Chương 7 - Lời Hứa Giữa Hai Thế Giới
11
Kể từ ngày hôm đó, hắn không đến nữa.
Viện Thính Trúc… lại trở về với vẻ yên tĩnh thường ngày.
Chỉ là, sự yên tĩnh ấy khiến lòng ta bất an đến lạ.
Bữa ăn mỗi ngày vẫn tươm tất như cũ.
Canh an thần buổi tối vẫn được mang tới đúng giờ.
Chỉ là… người đưa cơm, đã không còn là hắn – mà là Ngọc Châu.
Ánh mắt Ngọc Châu nhìn ta đầy lo lắng.
Nàng mấy lần muốn nói gì đó, nhưng khi thấy nét mặt lãnh đạm của ta, lại nuốt lời.
Ta hiểu, nàng muốn khuyên ta.
Khuyên ta đừng quá cố chấp, khuyên ta hãy mềm lòng, đến tìm tướng quân nói một lời nhẹ nhàng.
Nhưng… ta làm sao có thể?
Ta đã nhận quá nhiều sự che chở từ hắn, mà lại không thể cho hắn bất kỳ điều gì đáp lại.
Ta… đã không còn mặt mũi để đối diện với hắn nữa rồi.
Ngày qua ngày, cứ thế trôi đi.
Bụng ta càng lúc càng lớn.
Thân thể cũng trở nên dễ mệt mỏi, hay buồn ngủ.
Ta thường hay mơ thấy A Viễn.
Mơ thấy huynh ấy nắm tay ta, cùng chạy giữa cánh đồng hoa cải ở Giang Nam.
Mơ thấy huynh ấy làm mì Dương Xuân cho ta ăn, rồi nhìn ta ăn xong mà cười ngốc nghếch.
Trong mơ, huynh ấy luôn dịu dàng, luôn ấm áp.
Nhưng mỗi khi tỉnh dậy… đón chờ ta lại là hiện thực lạnh lẽo và căn phòng trống trải đến nghẹt thở.
Hôm ấy, ta vừa chợp mắt buổi trưa tỉnh dậy, cảm thấy hơi khát nước.
Không thấy Ngọc Châu đâu, ta liền tự xuống giường, định đi rót nước.
Vừa bước đến bàn, đã thấy trên bàn đặt một gói giấy dầu.
Ta tò mò mở ra xem.
Bên trong… là hai miếng bánh hoa quế.
Là bánh của tiệm “Lý Ký” ta thích nhất.
Tiệm ấy nằm ở tận phía nam thành, cách phủ tướng quân rất xa.
Là ai, đã lặn lội đường xa, đến đó mua về cho ta?
Ta cầm một miếng bánh, đưa vào miệng.
Ngọt thanh mà không ngấy, tan ngay đầu lưỡi.
Vẫn là hương vị ta từng nhớ.
Khoé mắt ta đỏ bừng.
Ta biết là ai rồi.
Ngoài hắn… còn có thể là ai nữa?
Người đàn ông ấy, rõ ràng còn đang giận ta, vậy mà vẫn âm thầm làm tất cả những điều này vì ta.
Ta không thể nhịn nổi nữa – cầm lấy gói bánh giấy dầu trên bàn, vén váy lên, chạy ra ngoài.
Ta muốn tìm hắn.
Ta muốn nói với hắn, ta sai rồi.
Ta muốn nói… ta đồng ý.
Ta bằng lòng buông bỏ quá khứ, thử một lần mở lòng đón lấy hắn.
Ta bằng lòng… cho cả ta và hắn… một cơ hội.
Ta chạy một mạch tới thư phòng.
Thị vệ canh cửa thấy ta thì đều sững người.
“Thẩm… Thẩm cô nương?”
“Tướng quân có ở bên trong không?” – Ta thở hổn hển hỏi.
Vẻ mặt thị vệ hiện rõ vẻ khó xử: “Tướng quân có… nhưng hiện đang cùng lão phu nhân… bàn chuyện quan trọng…”
“Ta có việc gấp, nhất định phải gặp chàng!” – Ta chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức đẩy cửa thư phòng ra.
