Chương 5 - Sự Trả Thù Của Một Hoàng Hậu
15
Ta và Lục Duy Ngôn đã hợp bát tự, chọn ngày lành tháng tốt. Triệu Tuân chẳng còn cách nào khác.
Giờ hắn mới hiểu lúc trước ta bất lực đến nhường nào, nhìn thì có vẻ nắm quyền, phong quang vô hạn, thế nhưng trên đầu vẫn còn quân chủ, nếu không được ân chuẩn thì việc gì cũng không thành.
Triệu Tuân quỳ mãi không dậy trước điện Tử Thần. Một cuộn thẻ tre ném ra ngoài, trúng ngay trán hắn.
“Hoang đường! Ngươi muốn cướp vợ của thần tử sao!”
“Chuyện này không được nhắc lại nữa. Nếu còn hành xử như vậy thì cút về phong địa của ngươi đi!”
Đây là lời mắng rất nặng nề rồi, có ý là hắn sẽ vô duyên với ngai vàng.
Ngày ta thành hôn, Triệu Tuân không đến dự tiệc, Bệ hạ cũng không cho phép Lục Duy Ngôn gửi thiệp mời cho hắn.
Hắn ở tửu lầu lớn nhất kinh thành mà uống say bí tỉ một trận, say xong lần này lại tỉnh táo hẳn ra.
Phải rồi, dù thế nào đi nữa, đối với hắn thì bản thân mình vẫn là quan trọng nhất.
Hắn thất ý.
Còn ta thì đang trong đêm động phòng hoa chúc.
Lúc trước Triệu Tuân đối với người ngoài thì khách sáo, chỉ đối với người phát thê không vừa ý là lạnh lùng; Lục Duy Ngôn đối với người ngoài thì không nụ cười, duy chỉ gặp ta là chẳng còn cái khí thế “thẳng thắn can gián” đâu nữa, nói dăm ba câu là mặt đỏ tai hồng, phần lớn thời gian chỉ sợ ta chê chàng tẻ nhạt.
Ta uống chút rượu, quàng lấy cổ chàng, mơ màng hỏi: “Chàng thích ta từ khi nào?”
Lục Duy Ngôn đáp: “Từ cái nhìn đầu tiên.”
Ánh nến vàng vọt khiến người ta thấy huyễn hoặc, làm mờ đi ranh giới giữa kiếp trước và kiếp này.
Ta kiêu kỳ cười chàng: “Lục đại nhân gan lớn quá nhỉ.”
Yết hầu chàng chuyển động, chàng biết tâm tư lúc đó gọi là “nhòm ngó”, chàng nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay ta, nghiêng mình sát lại, đôi mắt sáng như sao sa.
“Lục mỗ còn có thể gan lớn hơn nữa. Có được không?”
Triệu Tuân say xong lại lao đầu vào chính sự. Nhờ vào ký ức kiếp trước, lẽ ra hắn đã có thể lập được công danh rồi.
Mỗi một sự việc đều được thiết kế tỉ mỉ, nhưng chỉ cần một thứ đi chệch hướng là coi như xong đời.
Sự trọng sinh của chúng ta đã vô tình làm đảo lộn sự sắp đặt của thiên đạo, những tai họa của kiếp trước không ập đến đúng kỳ hạn.
Nguyên nhân lũ lụt đã thay đổi, số lượng lưu dân cũng không giống trước. Triệu Tuân tràn đầy tự tin nhưng lại bị đánh cho trở tay không kịp, không thể trở thành vị cứu tinh.
Thế nhưng Tề vương đã làm được.
Ngài là người khoan nhân, luôn lo cho bá tánh.
Ta cùng Lục Duy Ngôn đi khắp nơi.
Vẫn là ta phát cháo, đến y quán giúp đỡ; còn chàng thì xắn tay áo xuống đồng, làm những việc nặng nhọc mà không ai muốn làm.
Ta nhớ lại lúc gặp chàng năm đó.
Ta vốn cũng không tin vị Thám hoa lang nổi danh nhờ dung mạo này lại không chỉ nghiêm túc quá mức mà còn làm được những việc như vậy.
