Chương 4 - Sự Trả Thù Của Một Hoàng Hậu
Yến Quỳnh Lâm vẫn chưa khai tiệc. Lục Duy Ngôn đã xuống ngựa, đứng sang một bên, tư thế hiên ngang, thần thái tuấn tú.
Đầu ngón tay dường như run rẩy dữ dội, đóa hoa mơ trên tay khẽ rung động. Chàng rũ đôi mi mỏng, dái tai đỏ rực như cung hoa trên mũ, lời nói đầy vẻ thỏ thẻ.
“Lục mỗ thô hèn, chỉ có một tấm chân tình và mạng sống này, xin dâng lên trước mắt Bùi nhị tiểu thư.”
Chẳng biết chàng đã phải lấy bao nhiêu can đảm mới thốt ra được những lời này.
Ta biết, chàng là một người có phẩm hạnh rất tốt. Ta từng thấy chàng vì dân thỉnh mệnh, từng thấy chàng thẳng thắn can gián.
Dường như khía cạnh nào cũng đều tốt đẹp cả.
Ta khẽ vuốt ve gấu áo, việc thành hôn có lẽ là điều không thể tránh khỏi. Nếu là chàng, xem chừng cũng rất tốt.
Ta ngước mắt, mỉm cười rạng rỡ: “Được.”
Cha cười lớn, thúc tay vào người đồng liêu một cái.
“Giải tán, giải tán hết đi, Trạng nguyên lang sắp làm con rể Bùi gia ta rồi, không cần đợi nữa đâu.”
13
Tiếng vó ngựa vang lên. Trong tích tắc, xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo tịch mịch.
Mọi người ngoái đầu lại bái kiến Ngụy vương, ta cũng làm theo mà hành lễ.
Vậy mà thấy hắn tung người xuống ngựa, đi thẳng về phía ta, cái bóng đổ xuống bao trùm lấy ta như đám mây u ám đè nặng.
Hắn lạnh giọng hỏi ta: “Bùi Dẫn Chu, nàng đã hứa với hắn cái gì?”
Ngụy vương hôm nay là người tiếp yến. Lúc này lại đứng đây chặn đường tất cả mọi người, mặt đầy giận dữ, tựa như mưa bão sắp ập đến.
Ta chẳng hề sợ hắn. Trọng thần đều có mặt, Bệ hạ đích thân tới, dưới sự chứng kiến của bao người, hắn có thể làm ra hành động gì được chứ?
Ta ngẩng đầu, cung kính đáp: “Đã nhận lời hôn sự với Trạng nguyên.”
Một câu nói bình thường thôi, vậy mà như viên đá ném xuống mặt nước, dấy lên sóng gió vô tận trong mắt hắn.
Hắn như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ tại chỗ. Vẻ bàng hoàng mất mát và mịt mờ đan xen trong đáy mắt.
Lục Duy Ngôn đưa mắt nhìn hắn, chân mày như vương lớp sương giá.
Ta cúi đầu.
Sắp khai tiệc rồi, ta không thể vào trong nên xin cáo lui với các vị rồi rời đi trước. Yến Quỳnh Lâm náo nhiệt vô cùng.
Nghe cha ta nói, Trạng nguyên lang trẻ tuổi tài cao, Bệ hạ long nhan vui sướng nên đã ban hôn cho ta và Lục Duy Ngôn ngay tại bàn tiệc.
Ngụy vương tâm hồn treo ngược cành cây, không hiểu vì sao lại lỡ tay làm vỡ một chén rượu.
Hôn sự của ta và Lục Duy Ngôn là ván đã đóng thuyền.
Chàng gửi rất nhiều đồ tới, lúc thì là vật phẩm vua ban, lúc thì là thư họa đổi được từ người khác.
Chàng chưa vào Hàn Lâm Viện đã được Bệ hạ trực tiếp sắc phong quan chức, có bổng lộc. Sính lễ tích tụ ngày một nhiều.
