Chương 4 - Lửa Đốt Cơ Hội
9
Sắc mặt Chu Vinh Tông sa sầm: “Nếu cô ấy còn không chịu quay về, thì khỏi cần về luôn đi. Giận dỗi gì cũng phải có giới hạn.”
Biểu đệ dửng dưng ném bộ hồ sơ đăng ký kết hôn vào tay hắn, lạnh lùng nói: “Chị tôi đã mang hết giấy tờ đi rồi. Từ giờ trở đi, giữa hai người không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.”
Sắc mặt Chu Vinh Tông tái nhợt, như thể bị sét đánh giữa trời quang. Hắn dường như đến tận lúc này mới thật sự nhận ra—tôi có lẽ sẽ không bao giờ trở lại nữa.
【Sảng quá trời ơi! Nhìn nam chính bị vả mặt mà khoái ghê!】 【Vậy giờ có vào arc “truy thê hỏa táng tràng” không đây?】
【Theo đuổi cái gì mà theo đuổi, tôi đời này không bao giờ tha thứ cho tra nam.】
Trường đại học ở kinh thành còn chưa khai giảng, tôi tranh thủ thuê một căn phòng nhỏ gần trường, đồng thời tự học thêm ngoại ngữ.
Màn đạn từng nói, thành thạo một ngoại ngữ sẽ trở thành kỹ năng rất quan trọng trong tương lai.
Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản mà đầy đủ.
Việc hoàn thiện bản thân rõ ràng đáng giá hơn nhiều so với việc chìm đắm trong một mối quan hệ vô vọng. Đó mới là cách thật sự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Hôn nhân có thể thay đổi, lòng người cũng vậy—chỉ có những kỹ năng mình học được là mãi mãi theo bên mình.
Mãi cho đến vài ngày trước khi khai giảng, dòng chữ trên màn đạn bỗng lại sáng lên sau một thời gian im ắng: 【Nam chính đến truy thê rồi thì sao giờ? Nữ chính nhất định đừng mềm lòng đấy!】
Quả nhiên—tôi gặp Chu Vinh Tông trước cổng trường.
Người từng có vẻ ngoài điển trai rạng rỡ, giờ đây mặt mày phờ phạc, trông như đã trải qua chuỗi ngày không mấy suôn sẻ.
Khi hắn thấy tôi, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, giọng nói gấp gáp: “Về nhà với anh đi.”
Tôi nghiêng đầu, thản nhiên hỏi lại: “Về đâu?”
“Em đi xa thế mà không nói một lời, em nghĩ anh yên tâm nổi sao? Khi xưa ba em giao em cho anh, anh làm sao có thể không lo? Về đi, chúng ta làm lại đơn đăng ký kết hôn. Chuyện em bỏ đi lần này, anh coi như bỏ qua Còn mẹ anh, em nói vài câu dịu dàng là được, bà sẽ không làm khó em đâu.”
Giọng Chu Vinh Tông vẫn mang cái dáng vẻ áp đặt quen thuộc, giống như trước kia mỗi lần hắn ra lệnh cho tôi—cao cao tại thượng, không cho phép phản bác.
Tim tôi lạnh ngắt. Đến nước này rồi, hắn vẫn chỉ nghĩ đến chuyện để tôi tiếp tục làm người hầu không công cho nhà hắn.
Tôi rút tờ giấy báo trúng tuyển ra, giơ lên trước mặt hắn: “Anh cảm thấy… cưới anh quan trọng hơn việc tôi vào đại học à?”
【Chuẩn luôn! Trong mắt bọn đàn ông kiểu này thì sự nghiệp của phụ nữ chẳng đáng một xu, huống chi lại còn là loại tra nam như hắn.】
Khi thấy tờ giấy báo trúng tuyển, sắc mặt Chu Vinh Tông cuối cùng cũng lộ ra vài phần u ám, giọng điệu cũng dịu đi: “Nếu em vẫn còn giận chuyện đó… anh xin lỗi. Là anh suy nghĩ không chu toàn, anh chỉ muốn bù đắp cho Tiểu Mai. Anh đồng ý để em tiếp tục học đại học ở kinh thành, sau này… chúng ta cùng nhau chăm sóc Tiểu Mai.”