Thế nhưng lần này, là ta và chàng cùng đứng trong dòng nước đục ngầu, vạt áo dính ướt cũng chẳng sao.
Bá tánh bên đường ca tụng tên tuổi của chúng ta, dường như Bùi Dẫn Chu và Lục Duy Ngôn sinh ra là để dành cho nhau vậy.
Ta thẫn thờ một thoáng, dần dần hiểu ra rằng: Đây mới chính là điều ta hằng mong ước, là cùng tiến cùng lui.
16
Lục Duy Ngôn được thăng chức, lại một lần nữa khoác lên mình quan bào màu đỏ thẫm.
Chàng là tâm phúc của Tề vương, so với kiếp trước thì càng thêm điềm tĩnh và thông tuệ việc gì cũng lo liệu chu toàn.
Trong cung dạo gần đây lại chẳng mấy yên bình, Bệ hạ lâm bệnh nặng rồi. Đến sớm hơn kiếp trước.
Và cũng giống như kiếp trước, ngài đột ngột băng hà, không để lại di chiếu hay một lời trăn trối nào.
Tề vương đã sớm chuẩn bị, Triệu Tuân dĩ nhiên cũng thế, hắn đã phát động cung biến. Sát phạt nửa ngày, Triệu Tuân bỏ chạy.
Tuy hắn ở thế yếu nhưng đã từng làm Hoàng đế nên thông thạo bố cục trong cung cũng như những mật đạo mà chỉ có bậc đế vương mới biết.
Tề vương rất lo lắng, sợ không nhổ cỏ tận gốc sẽ khiến hắn có cơ hội đông sơn tái khởi.
Ta nói: “Thần phụ biết Ngụy vương sẽ chạy đường nào.”
Tề vương nhìn ta một cái, rất đỗi ngạc nhiên, rồi lại nhìn Lục Duy Ngôn. Vẻ mặt Lục Duy Ngôn không hề biến đổi.
Chàng nói: “Thần sẽ dẫn người bảo vệ nàng.”
Ta đã tìm thấy Triệu Tuân.
Lâu ngày không gặp, hắn cũng vì lo âu suy tính nhiều mà gương mặt trở nên tiều tụy. Bộ giáp bạc của hắn nhuốm máu, dường như đã đến bước đường cùng.
Cận vệ bên cạnh đã chết hết, nhưng ngoài cung vẫn còn người ứng cứu, hắn nếu bảo toàn được mạng sống thì vẫn còn cơ hội.
Ánh mắt ta dịu dàng: “Triệu Tuân, ta có thể đưa chàng đi.”
Một câu nói đơn giản thôi. Ánh trăng soi sáng vạt áo và mái tóc ta, hệt như năm đó ta đứng bên cạnh hắn.
Ta nói: “Ta không muốn chàng chết.”
Hắn nhếch nhác ngẩng đầu lên, trong mắt lại lấp lánh lệ quang, vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, dường như rất đỗi động lòng.
Hắn trước đây cũng từng cho ta hy vọng như thế. Hắn nói Thần phi tùy ta định đoạt thế nhưng hắn lại bắn một mũi tên vào tay ta, cắt đứt cơ hội phản kháng cuối cùng của ta.
Ta vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, rơi vào mắt hắn lại tưởng rằng ta vẫn còn yêu hắn, vì hắn mà trăn trở.
Âu cũng bởi chúng ta từng là phu thê bảy năm trời, âu cũng bởi hắn tự tin có thể khiến ta chung tình với mình.
Triệu Tuân đứng dậy: “Ta đi cùng nàng. Nếu có thể sát phạt trở lại. Hậu cung sẽ bỏ trống, ta chỉ cần một mình nàng thôi.”
Ta nén lại sự giễu cợt tận đáy lòng, túm váy dẫn hắn tháo chạy theo con đường nhỏ không người qua lại.
Thế nhưng thể lực ta không bằng hắn, dần dần tụt lại phía sau. Ta mân mê con dao trong tay áo, hổn hển nói: “Triệu Tuân, ta chạy không nổi nữa rồi.”
