Chương 2 - Người Không Thể Ra Ngoài
Trong số đó có một đứa mắt cứ liếc nhìn xung quanh, say mê nhìn đèn hoa văn rồng uốn dưới mái ngói vàng. Mụ mụ trông thấy, liền cầm roi mây quất cho mấy cái:
“Cẩn thận đôi mắt của ngươi! Ở trong cung này, ít nghe ít thấy, chăm chỉ làm việc là được!”
Ta thấy không nỡ, bước đến ngăn lại:
“Đều là trẻ con thôi mà, mụ mụ cứ từ từ dạy dỗ quy củ, đừng ra tay.”
Mụ mụ cảnh giác quan sát ta, cung nữ nhì hầu bên cạnh ghé tai nói nhỏ mấy câu, mụ mụ lập tức nở nụ cười niềm nở:
“Thì ra là Trần cô cô.”
“Trần cô cô đã lên tiếng, coi như nha đầu này có phúc.”
Tiểu cung nữ bị đánh đến phát run, nước mắt lưng tròng mà không dám khóc thành tiếng, mụ mụ bảo nó cảm ơn ta cũng không phản ứng được.
“Thôi đi, không cần miễn cưỡng.”
Mụ mụ thấy ta có cảm tình với đứa nhỏ này, mắt đảo một vòng, hỏi:
“Trần cô cô, năm nay Cam Lộ Điện vẫn được phân thêm người mới, nếu cô cô thấy đứa này dễ dạy bảo, sao không đưa về dạy?”
“Không cần đâu.” Dù gì ta cũng sắp xuất cung rồi.
Tiểu cung nữ nghe ta nói vậy, vẻ trông mong vụt tắt khỏi đôi mắt.
Không ngờ chẳng bao lâu sau, tiểu cung nữ ấy thật sự được phân về Cam Lộ Điện.
Vừa vào đã làm vỡ đèn cung, bị đánh cho một trận, thái phi phạt nó ba ngày không cho ăn.
Ta xót ruột, mang mấy cái bánh bao cho nó. Nhìn nó ăn ngấu nghiến, lòng ta ấm lại, hỏi:
“Ngươi tên gì? Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ngưng Hương, chín tuổi.”
Gió nổi lên, hơi lạnh, ta sờ tay nó, như cục băng, mới phát hiện trên người chỉ có một lớp áo đơn mỏng manh.
Ta cũng từng là tiểu cung nữ, biết rằng đứa nào làm sai sẽ không được bà vú hay quản sự ưa thích, ăn mặc sinh hoạt chắc chắn bị bớt xén. Ta thức cả đêm, lấy áo bông cũ của mình chỉnh lại nhỏ hơn một chút đưa cho nó.
Nhìn nó mặc “áo mới” vui mừng khôn xiết, ta chợt nhớ về thời thơ ấu của bệ hạ.
Khi đó người nóng tính vô cùng, nhỏ xíu mà đã mặt lạnh như băng, không thèm để ý đến ai. Mới đầu còn trách ta và Trương Đức Toàn khiến người mẫu tử chia ly, còn hùng hổ nói lớn lên sẽ giết chúng ta.
08
Bệ hạ từ bãi săn trở về, sau khi ăn một bữa với hoàng hậu thì không gặp lại lần nào nữa.
Hoàng hậu gọi ta đến, nói:
“Ngươi lần trước nói bệ hạ thích ăn bánh trôi nếp, vậy làm một ít đi.”
Ta làm xong, hoàng hậu sai người đưa đi, chẳng bao lâu sau, hoàng thượng nói muốn tới dùng bữa tối.
Ánh mắt hoàng hậu nhìn ta thay đổi hẳn.
Triệu mụ mụ khẽ nhắc hoàng hậu:
“Bẩm nương nương, đã làm xong đồ ăn, thưởng ít bạc rồi bảo cô ta về đi, Cam Lộ Điện còn nhiều việc.”
Ai cũng biết hoàng hậu rất nghe lời Triệu mụ mụ, vậy mà lần này lại nói:
“Bệ hạ sắp tới rồi, bảo Hoài Anh ở lại hầu bản cung dùng bữa.”
Hoàng thượng tới, không nhìn ta lấy một cái, đi thẳng về phía hoàng hậu:
“Hoàng hậu, hôm nay có canh tôm nõn nấm đông cô mà trẫm thích nhất không?”
Rõ ràng bệ hạ trước giờ không ăn tôm nõn, hễ ăn là nổi mẩn đỏ.
Hoàng hậu mỉm cười:
“Lúc nào cũng có sẵn.”
Rồi vẫy ta lại, bảo ta múc một bát canh cho hoàng thượng.
Ta chỉ múc nước trong và nấm đông cô, hoàng hậu trông thấy, giật muôi từ tay ta, múc thêm mấy thìa tôm nõn đưa cho hoàng thượng.
“Ta thấy Hoài Anh là dựa vào việc được bệ hạ sủng ái mà chẳng coi quy củ ra gì, đến việc múc canh cũng không làm nổi.”
Ta vội quỳ xuống nhận lỗi.
Hoàng thượng không nói một lời.
Trương Đức Toàn bước ra giải vây, thay ta hầu hạ hoàng thượng dùng cơm.
Hoàng hậu thử dò xét:
“Trương công công đúng là hết mực che chở Hoài Anh, nghe nói hai người ở Vĩnh Hạng từng có mười năm tình nghĩa. Hay là năm nay bệ hạ làm mối một lần, ban cho hai người thành đôi đi?”
