Chương 2 - Mẹ Tôi Muốn Kết Hôn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

4

Tôi không ngờ trong mơ cũng có thể gặp Hứa Kim Mặc.

Lúc thì là dáng vẻ anh học kèm cho tôi trong phòng hồi cấp ba.

Lúc lại là bóng lưng năm năm trước anh kéo vali rời đi.

Khung cảnh liên tục thay đổi, cuối cùng dừng lại ở một căn phòng đen nhỏ chưa từng thấy qua.

Hứa Kim Mặc mặc một chiếc sơ mi trắng, từ trên cao nhìn xuống tôi.

Xung quanh áp suất rất thấp.

Tôi ngồi trên sofa, sợ đến mức hơi run rẩy.

Người đàn ông trước mặt đột nhiên khẽ cười một tiếng.

Sau đó nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, đầu ngón tay hơi dùng lực, lướt qua môi dưới của tôi.

“Sao lại thích nói bậy thế.”

“Có phải phải để anh trừng phạt em thì mới ngoan ngoãn không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn Hứa Kim Mặc ngày càng tiến lại gần, tim đập dồn dập như trống trận.

Hơi thở ấm nóng của anh phả lên cổ tôi.

Ngay lúc sắp cắn vào vành tai tôi.

Tôi chợt choàng tỉnh.

Hàng mi run lên theo nhịp tim.

Xong rồi.

Hai ngày nay hàm lượng “Hứa Kim Mặc” hơi cao quá rồi.

Quả nhiên con người không thể làm chuyện xấu.

Nghĩ lại cảnh trong mơ, tôi có chút không đồng tình.

“Nhưng sao mình lại sợ đến run lên chứ.”

“Phải là hưng phấn mới đúng.”

Tôi lắc lắc đầu.

Cầm điện thoại lên xem, đã ba giờ rưỡi chiều.

Nhớ ra Cam Cam và Trần Mục hẹn tôi hôm nay đi ăn bữa đẹp.

Tôi thu dọn nhanh mấy cái, chuẩn bị ra ngoài.

“Mẹ, tối nay con không ăn cơm ở nhà—”

Hai chữ “ăn cơm” còn chưa kịp nói ra.

Tôi đã thấy người đàn ông trong mơ đang ngồi ở phòng khách, nói chuyện với mẹ tôi.

Trên người vẫn mặc đúng chiếc sơ mi trắng tinh giống hệt.

“……?”

Tôi đứng tại chỗ rối loạn.

A a a a a chuyện gì thế này?!

Chẳng phải anh nói sau kia mới về nước sao?

Chẳng lẽ đây là mơ trong mơ?!

Hứa Kim Mặc trong phòng khách cũng nghe thấy động tĩnh.

Ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn sang, giọng nói vẫn trầm thấp dễ nghe như trước.

“Lâu rồi không gặp.”

Anh nói.

“Rầm” một tiếng.

Tôi lại đóng sầm cửa phòng ngủ.

5

Cảm giác hiện tại chính là xấu hổ.

Cực kỳ xấu hổ.

Hôm qua còn nói xấu người ta sau lưng.

Hôm nay chính chủ đã ngồi ngay trước mặt tôi.

Mẹ kéo tôi từ trong phòng ngủ ra xong thì vừa huýt sáo vừa ra ngoài bán rau.

Còn bốn tiếng nữa bố mới tan làm.

Tôi ôm cốc nước, cười gượng nói:

“Ha ha.”

“Không phải anh nói phải sau kia mới về sao……”

Hứa Kim Mặc ngồi đối diện tôi, tay áo sơ mi xắn lên, hai chân co lại, mắt khép hờ.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng dường như hơi cao.

Đang nói chuyện, tôi lại thấy anh dùng một tay cởi hai cúc áo trên cùng.

“Vừa hay công việc xử lý xong hết rồi, nên đổi thời gian.”

Anh nâng hàng mi nhìn tôi:

“Hôm qua em—”

“Những gì hôm qua em nói đều là đùa thôi!”

Tôi lập tức cắt lời anh, bày tỏ lập trường.

“Làm sao anh lại nói sẽ cưới em được chứ? Ha ha ha.”

“Em sao có thể ngoài anh ra không cần ai khác được? Hê hê hê.”