Nhìn vào danh sách lễ vật, ta thường cảm thấy kinh ngạc.
Kiếp trước, chàng vẫn luôn lẻ bóng một mình. Triệu Tuân từng nói đùa với ta rằng, hạng người như Lục Duy Ngôn nếu thành thân thì không biết sẽ ra sao.
Trong lòng hắn chỉ có chính vụ, làm thê tử của hắn e là cô đơn hiu quạnh lắm. Giờ thì ta đã biết rồi.
Chàng không có nhiều gia sản nhưng sẽ dốc hết sức mình, dâng lên một tấm chân tình.
Đợi đến kỳ hưu mộc, ta cùng Lục Duy Ngôn đi dạo. Cầu nhỏ nước chảy, hoa rụng dập dềnh.
Chàng cầm mái chèo khua nhẹ con thuyền nhỏ. Ta cúi nhìn chàng, mới nhận ra bàn tay cầm bút của chàng rất rộng, xương khớp rõ ràng, thảo nào kiếp trước từng khuân gạch cũng từng cầm cung.
Lục Duy Ngôn bị ta nhìn chằm chằm thì có chút không tự nhiên, thuyền chèo bị lệch hướng, dạt về phía bờ.
Ta hơi nghiêng mình. Gió thổi qua lớp màn che, dải lụa trắng lướt qua gò má chàng.
Lông mi chàng khẽ rung, đột nhiên chàng quay mặt đi, đưa tay chỉnh lại dải lụa, mặt đỏ tai hồng, không dám nhìn thêm nữa.
“Dẫn Chu.”
Đây là lần đầu tiên ta nghe chàng gọi tên mình như thế.
Kiếp trước, khi chàng đến kinh thành, ta đã là Vương phi tương lai. Về sau ta lại làm Hoàng hậu.
Cung nhân truyền chỉ đến ngục tối, nói Hoàng hậu xá tội cho chàng, đôi mắt u ám của chàng mới hơi ánh lên tia sáng, lĩnh chỉ tạ ơn nhưng cũng chưa từng xưng hô với ta.
Chàng nói: “Thật ra, ngày hôm đó ta đã luôn ở bên ngoài miếu.”
Chàng tài cao vang danh Giang Nam, sớm đã có người đặt cược gửi tiền lộ phí. Chàng vốn không cần ở miếu hoang, chỉ là lúc đi đường đi ngang qua vừa vặn bắt gặp ta giết người.
Lục đại nhân vốn là người chính trực. Thế nhưng lần đó, phản ứng duy nhất của chàng là canh giữ bên ngoài, che giấu giúp ta.
Ngoài miếu tiếng gió rít gào, ta đang khóc, chàng đang thở dài.
Chàng hỏi: “Nợ vẫn chưa đòi hết, phải không?”
Ta lại thấy uất ức, siết chặt dải lụa trắng, lí nhí đáp: “Phải.”
Chẳng cần nói rõ ra, chàng cũng là người trọng sinh. Chàng nói chàng không dám đến cầu thân vì tự biết mình không xứng.
Thế nhưng kiếp trước từng chứng kiến mới biết bậc thiên hạ chi chủ tôn quý nhất cũng không thể làm ta vui vẻ, không xứng với ta.
Trọng sinh một lần, chàng trở thành Trạng nguyên, lại được cha ta tán thưởng mới to gan mở lời.
Chàng cúi đầu, bóng hình lay động trên mặt hồ, sóng nước lấp lánh.
“Cầu xin Dẫn Chu rủ lòng thương.”
Thuyền lênh đênh du ngoạn nửa canh giờ cuối cùng cũng cập bến, ta đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay Lục Duy Ngôn.
Túm váy bước xuống thuyền, vừa vặn gặp phải nghi trượng của Ngụy vương.
Hắn đã luôn đứng đợi ở đây. Nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của chúng ta, mặt đầy vẻ âm hiểm.
