Chương 9 - Sự Trở Về Của Giả Thiên Kim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mọi người đều nghĩ cô ta sắp từ bỏ, hoặc cha mẹ nuôi sẽ can thiệp, thì bỗng — như con thú nhỏ bị dồn vào chân tường, cô ta nghẹn ngào hét lên:

“Ba triệu!”

15

Cả hội trường chấn động!

Ba triệu?!

Mua một bức tranh?

Đây không phải yêu nghệ thuật, mà là… mất trí!

Ngay cả họa sĩ của bức tranh cũng sững người, mặt đầy bối rối.

Ông Tiền cũng nghẹn lại, há mồm như định nói gì, nhưng bị cô bạn gái kéo nhẹ một cái, đành ngậm miệng, ngồi phịch xuống ghế, lầm bầm:

“Con mẹ nó… điên thật…”

Đấu giá viên kích động gõ búa:

“Ba triệu! Thành giao! Xin chúc mừng quý cô!”

Đèn sân khấu chiếu lên Lâm Tư Liễu.

Cô ta như vừa rút cạn sức lực, thở phào nhẹ nhõm.

Khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười ngại ngùng nhưng không giấu được chút tự hào — hình tượng một người con gái vì yêu nghệ thuật mà bất chấp tất cả, đã được khắc sâu vào mắt người đời.

Thẩm Tri Ý hít sâu, thì thầm gì đó với trợ lý — chắc là bảo đi lo thủ tục thanh toán.

Lâm Hoài Viễn nhìn Lâm Tư Liễu, ánh mắt đầy phức tạp.

Tôi ngồi một góc, lạnh lùng quan sát, trong lòng không gợn chút sóng.

Thậm chí… còn muốn cười.

Ba triệu, chỉ để xây dựng hình tượng?

Tiền nhà họ Lâm đúng là như gió thổi đến.

Đấu giá tiếp tục. Mấy món sau không có gì đặc biệt.

Cho đến vật phẩm cuối cùng — một miếng ngọc bội bạch ngọc thượng hạng, trắng ngà, ấm mượt, khắc hoa văn mây trôi, giá khởi điểm: 500 nghìn.

Tôi chẳng am hiểu ngọc ngà, nhưng cảm thấy miếng ngọc này có khí chất trầm tĩnh, không giống sự thanh cao làm màu của bức tranh ban nãy.

Tôi nhìn thêm vài lần.

Thẩm Tri Ý để ý thấy, liền nhẹ giọng hỏi:

“Thích không?”

Tôi còn chưa kịp đáp, thì tiếng Lâm Tư Liễu ngọt lịm lại vang lên:

“Sáu trăm nghìn.”

Cô ta lại bắt đầu?

Lần này không ai giành với cô ta. Chắc mọi người nghĩ cô ta đã nổi bật quá rồi, cái giá này chỉ là “góp vui”.

Đấu giá viên hỏi qua loa:

“Sáu trăm nghìn, có ai trả cao hơn không?”

“Một triệu.”

Một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ cửa vào.

Mọi người quay đầu nhìn — thì ra là Cố Ngôn Thâm.

Không biết từ khi nào anh đã bước vào, mặc sơ mi đen và quần tây đơn giản, dáng người thẳng tắp.

Giữa đám quý ông trung niên và quý bà đỏm dáng, anh nổi bật như ánh trăng.

Anh bước thẳng đến hàng ghế đầu, ngồi xuống, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía khán đài.

Lâm Tư Liễu vừa thấy anh, mắt lập tức sáng lên, mặt ửng đỏ, tay cầm bảng ngập ngừng như muốn nói gì, lại không dám.

Đấu giá viên hỏi:

“Vị tiên sinh này trả một triệu, có ai muốn tiếp tục không?”

Lâm Tư Liễu do dự một chút, rụt rè giơ bảng:

“1…1 triệu 1.”

Cô ta nhìn về phía Cố Ngôn Thâm, ánh mắt đầy chờ mong, như mong được anh chú ý.

Cố Ngôn Thâm không hề nhìn cô ta, chỉ thản nhiên nói:

“Hai triệu.”

Lâm Tư Liễu tái mặt.

Cô ta vừa đốt ba triệu vào bức tranh kia, nếu còn nâng giá nữa thì chắc Lâm Hoài Viễn sẽ thật sự nổi giận.

Hơn nữa, nhìn ánh mắt Cố Ngôn Thâm — rõ ràng là không muốn nhường.