【Trời ơi, hắn còn là người không vậy? Muốn kéo vợ đi chăm bẵm cho “tiểu tam”? Hắn có bệnh à?】
Một ngọn lửa giận dữ từ tận đáy lòng bùng lên dữ dội—hắn phản bội tình cảm, hủy hoại tương lai tôi, bôi nhọ cha tôi, thao túng cả cuộc đời tôi.
Tôi không thể nhịn thêm được nữa.
Tôi lao nhanh tới trước mặt Chu Vinh Tông, thấy đồng tử hắn khẽ giãn ra, trong ánh mắt lờ mờ hiện lên chút mong chờ—hắn thậm chí còn dang tay, định ôm tôi vào lòng.
10
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Tôi dốc hết toàn lực, vung tay tát liên tiếp ba cái vào mặt hắn. Nhưng vẫn chưa đủ—vẫn chưa hả giận.
Tôi cúi người, nhặt cây gậy ven đường, không chút do dự, đánh thẳng lên đầu, lên vai, lên lưng hắn.
“Bù đắp? Bù đắp cái con mẹ anh á! Anh biết nói tiếng người không hả? Trong đầu anh là cứt chắc? Ba tôi lúc đó đúng là không nên cứu cái thứ ăn cứt như anh!”
Vẻ mặt Chu Vinh Tông từ kinh ngạc chuyển sang không thể tin nổi, rồi dần nhăn nhó vì đau đớn, cuối cùng lại trở về vẻ bình thản.
Hắn đứng yên tại chỗ, nhìn tôi trân trân, không né tránh, không phản kháng. Thậm chí—còn bật cười.
“Nếu đánh tôi giúp em hả giận, vậy thì cứ tiếp tục đi.”
Trong mắt hắn, nỗi căm hận thấu xương của tôi… cũng chỉ là sự trẻ con, là một cơn giận dỗi vụn vặt?
Tôi chỉ là một đứa con gái “không hiểu chuyện” đang “làm mình làm mẩy” sao?
Lòng tôi lạnh đi từng tấc một.
Màn đạn cũng giận đến phát điên: 【Cái cảm giác không thể vung tay qua màn hình để tát hắn thật sự quá bất lực!】 【Đối với người không quan tâm đến bạn, bạn có treo cổ trước mặt họ, họ cũng tưởng bạn đang… chơi xích đu!】
Tôi cúi xuống, nhặt lấy một thứ gì đó đen thui dưới đất—trông chẳng khác gì phân chó—rồi nhanh như chớp, tát thẳng vào mặt Chu Vinh Tông.
Cuối cùng, hắn cũng không gồng nổi nữa.
Gương mặt giả vờ điềm tĩnh của hắn bắt đầu rạn nứt, hắn khom người xuống, ho khan rồi bắt đầu nôn khan liên tục.
Lúc này, đến lượt tôi bình thản, dửng dưng nhìn hắn như nhìn một thứ không đáng để bận tâm.
“Chu Vinh Tông, đừng có dùng cái danh nghĩa ‘bù đắp’ mà giấu giếm chuyện anh vụng trộm với Lưu Tiểu Mai. Anh đúng là cái loại vừa muốn có tôi làm ô sin không công, lại vừa muốn sống đời vợ chồng ngọt ngào với cô ta—anh tiện đến thế là cùng.”
“Còn nữa, biến. Từ nay trở đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
【Nữ chính quá ngầu! Cho em xin một tràng pháo tay!】
Chu Vinh Tông chật vật bỏ chạy, dáng vẻ chẳng khác gì chuột lột.
Cuộc sống của tôi lại trở về bình yên.
Thỉnh thoảng, màn đạn vẫn “cập nhật” tình hình phía bên kia:
【Ối trời ơi, Lưu Tiểu Mai lại cãi nhau với Chu mẫu rồi! Chu mẫu còn định dùng cái chiêu dỗ nữ chính ngày xưa để “thuần hóa” cô ta—xin lỗi nhé, Tiểu Mai khôn lắm, một xu cũng không chịu thiệt đâu!】
【Lưu Tiểu Mai đã đuổi mẹ con nhà họ Chu ra khỏi nhà, còn nói mình là sinh viên đại học, sắp đi học rồi, không thể dính dáng mãi với một kẻ như Chu Vinh Tông—mất việc, chẳng ra gì.】
Màn đạn vỗ tay rần rần, hoan hô tra nam nhận quả báo.
