Chương 1 - Người Đứng Chờ Giữa Đêm Đông

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi cha mẹ ly hôn, họ yêu cầu mọi khoản chi tiêu của tôi đều phải gửi link “thanh toán hộ” vào nhóm chat.

Những khoản nhỏ thì đùn đẩy cho nhau.

Những khoản lớn thì giả vờ như không nhìn thấy.

Cho đến ngày tôi về quê dịp xuân vận.

Tấm vé tàu tôi gửi từ rất sớm vẫn không ai chịu trả.

Tôi kéo theo thân thể mệt mỏi đến quầy bán vé thủ công.

Tiền trong túi lại không cánh mà bay.

Nhìn giờ tàu sắp chạy, tôi vừa khóc vừa gọi cho mẹ.

Bên kia cúp máy mấy lần mới chịu nghe:

“Tiền vé à? Sao không đi tìm bố mày?

Mày cũng khôn đấy, để bố mày trả mấy đồng tiền ăn, còn khoản lớn thì đẩy sang tao?

Mày về làm gì, chỗ tao không có chỗ cho mày ở.”

Tôi lau nước mắt, lại đi tìm bố.

Lắp bắp giải thích rằng tiền của mình bị mất, thật sự không còn cách nào khác.

Cuối cùng ông đồng ý, nói sẽ đến đón tôi.

Đêm khuya hơn hai mươi độ âm, tôi ngoan ngoãn kéo vali, đứng đợi bên con đường ông chỉ định.

Nhưng cho đến khi tôi lạnh đến hạ thân nhiệt, ngã quỵ xuống đất.

Sao bố vẫn chưa đến…

“K664 bắt đầu kiểm vé.”

Đó là chuyến tàu lẽ ra tôi phải lên.

Tôi nấn ná ở lại ký túc xá cho đến ngày bị yêu cầu dọn đi.

Đi làm thêm góp đủ tiền vé, mang theo chiếc ghế gấp, tính toán để mua vé đứng rẻ nhất.

Nghĩ rằng không có cha mẹ giúp trả hộ, tôi vẫn có thể về nhà, kịp ngày giỗ của bà nội.

Nhưng…

Giữa dòng người cuồn cuộn trong mùa xuân vận, chỉ có tôi là đi ngược dòng, rời khỏi nhà ga.

Tôi lau nước mắt một cách qua loa, nhấc máy nghe điện thoại của bố.

“Hân Hân, học kỳ này con lại được học bổng rồi phải không?”

Giọng bố lè nhè men rượu, bên kia là tiếng cụng ly cười nói rộn ràng.

“Con được rồi, nhưng trường chưa phát tiền, con cũng có đi làm thêm, vốn không định làm phiền bố…

Nhưng tiền bị trộm mất, đều tại con…”

Tôi không dám nói tiếp, lo lắng nắm chặt vạt áo.

Sợ bố đổi ý, giống như mẹ, cười lạnh mà nói:

“Giờ mới biết đau vì không có tiền à?

Lúc từng khoản chi gửi vào nhóm, sao không nghĩ cho bọn tao?

Cũng ngu, tiền trong túi mà còn không giữ nổi, tự làm tự chịu.”

Nhưng đầu dây bên kia lại bật cười ha hả:

“Nghe chưa Lão Tôn, con gái tôi vừa giỏi vừa hiểu chuyện thế đấy. Sau này gả cho cậu em trai ly hôn của ông thì sao?

Được rồi Hân Hân, bố đang bàn chuyện làm ăn gần con thôi, lát nữa tới đón con nhé.”

Nụ cười trên môi tôi cứng đờ.

Tôi hiểu, sự dịu dàng hiếm hoi của bố là vì điều gì.

Khi cúp máy, màn hình điện thoại dừng lại ở nhóm chat đã bị giải tán.

Tin nhắn cuối cùng là một đoạn thoại lạnh lùng của bố:

“Mỹ Linh nhìn thấy nhóm này toàn là chuyển khoản, ai nhìn cũng khó chịu, giải tán trước nhé.”

Mỹ Linh là vợ tái hôn của bố.

Sau khi ly hôn, họ cãi nhau đến đỏ mặt tía tai.

Chỉ để trút bỏ tôi – cái “gánh nặng”.

Năm lớp 11, tôi khổ sở cầu xin mới giữ lại được nhóm chat này.

Từ đó, mỗi khoản chi tiêu của tôi đều phải viết một đoạn giải thích dài, rồi gửi link thanh toán hộ.

Ban đầu bố mẹ còn trả tiền luân phiên, mỗi người một khoản.

Sau đó họ bắt đầu tính toán.

