Chương 8 - Lời Hứa Giữa Hai Thế Giới
Ta tin, rồi sẽ có một ngày bà hiểu.
Bà sẽ hiểu vì sao Bùi Chiêu chọn ta.
Và rồi… sẽ chấp nhận ta.
Đêm động phòng hoa chúc.
Bùi Chiêu say khướt, được hạ nhân dìu vào.
Hắn đẩy đám người ra, lảo đảo đi đến trước mặt ta.
“Nương tử ơi…” – Hắn cười ngốc nghếch, ôm chặt lấy ta. “Cuối cùng, ta cũng cưới được nàng rồi.”
“Đây… không phải mơ chứ?”
Hắn cúi đầu, hôn mạnh lên môi ta một cái.
Mùi rượu nồng đậm xen lẫn với hương quen thuộc từ cơ thể hắn ùa đến khiến mặt ta đỏ bừng.
“Không phải mơ.” – Ta đẩy nhẹ hắn ra. “Mau đi tắm đi, cả người toàn mùi rượu.”
“Không tắm.” – Hắn làm nũng, ôm càng chặt hơn. “Ta muốn ôm thê tử ngủ.”
Ta thật sự chẳng làm gì được hắn, đành mặc kệ hắn vậy.
Hắn ôm ta, nằm lên giường.
Không bao lâu sau, đã vang lên tiếng thở đều đều khi ngủ.
13
Ta nghiêng người, lặng lẽ ngắm khuôn mặt đang say ngủ của hắn.
Lông mày, đôi mắt, sống mũi, bờ môi của hắn…
Từng đường nét, từng chi tiết, như thể khắc sâu vào tim ta từ lúc nào chẳng hay.
Ta đưa tay ra, khẽ chạm vào, nhẹ nhàng vẽ lại từng đường nét ấy bằng đầu ngón tay.
Trong lòng ta, một thứ gọi là “hạnh phúc”, đang lặng lẽ đầy lên, lấp kín mọi khoảng trống.
A Viễn, huynh có thấy không?
Muội đã tìm được một người – có thể gửi gắm cả đời.
Hắn rất tốt.
Tốt với muội, và cũng tốt với con của chúng ta.
Huynh có thể yên tâm rồi.
Nửa năm sau, ta sinh một bé trai.
Khỏe mạnh, đáng yêu, và vô cùng ngoan ngoãn.
Bùi Chiêu đặt tên cho con là Bùi Niệm Viễn.
Hắn nói, muốn đứa bé này suốt đời khắc ghi – cha ruột của nó là một người anh hùng dũng cảm và vĩ đại đến nhường nào.
Lão phu nhân cuối cùng cũng rời khỏi Phật đường.
Bà bế đứa bé mềm mại nhỏ xíu ấy vào lòng, nước mắt lưng tròng, không kìm được thổn thức:
“Giống… thật là giống… giống y như A Viễn lúc còn bé…”
Từ hôm đó, bà không bao giờ nhắc đến chuyện đuổi ta rời phủ nữa.
Bà bắt đầu dạy ta quản lý nội vụ trong phủ, dạy ta đối nhân xử thế, tiếp khách đãi người.
Bà – thật sự đã coi ta như con dâu ruột thịt.
Còn Bùi Chiêu… thì càng yêu chiều ta đến mức không ai sánh bằng.
Hắn mang cả công việc quân vụ về nhà.
Hắn nói – hắn muốn tận mắt nhìn con lớn lên, muốn cùng vợ già đi.
Hắn nói – nửa đời trước của hắn, đã tận trung vì nước.
Nửa đời sau… chỉ muốn vì mẹ con ta, mà che gió chắn mưa.
Nắng chiều rọi qua song cửa, vẽ ánh sáng ấm áp lên hai cha con họ.
Người cha cao lớn, đang kể chuyện quân doanh cho đứa con nhỏ.
Đứa trẻ cười vang, tay chân khua loạn, ánh mắt long lanh.
Ta ngồi bên cạnh, vừa nghe, vừa cúi đầu may một đôi giày đầu hổ nho nhỏ.
Thời gian yên ả, nhân gian an bình.
Ta nghĩ… đây chính là hạnh phúc, với dáng vẻ dịu dàng và đẹp đẽ nhất.
(Hoàn)