“Chiêu Nhi! Con không thể làm vậy được! Con định hủy hoại thanh danh trăm năm của nhà họ Bùi chúng ta hay sao?!”
Vừa bước vào, ta liền nghe thấy tiếng lão phu nhân đầy kinh hoàng và giận dữ.
12
Trong thư phòng, Bùi Chiêu và lão phu nhân đang giằng co đối đầu.
Cả hai người, sắc mặt đều không tốt.
Thấy ta đột ngột xông vào, họ đều sững lại.
“Nàng… sao nàng lại đến đây?” – Bùi Chiêu là người phản ứng đầu tiên, lập tức bước nhanh tới đỡ lấy ta. “Không phải ta bảo nàng ở trong viện nghỉ ngơi cho tốt sao? Chạy vội như vậy, lỡ động thai khí thì làm sao?”
Giọng hắn đầy trách cứ, nhưng trong mắt – chỉ toàn là lo lắng và quan tâm.
Trái tim ta mềm nhũn ra ngay lập tức.
“Thiếp…” – Ta mở miệng, lời đã đến đầu môi, lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Hay lắm! Hay lắm thật đấy!” – Lão phu nhân nhìn chúng ta, tức đến run rẩy. “Ta rốt cuộc đã nhìn thấu rồi! Con đúng là bị con hồ ly tinh này làm mê mẩn đến mất lý trí!”
“Mẫu thân!” – Sắc mặt Bùi Chiêu trầm xuống. “Con đã nói rồi, nàng ấy không phải hồ ly tinh! Nàng ấy là người con muốn lấy về làm vợ – danh chính ngôn thuận!”
“Vợ?” – Lão phu nhân cười lạnh. “Một quả phụ, còn đang mang thai đứa con của kẻ khác, cũng xứng làm chủ mẫu nhà họ Bùi ta? Nếu con cưới nó vào cửa, mặt mũi nhà họ Bùi ta còn để đâu?”
“Con không quan tâm!” – Bùi Chiêu nói dứt khoát. “Con chỉ quan tâm đến nàng ấy!”
“Chỉ cần được ở bên nàng, đừng nói là thanh danh trăm năm, cho dù phải mất cả mạng, con cũng bằng lòng!”
Ta chết lặng.
Nhìn hắn vì ta, mà tranh cãi gay gắt với mẹ ruột.
Nhìn hắn vì ta, mà sẵn sàng đánh cược tất cả.
Nước mắt ta lại không kìm được… rơi xuống.
“Ngốc.” – Ta bước lên, ngẩng đầu, đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt hắn. “Lúc nào ta bảo… chàng phải lấy mạng ra đánh đổi?”
Hắn khựng lại, không thể tin nổi mà nhìn ta.
“Thẩm Uyên, nàng…”
Ta kiễng chân, khẽ in một nụ hôn lên môi hắn.
Rất nhẹ, rất mềm.
Mang theo vị ngọt của bánh hoa quế, và vị mằn mặn của nước mắt.
“Bùi Chiêu.” – Ta nhìn sâu vào mắt hắn, từng lời, từng chữ rõ ràng. “Ta đồng ý.”
“Ta đồng ý… gả cho chàng.”
“Từ nay về sau, thanh danh trăm năm của chàng – để ta giữ.”
“Mạng của chàng – là của ta. Ta không cho chàng… dùng nó để đánh cược nữa.”
Ta và Bùi Chiêu thành thân rồi.
Không có đại lễ linh đình.
Không có kiệu hoa mười dặm.
Chỉ là một buổi chiều nắng đẹp, hắn mặc hỷ phục đỏ rực, cưỡi tuấn mã, đến viện Thính Trúc đón ta.
Lúc bái đường, lão phu nhân không ra mặt.
Bà tự nhốt mình trong Phật đường, không gặp ai.
Ta biết, bà vẫn còn đang giận chúng ta.
Nhưng… không sao.