Mẹ trả 8 tệ tiền ăn, nhiều hơn khoản tiền văn phòng phẩm bố phải trả hai tệ,

cũng đủ để họ cãi nhau kịch liệt.

Cuối cùng, link của tôi chẳng còn ai thèm để ý.

Dù là mấy ngày liền tôi không có tiền ăn, chỉ dám gửi link mì gói Pinduoduo giá 6,7 tệ.

Gửi khoản nhỏ, mẹ sẽ mắng:

“Có tí tiền này cũng không có? Mày chẳng phải có học bổng, biết đi làm thêm sao?”

Gửi khoản lớn, bố sẽ dạy đời:

“Bọn tao cũng không dễ dàng, ai cũng có gia đình riêng phải nuôi.”

Sau khi chia tay, thực ra bố mẹ đều không nghèo.

Bố đầu tư làm ăn, phất lên nhanh chóng.

Mẹ dùng vốn chơi chứng khoán, cuộc sống cũng dư dả.

Giờ đây, họ giải tán nhóm chat.

Như thể muốn triệt để

vứt bỏ tôi – thứ rác rưởi này.

Mùa đông Bắc Thành lạnh đến thấu xương.

Tôi mặc chiếc áo lông mua từ năm lớp 11, đứng trên con phố trống không người.

Để tiết kiệm tiền, mỗi lần đi làm thêm tôi chỉ có thể đi bộ.

Người miền Nam đã đánh giá thấp cái lạnh miền Bắc.

Chỉ sau một mùa đông, mặt và tay tôi đã đầy những vết nứt vì lạnh.

Gió lạnh xuyên qua khẩu trang quất vào mặt, đau như dao cứa.

Năm ngón tay giấu trong găng ấm, lại ngứa như kiến cắn.

Nhưng khi tôi lướt WeChat Moments.

Bố khoe lì xì cho con gái riêng, dày như một cuốn sách.

Mẹ ôm con trai riêng đi du lịch nước ngoài, quà lưu niệm mấy nghìn nói mua là mua.

So với nỗi đau trong tim,

những đau đớn thể xác này

lại chẳng đáng là gì.

2.

“Hân Hân, ga con ở gần chỗ bố.

Hai mươi phút là tới. Bố vừa ký xong hợp đồng, tiện về nhà luôn.”

Khoảng cách từ tin nhắn này của bố,

đã gần một tiếng trôi qua.

Tôi ngoan ngoãn đứng ven đường, lông mi đã phủ một lớp sương trắng.

Giơ tay định phủi đi, mới phát hiện tứ chi đã cứng đờ.

Run rẩy muốn gọi điện hỏi tình hình,

lại phát hiện mình gọi nhầm cho mẹ.

“Con hồ ly tinh à? Phi! Còn muốn đến xin tiền hả, mơ đi!”

Tôi nhận ra giọng nói ấy — là con trai riêng của mẹ.

Nó không khách khí tiếp tục:

“Mẹ tao lấy đâu ra tiền, tiền của mẹ tao đều là của nhà tao.

Năm nay đừng có đến nhà tao nữa, nhìn thấy mày là buồn nôn.”

Đôi môi đông cứng của tôi không phát ra nổi âm thanh.

Chỉ nghe bên kia mẹ dịu giọng dỗ dành nó.

Rồi bà cầm điện thoại, giọng trở nên chán ghét và thiếu kiên nhẫn:

“Gọi quốc tế tốn tiền lắm, chẳng phải đã bảo mày đừng liên lạc nữa sao?

Lại định xin tiền à? Hay muốn quay về?

Mày trưởng thành rồi, không tự nuôi nổi bản thân là do mày vô dụng, còn trông mong bố mẹ gánh thay à?”

Nỗi tủi thân như tảng đá.

Mắc kẹt trong cổ họng, không lên nổi cũng không nuốt xuống được.

Tôi chỉ có thể lúng túng xin lỗi:

“Con xin lỗi… bố sẽ đến đón con…”

“Qua năm đừng có xuất hiện trước mặt tao, tao với mày không còn quan hệ gì nữa.”

Bà lạnh lùng cảnh cáo, rồi cúp máy.

Tôi nhớ lại năm ngoái.

Vì máy tính ở nhà bà nội hỏng, tôi không thể học online.

Sau khi ở nhờ nhà bạn mấy ngày, thật sự ngại ngùng không dám làm phiền thêm.

Bất đắc dĩ, tôi ngồi ở hành lang nhà mẹ suốt nửa ngày.

Ngủ gà ngủ gật thì bị hàng xóm gõ cửa nhà mẹ.

Bị kéo vào nhà.

Nụ cười gượng gạo ban nãy của mẹ lập tức biến mất.

Thay vào đó là đôi mắt trừng lớn và bờ môi mím chặt.