Còn tôi, chỉ bình thản dõi theo, trong lòng chẳng gợn sóng.
Những oán hận năm xưa đã tan như khói bụi.
Giờ đây tôi chỉ muốn sống thật tốt, đi thật vững con đường của chính mình. Còn bọn họ sống ra sao—từ nay không liên quan đến tôi nữa.
—
Nhưng rồi… Chu Vinh Tông lại xuất hiện ở kinh thành.
Tôi nghĩ hắn vẫn chưa cam tâm, nên bám theo Lưu Tiểu Mai.
Nhưng không—hắn cứ quanh quẩn ở cổng trường tôi. Thấy sinh viên ra vào là liền nhờ người gửi đồ ăn vặt cho tôi, nhiều nhất vẫn là… bánh cải chua.
Có người tò mò hỏi hắn là ai.
Hắn liền cố tình nói thật to, như sợ người ta không nghe thấy: “Tôi là chồng của bạn học Phương Tình, sinh viên năm nhất khoa kiến trúc!”
Rồi chẳng biết từ bao giờ, trong trường bắt đầu rộ lên lời đồn: “Chồng của bạn Phương Tình si tình lắm, ngày nào cũng đợi ở cổng trường, y như tảng đá vọng phu.”
Áp lực dư luận dần tăng lên, tôi buộc phải đồng ý gặp hắn một lần nữa.
Tôi cứ ngỡ là do mình chưa nói rõ ràng, nên lần này nhấn mạnh lại lần nữa: “Giữa tôi và anh đã không còn quan hệ gì nữa. Trước đây tôi thật sự từng thích anh, nhưng bây giờ, tôi rất ghét anh.”
Cha tôi những năm ở trong quân đội, tôi luôn sống với bà nội. Bà tuổi đã cao, lại nặng tai, nên tuổi thơ của tôi vô cùng cô độc và trầm lặng. Khi ấy chỉ có Chu Vinh Tông chịu chơi với tôi—hắn dạy tôi bắt cá, dạy tôi trèo cây. Có lần tôi sốt cao suýt không qua khỏi, hắn đã ôm tôi mà khóc, nói sau này nhất định sẽ làm bác sĩ, nhất định sẽ chăm sóc tôi cho thật tốt.
Nhưng rồi, tất cả đều thay đổi. Chỉ có tôi là còn ngu ngốc sống trong hồi ức của tuổi thơ.
May mắn thay, tôi đã kịp tỉnh giấc. Và sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Sắc mặt Chu Vinh Tông càng lúc càng tái. Hắn níu lấy tay áo tôi, giọng khàn đặc, như nghẹn lại: “Xin lỗi… là anh đã quá tàn nhẫn. Anh yêu em thật lòng, nhưng vì cái chết của ba em mà anh không dám đối diện với em… Anh thấy quá nặng nề, nên mới chọn cách lẩn tránh. Em có thể tha thứ cho anh không?”
【Trời má, tôi không tin cái gọi là “yêu” lại có thể như vậy! Toàn là ngụy biện! Tra nam vẫn là tra nam!】
【Ra yêu là để làm tổn thương người khác à? Đừng đùa nữa.】
Trong mắt tôi thoáng qua một tia khinh bỉ, giọng nói lạnh lùng: “Là do bị Lưu Tiểu Mai đá nên mới muốn quay về tìm tôi, hay vì mất việc rồi nên mới thấy ‘bừng tỉnh’? Trong lòng anh rõ hơn ai hết.”
Màn đạn lập tức gửi một biểu cảm “like to tổ chảng”.
【Chuẩn! Tất cả những cái gọi là “bừng tỉnh ngộ” đều đến từ việc không thể tiếp tục trục lợi. Không ai quay đầu vì còn yêu bạn—họ quay đầu chỉ vì không còn đường nào để đi.】
Chu Vinh Tông lộ vẻ bối rối trong chốc lát, ngơ ngác đáp: “Không… không phải vậy. Anh thật sự không muốn mất em. Anh muốn cưới em, thật đấy. Chỉ sau khi em rời đi, anh mới nhận ra—anh vẫn còn yêu em…”
Gớm.
Đã không thể nói lý được nữa, thì cũng chẳng cần phải nói thêm.
Tôi hất tay hắn ra, không buồn quay đầu lại, sải bước đi thẳng vào trong trường.