Lấy lý do đùa giỡn để tự cho mình một bậc thang.

Còn thêm mấy hạt trợ từ để giảm bớt xấu hổ.

Anh ấy chắc là… sẽ không giận nữa đâu nhỉ……

Tôi chột dạ uống một ngụm nước, còn tranh thủ liếc trộm sắc mặt người đàn ông đối diện.

Chỉ thấy Hứa Kim Mặc cảm xúc khó đoán nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, không nói một lời.

Không biết có phải ảo giác của tôi không.

Thần sắc của anh dường như còn lạnh hơn một chút.

Im lặng ngắn ngủi.

Tôi lại chủ động lên tiếng:

“Tóm lại là đừng để trong lòng, cho dù có nói ra, người khác cũng không thể tin được.”

“Anh thấy đúng không, anh?”

Khóe môi Hứa Kim Mặc mím chặt, trong mắt lại thêm mấy phần không vui:

“Sao lại không thể?”

Tôi chớp mắt, khô khan nói:

“Thì… nghe là biết em nói bừa mà.”

Nếu thật sự có người tin.

Thì đúng là nên lắc đầu xem tai có vả trúng mặt không.

Phòng khách lại rơi vào im lặng.

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn trà vang lên, phá vỡ bầu không khí xấu hổ đến cực điểm.

Màn hình hiển thị cuộc gọi đến: Trần Mục.

Chết rồi!

Suýt nữa quên mất còn một bữa hẹn đang chờ!

Tôi tay chân luống cuống nghe máy, đứng dậy chuẩn bị đi ra cửa.

Trần Mục hỏi: “Du Du, cậu ra ngoài chưa? Tớ với Cam Cam đã đến trung tâm thương mại rồi.”

Tôi đáp: “Tớ đi ngay đây, đợi tớ nhé!”

Hứa Kim Mặc nhìn tôi một cái: “Ra ngoài à?”

Tôi cầm chiếc túi đặt bên cạnh lên, gật đầu với anh.

Không ngờ Hứa Kim Mặc cũng đứng dậy.

Anh theo tôi ra tận cửa ra vào.

Đến khi tôi chuẩn bị thay giày, anh mới đột nhiên mở miệng:

“Là đi mua quần cho anh sao?”

Tôi cầm điện thoại còn chưa tắt máy, đứng sững người:

“Cái gì cơ?”

Hứa Kim Mặc cúi người sát lại gần tôi, thấp giọng nói:

“Tối qua em nói muốn xé nát quần của anh.”

“……Hả?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Đã nghe thấy từ đầu dây bên kia vang lên tiếng hét chói tai của Cam Cam:

“A a a a a ——!!”

Cùng lúc đó.

Ngoài cửa vang lên tiếng khóa điện tử.

Mẹ và bố đứng trước cửa, ăn ý nhìn nhau một cái.

Sau đó lộ ra nụ cười đã hiểu rõ.

6

Tối hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Vị nam Bồ Tát thường xuyên đăng ảnh cơ bụng kia.

Người dùng ảnh đại diện đen sì, vòng bạn bè toàn là đủ loại ảnh cơ bụng.

Lại chính là Hứa Kim Mặc.

Tôi mở một tấm ảnh anh quấn dải lụa trắng quanh eo.

Nhíu mày suy nghĩ rất lâu.

Hứa Kim Mặc, có phải ở nước ngoài khởi nghiệp thất bại rồi không……?

Nghĩ đến mấy blogger trên video ngắn thường dựa vào cơ bụng để nhận mấy job cầm bảng kiếm tiền.

Tôi do dự một lúc lâu.

Cuối cùng vẫn mở khung chat với anh.

Tôi: “Anh có phải đang gặp khó khăn gì không?”

Tôi: “Chuyển khoản: 88”

Hứa Kim Mặc: “Chuyển khoản: 88888”

Tôi mặt không cảm xúc bấm nhận tiền.

Ha ha.

Xem ra là tôi lo thừa rồi.

Hứa Kim Mặc: “Anh ở phòng bên cạnh.”

Hứa Kim Mặc: Qua đây.”

Tôi: “…”

Tôi: “Anh trả lại cho em 88 trước đi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)