Chương 1 - Mẹ Tôi Muốn Kết Hôn
Buổi tối, khi tôi cuộn mình trên sofa xem phim.
Mẹ tôi cầm điện thoại, đột nhiên hỏi tôi:
“Du Du, mẹ nhớ là con vẫn chưa quen ai đúng không?”
Tôi sững người, cắn quả cherry, ậm ừ nói:
“Vâng, chắc là… có lẽ… hiện tại thì chưa có ạ…”
Nói xong, tôi liền nhận ra có gì đó không ổn.
Khoan đã.
Cảm giác quen thuộc này.
Không lẽ lại muốn bắt tôi đi xem mắt?
Quả nhiên, mẹ tôi nghe xong thì gật đầu, cười híp mắt nói:
“Được, mấy dì trong nhóm đang bàn đó.”
“Chuẩn bị Tết thì sắp xếp cho con gặp vài người làm quen.”
Tôi trừng to mắt.
Hạt cherry còn chưa kịp nhổ ra suýt nữa thì nuốt luôn xuống.
Sặc đến mức tôi ho sặc sụa:
“Khụ khụ, không phải, mẹ, con không…”
Mẹ tôi kéo mấy tờ khăn giấy, liếc tôi một cái sắc lẹm:
“Không cái gì mà không.”
“Trong lứa này của nhà mình chỉ còn mỗi con là chưa có đối tượng, không sắp xếp cho con thì sắp xếp cho ai.”
Mắt tôi tối sầm lại.
Xong rồi.
Quả nhiên là vậy.
Anh họ cả đã kết hôn, con cái đầy đủ.
Anh họ hai tháng trước vừa mới cưới.
Chị họ thì cũng đã đính hôn từ dịp Tết Dương lịch.
Chỉ còn lại mỗi tôi là chưa có đối tượng.
Trước mắt tôi, hoàn toàn không có lấy một người.
Não tôi vận hành với tốc độ cao, cố gắng tìm ra một cái cớ hợp lý.
Giả vờ đã có người yêu?
Không được.
Đến lúc đó, bảy cô tám dì nhất định sẽ hỏi cho ra ngô ra khoai, tôi sao chịu nổi.
Giả làm đồng tính?
Càng không được.
Nhớ lại Tết năm ngoái.
Anh họ đeo ba cái khuyên tai, định giả làm gay để né một kiếp.
Kết quả ông bà lập tức mời thầy “đông đông choang”, còn bắt anh uống nước bùa liền một tuần.
Tôi lắc lắc đầu, gấp gáp nảy ra một ý.
Nhớ ra rồi.
Hứa Kim Mặc.
Anh nuôi đã đột ngột ra nước ngoài từ năm tôi học năm hai đại học, đến giờ vẫn chưa về nước lần nào.
Ngày lễ ngày Tết chỉ có vài câu hỏi thăm đơn giản cùng những khoản chuyển tiền ấm áp.
Suốt năm năm liền không về ăn Tết, họ hàng chẳng thấy bóng dáng, lại càng không có WeChat của anh.
Trong thời gian ngắn chắc cũng không có kế hoạch về nước.
Đúng là ứng cử viên hoàn hảo để lôi ra gánh hết mọi làn đạn.
Mẹ tôi vẫn đang lải nhải không ngừng ở phía sofa bên kia:
“Con còn tưởng thế hệ 00 của các con vẫn là trẻ nhất à?”
“Con trai dì Trương nhà người ta, sinh năm 08, năm nay sắp trưởng thành rồi.”
“Với lại còn bốn năm nữa thôi, thế hệ 30 cũng ra đời rồi, con còn nhe răng cười với cái máy tính bảng làm gì.”
“Cho nên chuyện xem mắt dịp Tết…”
Cái miệng đúng là cay nghiệt.
Toàn nói mấy lời khiến người ta chỉ muốn chết.
Chỉ còn cách dùng tuyệt chiêu thôi.
Tôi mạnh tay véo một cái vào đùi, đau đến mức nước mắt trào ra mấy giọt.
“Mẹ ——!!”
“Anh nói anh sẽ cưới con.”
Mẹ tôi nghe vậy, sững người trong chốc lát.
Còn chưa kịp phản ứng.
Lại thấy tôi cố ý sụt sịt, dáng vẻ như sắp tìm đường chết:
“Con cũng vậy.”
“Đời này con nhất định không lấy ai ngoài anh.”
“Ngoài anh ra con không cần ai khác.”
Mẹ tôi trầm mặc nhìn tôi.
Tôi đáng thương nhìn lại bà.
Bà nhìn tôi như muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên gõ lách cách.
Chắc là bị tôi dọa rồi.
Lần này nhất định là đi từ chối khéo mấy chị em tốt của bà.
Tôi lau mấy giọt nước mắt, hài lòng nằm ngả lại ghế sofa nhỏ.
Xin lỗi anh nhé.
Ai bảo anh không về nhà.
2
Trước khi ngủ.
Bạn thân Cam Cam nghe xong chuyện hôm nay, cười đến mức phát ra tiếng ngỗng kêu:
“Cậu đúng là con người à Nguyễn Du.”
“Cậu định phá nát cái nhà này sao hahahah!”
Tôi điều khiển nhân vật trong game bắn hai phát, cười đến mức số phận thê lương:
“Hề hề.”
“Tôi thật sự hết cách rồi.”
“Không lôi anh ấy ra chắn đỡ một chút, Tết này tôi cũng chẳng còn lịch trống để chơi game với mấy cậu đâu.”
“Huống chi…”
Tôi khựng lại một chút.
Nghĩ đến gương mặt thanh tú đẹp trai của Hứa Kim Mặc, còn cả cơ bụng mấy lần vô tình nhìn thấy.