Bà chỉ vào tôi, hạ giọng gào lên:

“Mày giống hệt bố mày, khôn lỏi chết đi được.

Biết giả vờ đáng thương, cố ý làm tao mất mặt phải không?”

Tôi co rúm lại, nước mắt nén lâu ngày rơi lộp bộp xuống sàn.

Hôm đó, chồng tái hôn của mẹ giữ tôi lại ăn cơm.

Cả bàn đầy ắp món ăn.

Tôi nhìn đũa của mẹ mấy lần lướt qua tôi, gắp đầy thịt cho con trai riêng.

Bà dịu dàng, chỉ cần nó ăn thêm một miếng cũng khen không ngớt.

Tôi chỉ liếc nhìn miếng thịt trong bát,

đổi lại là ánh mắt sắc như dao của bà.

Cuối cùng, bụng tôi chỉ có nửa bát cơm trắng trộn nước mắt.

Tôi không dám ngoái đầu, rời xa ngôi nhà mới của mẹ.

Đêm khuya, sợ bà nội lo lắng, tôi lại đi gõ cửa nhà bố.

Ông nghe thấy.

Trong nhà bật đèn, có một người đàn ông đứng dậy.

Có lẽ thông qua camera đã nhìn thấy tôi.

Đèn lại tắt.

Tim tôi cũng tắt theo.

Đêm đó gió rất lạnh, rất lạnh.

Lạnh đến mức từ đó về sau, cả đời tôi

không còn cảm nhận được nỗi đau buốt đến vậy nữa.

Nhưng hôm nay, Bắc Thành gió thổi khiến đầu tôi choáng váng.

Nỗi đau của năm ngoái quay trở lại.

Tôi lại một lần nữa, trải nghiệm trọn vẹn.

Nhìn những chiếc xe thưa thớt trên đường tiến lại gần,

trái tim tôi từ mong chờ đến tê liệt.

Bố cập nhật Moments:

“Chốt được hợp đồng lớn! Con gái đòi đồ văn sáng Bắc Thành, lần này không thể quên.”

Ông nhớ đến con gái riêng,

nhưng ngay cả tin nhắn của tôi cũng lười trả lời.

Cột điện tôi tựa vào, dường như không còn chống đỡ nổi tôi nữa.

Tôi chậm rãi trượt xuống, ngồi sụp trên mặt đất.

Toàn thân bỗng nhiên nóng lên một cách kỳ lạ.

Trong đầu bắt đầu hiện ra những ký ức xưa.

Khi còn nhỏ, cả nhà chen chúc trên tàu về quê ăn Tết.

Họ nhường cho tôi chiếc ghế đẩu duy nhất.

Bố đứng bên cạnh để tôi dựa vào ngủ.

Mẹ xoa đầu tôi, hỏi tôi có lạnh không.

Con lạnh lắm, bố mẹ ơi…

Ý thức dần mơ hồ, nước mắt tôi rơi xuống,

gần như theo bản năng thì thầm:

“Bố mẹ… con lạnh quá…”

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Cuối cùng tôi mở mắt.

Nhưng trước mắt, lại là “tôi” đang co ro, cuộn tròn bên cột điện.

Thì ra… tôi đã ch/t rồi sao?

Tôi ch/t rồi.

Ch/t cóng trên con đường chờ bố đến đón tôi về nhà.

Tôi lơ lửng giữa không trung, không thể tin nổi nhìn thi thể của chính mình.

Một luồng sức mạnh kỳ lạ kéo tôi trôi về phía trước.

Chỉ trong chốc lát, tôi đã nhìn thấy người mà tôi luôn khắc khoải mong nhớ, bố tôi.

Ông đang ở trong trung tâm thương mại, đi dạo cùng các đối tác.

Người kia xua tay nói:

“Thôi thôi, anh đừng tiễn tôi nữa.

Anh chẳng phải còn phải đi đón con gái sao?

Trời lạnh thế này, đừng để con bé đợi lâu.”

Bố tôi cười hớn hở đáp:

“Được được, con gái tôi cũng nghỉ đông rồi, đã hẹn rồi, lần sau để nó gặp em trai cậu.”

Lúc nhắc đến tôi, trong mắt bố không có lấy nửa phần ấm áp, chỉ toàn là tính toán.

Ông tiễn người ta ra tới cửa thang máy.

Từ cửa sổ trung tâm thương mại nhìn ra, thậm chí còn có thể lờ mờ nhìn thấy năm chữ lớn phát sáng:

“Ga tàu Bắc Thành”.

Hóa ra, khoảng cách giữa bố và tôi còn gần hơn tôi tưởng.

Lúc này ông mới lấy điện thoại ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)