14
Triệu Tuân nói hắn đã nhớ ra tất cả.
Hắn nhớ lại ta đã ở bên cạnh hắn như thế nào, không chỉ là từng bước tích lũy uy vọng mà ngày cung biến năm đó, ta cũng ở bên hắn, sinh tử có nhau.
Hắn từng bước ép sát.
“Dẫn Chu, tại sao nàng lại đứng bên cạnh kẻ khác chứ?”
Hôm nay tóc hắn chưa chải chuốt kỹ, lại vừa cưỡi ngựa phi nước đại tới nên rất rối rắm, càng làm nổi bật vẻ âm trầm, không còn vẻ tôn quý như ngày thường.
Hắn nói với Lục Duy Ngôn: “Sớm biết ngươi sinh ra tâm tư như thế, Bản vương nên mặc kệ ý của Dẫn Chu mà băm vằm ngươi ra thành muôn mảnh.”
Mấy chữ cuối nghiến rất nặng, rõ ràng là hận thấu xương.
Lục Duy Ngôn không hề có vẻ sợ hãi, bình thản nhìn thẳng vào hắn. Gió hồ thổi tới, dải buộc tóc sau đầu bay phấp phới tựa như kiếm ảnh.
“Điện hạ, không còn giống như ngày xưa nữa đâu. Thắng làm vua thua làm giặc, vẫn chưa biết chừng.”
Trọng sinh một lần, hắn không phải là Hoàng đế, kết cục vẫn chưa định đoạt, nếu Tề vương xưng đế thì kẻ bị băm vằm thành muôn mảnh chính là Triệu Tuân.
Triệu Tuân đỏ mắt nhìn ta, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.
“Nàng cũng nghĩ như vậy sao? Nghĩ rằng ta có thể bại.” Hắn hỏi ta: “Làm phát thê của ta, nàng không thấy thỏa nguyện sao?”
Lục Duy Ngôn sắc mặt lạnh lùng, chắn trước mặt ta. Chàng vóc dáng cũng cao lớn, khí thế không hề thua kém Triệu Tuân.
“Điện hạ hồ đồ, chuyện này còn cần phải hỏi sao?”
Đến khi chết, ta đã làm thê tử của Triệu Tuân bảy năm trời. Giữ đúng bổn phận, chưa từng nổi giận với hắn.
Hắn tự cho rằng mình đối xử với ta không tệ. Trong lục cung, ta nắm đại quyền trong tay. Dù có sủng phi leo lên đầu lên cổ ta thì ngôi vị Hoàng hậu vẫn chưa từng bị lung lay.
Trước lúc chết ta chúc hắn vạn tuế vô ưu, hắn cũng hứa với ta kiếp sau.
Hắn tưởng rằng đó là một lời hứa rất nặng nề. Hễ gặp lại là sẽ dây dưa, ta sẽ là Hoàng hậu định mệnh của hắn.
Thế nhưng hắn rõ ràng đã nhìn thấy nỗi đau của ta mà lại tự cho mình là đúng mà phớt lờ đi.
“Những lời đó đều là giả dối qua loa.”
Ta nhìn hắn, thấy hoa rụng lả tả sau lưng hắn, bầu trời dường như u ám hẳn đi: “Ta hận ngươi, Triệu Tuân, chỉ mong kiếp này không bao giờ gặp lại.”
Ta chỉ muốn bảo toàn những người bên cạnh mình, những lời nói với hắn chẳng hề có lấy một chút chân tình.
Gương mặt Triệu Tuân từng tấc từng tấc nứt vỡ ra. Sắc mặt hắn xám xịt, không thể tin nổi mà lùi lại vài bước, thân hình lảo đảo, mấy lần suýt đứng không vững.
Ta ngước mắt nhìn Lục Duy Ngôn, cười rạng rỡ.
“Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?”
“Hình như là đến chùa để hợp bát tự.”