nhưng ta cứ thế im lặng, chờ đợi mệnh lệnh từ hoàng đế như thể đã nhận mệnh.
Lý Huyền Tri không chịu nổi:
“Ngươi tính cứ thế cam chịu chờ chế t à?!”
“Mấy hôm nay ngươi thậm chí chẳng gặp được hoàng thượng. Lúc công lược ta, ngươi đâu có thế này?!”
“Bày sát thủ, rồi anh dũng cứu giá! Chuyện đó chẳng phải ngươi giỏi nhất sao?!”
Ta liếc hắn một cái, không nói gì.
“Hoàng thượng giá lâm——!”
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Lý Huyền Tri học theo phong cách thái giám mà hắn từng thấy, hành lễ với hoàng đế.