Nhân vật của Cam Cam chạy vòng quanh nhân vật “tôi”:
“Huống chi cái gì?”
Tôi hoàn hồn lại, trả lời thản nhiên:
“Huống chi mẹ tôi chắc cũng không coi là thật đâu.”
“Dù bà có tin thật, đem Hứa Kim Mặc ra so với mấy người được giới thiệu khác, chắc cũng chẳng ai lọt mắt.”
Sự thật đúng là như vậy.
Từ sau khi Hứa Kim Mặc được bố mẹ nhận nuôi đưa về nhà, xung quanh gần như toàn là những lời khen dành cho anh.
Không thì khen anh đẹp trai, không thì nói thành tích học tập xuất sắc.
Nếu không phải năm năm trước anh đột nhiên chọn ra nước ngoài học nâng cao.
Chắc ở trong nước vừa vào công ty trước chân, sau chân đã bị lãnh đạo giới thiệu cho con gái nhà mình rồi.
Cam Cam vô cùng đồng tình:
“Đúng thật.”
“Du Du, cái cớ này của cậu tìm hay ghê.”
Trần Mục, bạn học đại học kiêm bạn thân đang chuyên tâm chơi game, đột nhiên lên tiếng, chen vào cuộc trò chuyện của hai chúng tôi.
Giọng cậu ấy mang theo chút uể oải:
“Vậy tôi có được không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Cam Cam đã giành nói trước:
“Cậu thì được cái gì, đến lúc đó Du Du bảo cậu giả làm bạn trai, vừa bước vào cửa là mặt đỏ bừng, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời.”
Trần Mục phản bác: “Tôi không có, đó là trước đây…”
“Xì, cậu lại nói trước đây, mỗi lần ở riêng với Du Du…”
Hai người họ lại bắt đầu cãi nhau như thường lệ.
Vừa hay một ván game kết thúc.
Tôi vừa cầm lấy chiếc điện thoại đang sạc ở bên gối.
Thì liếc thấy trên đầu thanh trạng thái bật lên hai tin nhắn.
Hứa Kim Mặc: [Ảnh]
Hứa Kim Mặc: Đợi anh.
3
……?
Tôi trợn to mắt.
Đầu óc có chút đứng hình.
Không phải chứ, đây là ai vậy?
Hứa Kim Mặc?!
Sao anh ấy nửa đêm nửa hôm lại đột nhiên nhắn tin cho tôi?
Tôi theo bản năng ngồi thẳng người dậy.
Hai tay nâng điện thoại, bấm mở khung chat.
Phía trên ngoài vài câu chào hỏi đơn giản ra, thì chỉ còn lại hai tin nhắn vừa rồi anh gửi.
Một tấm ảnh chụp màn hình thông tin chuyến bay về nước.
Cùng với một câu “đợi anh” đầy cảm giác áp bức.
Tim tôi khẽ thót lên, có chút chột dạ.
Không phải chứ.
Chẳng lẽ mẹ thật sự đã nói với Hứa Kim Mặc mấy lời ăn nói bừa bãi hôm nay của tôi?
Rồi anh ấy nổi giận đùng đùng, chuẩn bị về nước để xử tôi — đứa em gái dám ra ngoài bôi nhọ danh tiếng của anh?
Tôi phóng to rồi thu nhỏ tấm ảnh chụp, thu nhỏ rồi lại phóng to.
Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định giả ngơ giả ngác.
Tôi: “Cái này là ý gì dạ /mèo nhỏ nghiêng đầu/”
Hứa Kim Mặc nói gọn lỏn: “Sau kia về nước.”
Tôi: “Anh ơi sao đột nhiên anh lại về nước vậy /mèo nhỏ khó hiểu/”
Bên kia im lặng một lúc.
Hứa Kim Mặc: “?”
Hứa Kim Mặc: “Là em à.”
Tôi nghẹn lời, cứng đầu trả lời: “/mèo nhỏ gật đầu/”
Hứa Kim Mặc lại im lặng.
Chuyện gì vậy.
Bên anh ấy mạng kém sao.
Tôi ngáp một cái, nằm trở lại chăn.
Thuận tay tìm một bộ tiểu thuyết mạt thế trọng sinh không có nhạc nền để nghe cho dễ ngủ.
Điện thoại lại rung lên mấy cái.
Hứa Kim Mặc: “Trước đó em đăng vòng bạn bè.”
Hứa Kim Mặc: “Nói trong nhà hết thuốc giảm đau rồi.”
Hứa Kim Mặc: “Lúc đó anh đã muốn về nước.”
Tôi buồn ngủ đến mức não gần như ngắt kết nối.
“Thì sao ạ.”
“Thuốc giảm đau ở nước ngoài mạnh hơn chút.”
“Anh mang về cho em mấy hộp nhé.”
Hứa Kim Mặc: “……”
Hứa Kim Mặc: “Xem ra đúng là em rồi.”
Người này lảm nhảm cái gì vậy.
Tôi xoay người, qua loa trả lời:
“Tôi phát hiện nằm trên giường để mí trên và mí dưới dính lại với nhau rất là thoải mái.”
“Anh cũng thử đi!”
Hứa Kim Mặc: “Ừ.”
Hứa Kim Mặc: “Ngủ ngon.”
Trong lúc mơ mơ màng màng.
Trong vòng bạn bè, anh trai Bồ Tát quen mắt lại đăng thêm một tấm ảnh cơ bụng.
Trong căn phòng ngủ tối mờ.
Ánh sáng trắng hắt ra từ màn hình điện thoại có chút chói mắt.
Tôi nheo mắt, bình luận:
“Đậu Bao, giúp tôi xé nát quần của anh ta đi.”
Rồi úp mặt xuống ngủ luôn.