Chương 4 - Nỗi Đau Của Một Người Con Gái
Ngoài cửa, chỉ còn tiếng gào khóc oán độc cuối cùng của mẹ, cùng với bước chân lộn xộn xa dần.
Tiếng bước chân hỗn loạn rồi dần dần lặng hẳn.
Thế giới bỗng nhiên trở nên yên ắng.
Hà Kiến Quốc bước đến ôm nhẹ lấy tôi, thở dài:
“Em khổ rồi.”
Tôi tựa vào bờ vai vững chãi của anh, khẽ lắc đầu.
Tôi khẽ nói, giọng hơi khàn:
“Lẽ ra phải làm thế từ lâu rồi.
Chỉ là trước đây… vẫn còn chút niềm hy vọng.”
Giờ đây, chút hy vọng cuối cùng ấy cũng đã bị chính họ xé nát.
Mười tám bàn tiệc xa hoa năm ấy, là một nhát dao đâm vào tim tôi.
Giờ nhìn lại, càng thấy rõ đó chính là mầm họa do lòng sĩ diện và phù phiếm mà họ tự gieo.
“Kiến Quốc,”
Tôi ngẩng đầu lên:
“Từ nay… chúng ta thật sự chỉ sống cuộc sống của riêng mình thôi.”
Hà Kiến Quốc gật mạnh đầu:
“Ừ!”
6
Hôm nay được nghỉ luân phiên, tôi cầm tiền tới bưu điện, gửi sinh hoạt phí tháng này vào sổ tiết kiệm bưu điện của mẹ.
Đó là mối liên hệ duy nhất còn lại giữa tôi và cái nhà ấy.
Tin tức về nhà mẹ đẻ, trong khu tập thể kiểu “ngẩng đầu là thấy nhau” thế này, dù muốn cũng không thể hoàn toàn cắt đứt.
Các mối quan hệ ở đây đan xen chằng chịt, nhà nào có chuyện gì, chưa tới nửa ngày là lan truyền khắp xó xỉnh.
Ban đầu chỉ nghe nói nhà họ Vương nợ tiền đội sản xuất và hàng xóm láng giềng, chủ nợ kéo nhau tới đòi nợ không ngừng, ngay cả bộ váy cưới đỏ chị Tú Liên mặc lúc cưới cũng suýt nữa bị người ta mang đi trừ nợ.
Cho đến một chiều nọ, tôi tan làm về, vừa lên tới cầu thang nhà tập thể, thì chạm mặt thím Trần hay nhiều chuyện.
Bà xách theo một cái túi lưới, vừa thấy tôi liền khựng lại bước chân, cuối cùng không nhịn được mở miệng:
“Tú Tú à, bên nhà mẹ con… haizz, cuối cùng cũng yên rồi.”
Tôi dừng bước, mặt không biểu cảm, giọng nhàn nhạt:
“Thím Trần, chuyện nhà con thím cũng rõ rồi, con không dính dáng gì bên ấy nữa.”
“Chỉ là nghe người dưới quê nói, mẹ con đã đem vét sạch mọi thứ còn lại dưới đó rồi,”
Thím Trần nhìn xuống dưới cầu thang, hạ thấp giọng:
“Cái hố bên nhà họ Vương coi như được lấp rồi, nhưng mẹ con thì chẳng còn nơi nào để đi, nghe nói… sẽ tìm tới con.”
Lời của thím Trần như một đòn giáng bất ngờ vào lòng tôi.
Tôi ngẩn người một lúc lâu mới tìm lại được tiếng nói của mình:
“Con biết rồi, cảm ơn thím đã nói.”
Thím Trần thở dài rời đi.
Tôi đứng yên trên bậc cầu thang.
Tôi tưởng mối liên hệ duy nhất giữa tôi và nhà mẹ chỉ còn là khoản sinh hoạt phí hằng tháng, không ngờ bà vẫn sẽ tìm đến đây.
Chưa kịp chuẩn bị gì, đến cuối tuần ba ngày sau, mẹ đã xuất hiện trước cửa khu tập thể.
Hà Kiến Quốc đang hầm khoai tây trên bếp than, thấy bà bước vào thì khựng lại, đứng dậy chào:
“Mẹ, mẹ tới rồi à.”
Mẹ chẳng thèm nhìn Hà Kiến Quốc, mắt nhìn chằm chằm tôi, giọng mang theo sự đương nhiên:
“Tú Tú, mẹ đã bán nhà ở quê rồi, sau này mẹ sẽ sống cùng tụi con.”
Cái ca tráng men trong tay tôi “cạch” một tiếng đặt xuống bàn:
“Sống cùng tụi con? Mẹ, con chưa từng nghe nói con gái đã gả đi rồi mà còn sống chung với mẹ đẻ.”
“Giờ không còn đường nào đi nữa, mẹ mới nhớ tới con gái này?”
“Sao con lại nói như vậy!”
Mẹ tôi cao giọng.
“Mẹ quên rồi sao? Trước kia mẹ cũng đã nói chúng ta không còn liên quan gì nữa.”
Tôi bật cười, cười đến ươn ướt khóe mắt.
“Mẹ mặc kệ, mẹ cứ ở đây!”
Mẹ tôi đặt cái bọc xuống đất, ngồi phệt xuống tỏ rõ thái độ:
“Con không thể mặc kệ mẹ được!”
Trong hành lang dần dần có hàng xóm tụ tập lại, tò mò nhìn vào.
Mẹ ngồi dưới đất bắt đầu khóc lóc:
“Sao tao lại sinh ra cái thứ vong ân phụ nghĩa như mày… biết thế này tao đã chẳng sinh mày ra…”
Tôi nhìn mẹ đang ngồi dưới đất gào khóc.
Tôi ngồi xổm xuống, giọng lạnh lùng nhưng rõ ràng ranh giới:
“Con sẽ không để mẹ ở lại với tụi con, nhưng con vẫn thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng.”
“Vùng ven thành phố có mấy căn nhà nhỏ, con sẽ thuê cho mẹ một căn.”
Một lúc sau, bà gật đầu, không khóc lóc nữa.
Hôm sau, tôi và Hà Kiến Quốc thuê một chiếc xe kéo, đưa hành lý của mẹ đến căn nhà nhỏ ở ngoại thành.
Nhà không lớn, chỉ có một gian.
Tôi đóng trước ba tháng tiền thuê, rồi quay lưng rời đi.
7
Tin tức về đợt phân nhà phúc lợi lần này giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
Lần này xưởng chỉ phân một căn nhà.
Điều kiện rất rõ ràng: phải là công nhân chính thức hoặc thân nhân trực hệ.
Ưu tiên các hộ gia đình khó khăn.
Tôi và Hà Kiến Quốc kết hôn nhiều năm, sống chen chúc trong căn phòng chưa đến hai mươi mét vuông, con cũng sắp đến tuổi đi học.
Chúng tôi điền xong đơn xin, đính kèm sổ hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn, giấy xác nhận công việc, và cả chứng nhận chỗ ở do tổ dân phố cấp.
Hà Kiến Quốc cười ngờ nghệch: “Nhà mình như này, con sắp đi học, phòng lại nhỏ, chắc được xét thôi.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng cứ thấy bất an.
Ngày danh sách được dán ra, trời lất phất mưa.
Tôi xem kỹ từ đầu đến cuối.