Cô ta cắn môi, lặng lẽ buông tay.

Chiếc ngọc bội thuộc về Cố Ngôn Thâm.

16

Sau phần đấu giá, buổi tiệc chuyển sang giao lưu tự do.

Nhiều người ùa đến chúc mừng Lâm Tư Liễu “con mắt tinh đời”, khen ngợi không ngớt.

Cô ta như được ánh hào quang bao phủ, nụ cười ngại ngùng nhưng đầy tự hào, như thể quên sạch cảnh bị Cố Ngôn Thâm phũ mặt vừa rồi.

Cố Ngôn Thâm nhận ngọc bội xong không rời đi, mà đi thẳng về phía tôi và Thẩm Tri Ý.

Anh gật đầu với Thẩm Tri Ý:

“Cháu chào dì Thẩm.”

Rồi quay sang tôi, đưa hộp ngọc bội ra trước mặt:

“Tặng em.”

Tôi sững người.

Thẩm Tri Ý cũng kinh ngạc nhìn anh.

Những người xung quanh cũng chú ý tới tình huống, không khí lặng đi.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía chúng tôi — kể cả Lâm Tư Liễu đang cười tươi ở giữa đám người.

Nụ cười của cô ta lập tức cứng đờ, ánh mắt đầy hoảng loạn và ghen tị.

“Ý gì đây?” Tôi không nhận.

“Quà sinh nhật.”

Cố Ngôn Thâm đáp nhàn nhạt, như thể thứ anh vừa tặng không phải ngọc bội hai triệu, mà chỉ là… một cái kẹo.

“Tặng sớm. Sợ em quên.”

Tôi nhìn anh, ánh mắt anh vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sự nghiêm túc không thể phủ nhận.

Xung quanh yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của mọi người.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi — bao gồm Lâm Tư Liễu, khuôn mặt tái mét như tro tàn, và Thẩm Tri Ý với đôi mắt sâu thẳm, khó đoán.

Tôi bất ngờ bật cười, đưa tay nhận lấy chiếc hộp gấm, nhẹ nhàng lắc lắc trong tay, ánh mắt đảo qua khuôn mặt đang méo mó của Lâm Tư Liễu, rồi quay sang Cố Ngôn Thâm, khẽ nói:

“Được thôi, quà tôi nhận. Nhưng mà này, Cố Ngôn Thâm…”

Tôi nghiêng người về phía anh, hạ giọng đủ chỉ hai chúng tôi nghe thấy:

“Chiêu ‘mượn gió bẻ măng’ của anh, dùng cũng trơn tru đấy.”

Bề ngoài là tặng quà cho tôi, thực chất là giữa bao ánh mắt, đặc biệt là của Lâm Tư Liễu, anh đã giáng cho cô ta một cú tát không thương tiếc — cô ta tiêu tốn tâm huyết, đốt tiền dựng lên hình tượng thanh cao vì nghệ thuật, cuối cùng lại không bằng một món quà anh tiện tay tặng tôi.

Khóe mắt Cố Ngôn Thâm thoáng lướt qua một nụ cười rất mảnh, chưa đến một giây đã tan biến.

Anh không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ thản nhiên nhìn tôi, đáp khẽ:

“Không thích thì vứt đi.”

Nói xong, anh xoay người, gật nhẹ với Thẩm Tri Ý rồi rời khỏi buổi tiệc, để lại phía sau là một phòng tiệc tràn ngập tiếng xì xào bàn tán và những ánh nhìn tò mò, dò xét.

Tôi nắm chặt miếng ngọc vẫn còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay anh, liếc qua vẻ mặt sắp phát điên của Lâm Tư Liễu, trong lòng chỉ hiện lên một ý nghĩ:

Mối thù này… chính thức kết oán sâu.

Cố Ngôn Thâm tặng ngọc giữa chốn đông người, chẳng khác nào ném một quả bom xuống mặt hồ phẳng lặng.

Lâm Tư Liễu đỏ hoe mắt tại chỗ, gần như là lảo đảo chạy khỏi buổi tiệc.

Nghe nói sau khi về nhà, cô ta nổi cơn thịnh nộ, đập phá không ít đồ đạc, đến cả Lâm Thừa Huyền đến khuyên can cũng bị cô ta mắng té tát.

Thẩm Tri Ý không nói gì về chuyện này, chỉ trước khi tôi lên phòng, nhẹ giọng nhắc một câu:

“Cậu Cố kia lòng dạ sâu lắm, con cẩn thận một chút.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)