Hắn quay đầu lại kéo ta, vậy mà thấy lồng ngực bị một lưỡi dao sắc lẹm xuyên qua Ta rút dao ra, mặt không cảm xúc mà đâm tiếp nhát nữa.
Hắn không thể tin nổi mà mở to mắt, cổ họng phát ra tiếng “hộc hộc” đứt quãng.
Ta mỉm cười.
“Cảm nhận được chưa? Cảm giác bị người ta phản bội.”
Hắn đã không còn sức phản kháng nhưng vẫn còn hơi thở, thế nên ta hiếm khi có nhã hứng mà trò chuyện với hắn.
“Thần phi mà ngươi yêu nhất trước đây đã chết rồi, ta đã giết nàng ta từ sớm. Chỉ hận ngươi chết không đúng lúc, khó mà được đoàn tụ tử tế với nàng ta.”
Hắn dốc hết sức chìa tay ra, dường như muốn níu lấy vạt áo ta, hơi thở thoi thóp, giọng nói mịt mờ khó nghe thấy được.
Hắn nói: “Dẫn Chu… Thật ra sau khi nàng chết, ta cũng đã ban chết cho nàng ta để đền mạng cho nàng rồi.”
Ta không sống được đến lúc đó nên không biết lời hắn nói là thật hay giả, cũng chẳng buồn nghĩ xem Thần phi đối với hắn rốt cuộc là chân ái hay chỉ là một con sủng vật được yêu thích lúc bấy giờ.
Ta chỉ nhớ rằng ta từng đối xử với hắn rất tốt, dốc hết thảy mọi thứ. Còn hắn đối xử với ta rất tệ, rất tệ, hệt như kẻ thù vậy.
17
Ta lạnh lùng thu hồi ánh mắt, bồi thêm một đao nữa. Những ám vệ mai phục xung quanh đều đứng bật dậy.
Ta vốn rất thận trọng, không hề đơn độc dẫn dụ hắn, hắn cho dù có phát hiện ta tâm địa không thuần thì cũng vô ích.
Chẳng qua chỉ là khác biệt giữa việc chết trong tay ta và bị loạn tiễn bắn chết mà thôi.
Ta cầm dao, dõng dạc nói: “Ta đã giết chết nghịch tặc.”
Lục Duy Ngôn sải bước đi tới, ôm chầm lấy ta vào lòng.
Chàng lau đi mồ hôi lạnh trên trán ta, đỡ lấy thân hình đang run rẩy kịch liệt của ta. Chàng cúi người xuống, trán tì vào trán ta, khẽ thở dài một tiếng.
Chàng nói: “Dẫn Chu.”
Chẳng nói thêm điều gì khác, chỉ trân trọng và xót xa mà gọi tên ta hết lần này đến lần khác.
Từ một người thật sự dịu dàng thiện lương cho đến bây giờ, đã phải trải qua quá nhiều chuyện rồi.
Đây chắc hẳn là mùa xuân đầu tiên ta gặp lại sau khi trọng sinh. Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ, đổi thành mức thuế ba mươi phần lấy một.
Mưa xuân thấm đẫm, cây khô gặp mùa xuân Ta có công phò tá nên được phong làm Quận chúa.
Tân đế thấy ta tâm thần mệt mỏi đã lâu bèn chuẩn tấu cho Lục Duy Ngôn nghỉ ngơi một tháng để đưa ta đi du ngoạn giải khuây.
Thuyền rồng xuôi dòng về phương Nam, trên đường ắt sẽ gặp phải mưa gió.
Ta chỉ khoác một chiếc áo tơi, đứng ở mũi thuyền, mặc cho nước mưa rơi vào lòng bàn tay. Chàng luôn chú ý đến sắc mặt ta, sợ ta sẽ chạm cảnh sinh tình.
Ta tự tại mỉm cười: “Sẽ không thế nữa đâu.”
Chẳng qua chỉ là: Mãn xuyên phong vũ khán triều sinh.
(Gió mưa đầy sông, ngắm nhìn con sóng trào.)
[HẾT]