Sắc mặt hoàng thượng tối sầm, bất ngờ liếc hoàng hậu một cái lạnh như băng:
“Hoàng hậu, trẫm với Trương Đức Toàn cũng là tình nghĩa nhiều năm, sao nàng không nói ban trẫm cho y làm đôi?”
Tất cả mọi người đều sững sờ, không ai ngờ hoàng thượng lại buông lời như thế, cả điện lập tức chìm trong im lặng, mọi người quỳ xuống rạp:
“Bệ hạ xin thận ngôn!”
Mặt hoàng hậu lúc xanh lúc trắng, môi run mãi không thốt ra lời.
Trương Đức Toàn thì không ngừng tự vả vào mặt, chỉ mấy cái đã đỏ bừng:
“Tất cả đều là lỗi của nô tài!”
Hoàng thượng không nỡ, mở miệng:
“Thôi được rồi, đâu ai trách ngươi.”
Người đứng dậy, quay đầu liếc ta và Trương Đức Toàn:
“Còn đứng ngây đó làm gì? Định ở đây đón Tết à?”
09
Ra khỏi Bồng Lai điện, hoàng thượng dừng chân, quay đầu đi về phía Vĩnh Hạng. Bố trí và vật dụng nơi đó vẫn nguyên như xưa, sau khi người đăng cơ đã sai hai tiểu thái giám trông coi.
Ta và Trương Đức Toàn liếc nhìn nhau, lặng lẽ đi theo.
Cổ hoàng thượng đã nổi mẩn đỏ, Trương Đức Toàn lo lắng hỏi:
“Bệ hạ, có cần nô tài đi gọi thái y không?”
Hoàng thượng liếc Trương Đức Toàn một cái, rồi lấy thuốc từ hộp thuốc bên cạnh.
Hộp thuốc ấy chính là loại ta đã tích góp từ trước. Ngày xưa sống trong Vĩnh Hạng chẳng dễ dàng gì, thân là nô tài, làm sao tránh được va quệt thương tích? Thái y thì ngay cả chủ tử còn lo không xuể, huống chi đến nô tài? Bị đánh, bị thương, đành tự mình xoa thuốc cầm máu.
Ta còn nhớ có lần bị một đại cung nữ ức hiếp, bắt quỳ trong tuyết suốt hai canh giờ, đầu gối sưng vù đến mức không đứng nổi. Trương Đức Toàn và hoàng thượng đến đón, hai người cùng đỡ ta về hành lang.
Khi ấy hoàng thượng còn chưa cao bằng ta, nhưng cũng không còn căm hận như thuở ban đầu, chỉ lẩm bẩm:
“Trần Hoài Anh, Trương Đức Toàn, sau này ta sẽ để các người sống ngày tốt lành.”
Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua.
Trương Đức Toàn lau lau nước mắt, nghẹn ngào khóc:
“Bệ hạ, người thật tốt.”
Hoàng thượng lúc ấy mới nhìn ta, ánh mắt phức tạp:
“A tỉ, chuyện của hoàng hậu, trẫm sẽ nói với nàng. Nàng ấy tính tình không tốt, trẫm thay nàng xin lỗi ngươi.”
Người chỉ để lại một câu ấy, nhưng ta rõ ràng thấy trong mắt người ánh lên chút nước mắt lấp lánh.
Trương Đức Toàn ôm hộp thuốc, không rõ là đau lòng hay lo lắng bất an.
Người có mặt khi ấy, ai nấy đều mang tâm sự riêng.
Một kẻ giấu hoàng thượng mà đòi ra cung, một kẻ âm thầm kết giao với hoàng hậu.
Ta lại tiếp tục trở về Cam Lộ Điện làm việc.
Sau khi hoàng đế đăng cơ, ta được phong làm nhị đẳng cung nữ, không chỉ bổng lộc tăng lên, mà còn không phải làm việc nặng nhọc, thậm chí còn được gọi một tiếng “cô cô”.
Cuộc sống như vậy đã là rất tốt rồi.
Thực ra ta hiểu, hoàng thượng vừa mới lên ngôi, chính sự chưa yên, bản thân người cũng rất khổ. Huống hồ tiền triều hậu cung lại râm ran lời đồn, nói rằng hoàng thượng si tình một “lão cô nương”——
Mà “lão cô nương” đó, chính là ta.
Ta nghĩ, chính bởi vì những lời đồn đó, mà người mới dần xa cách với ta.
Ta cũng dần nảy sinh ý nghĩ rời cung.
Đừng nói là chốn hậu cung sâu như biển, ngay cả gia đình dân thường, với nữ tử mà nói, điều tiếng thị phi cũng đủ giết người.
Chẳng bao lâu, danh sách các cung nữ được xuất cung được trình lên hoàng thượng.
Người không thèm xem kỹ, chỉ nói với hoàng hậu:
“Chuyện nhỏ như vậy, nàng làm chủ là được.”
10
Đứa trẻ tên Ngưng Hương cuối cùng vẫn bị hậu cung nuốt chửng.
Trong lúc hầu hạ, không cẩn thận làm vỡ bình hoa của Thái phi, bị đánh một trận, rồi bị nhốt một đêm trong phòng chứa củi. Dù sau đó ta nhờ Trương Đức Toàn mời thái y đến, nhưng Ngưng Hương vẫn không qua khỏi.