Chương 4 - Lời Hứa Giữa Hai Thế Giới
“A Viễn – đã chết để cứu mạng ta.”
“Ta – Bùi Chiêu – nợ hắn một mạng.”
“Cho nên, ta đã hứa với hắn, sẽ thay hắn… chăm sóc vợ con hắn, suốt đời.”
Ầm —
Trong đầu ta như có thứ gì đó nổ tung.
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
6
Ta nhìn nghiêng gương mặt góc cạnh của hắn, nhìn đường viền hàm căng chặt, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm, bắt gặp một thoáng đau đớn và quyết tuyệt hiện lên rồi biến mất.
Hắn…
Hắn thực sự đã nói ra sự thật.
Trước mặt tất cả mọi người.
Hắn có biết không, những lời vừa rồi, một khi lan truyền ra ngoài, sẽ gây nên cơn chấn động lớn đến nhường nào?
Hắn – một vị đại tướng quân chiến công hiển hách, lại vì một binh sĩ đã mất, đem vợ góa của người đó về phủ, thậm chí không tiếc đối đầu với chính thê của mình.
Nghe thì thật… nực cười và vô lý.
Người ngoài sẽ không tin đó là vì báo ân.
Họ sẽ chỉ nghĩ rằng, Bùi Chiêu vì muốn che đậy chuyện tư thông với ta, nên mới bịa ra cái cớ hoang đường ấy.
Họ sẽ dùng những lời độc địa nhất để phỏng đoán về mối quan hệ giữa chúng ta.
Danh tiếng cả đời của hắn, tiền đồ phía trước, có thể vì hôm nay… mà hoàn toàn sụp đổ.
“Chàng… chàng vừa nói gì cơ?”
Người đầu tiên phản ứng lại là Tần Thư.
Sắc mặt nàng hoàn toàn tái nhợt, trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Nàng không dám tin nhìn Bùi Chiêu, rồi lại quay sang nhìn ta, như thể cả hai chúng ta đều là người xa lạ nàng chưa từng biết đến.
“A Viễn… A Viễn nào cơ?” Giọng nàng run rẩy, như thì thầm.
“Là người mỗi lần nàng đến doanh trại mang canh, vẫn đứng ngoài lều nhắc giờ cho ta – thân binh của ta.” Giọng Bùi Chiêu bình tĩnh, nhưng trong sự bình tĩnh ấy, là một tầng bi thương bị đè nén.
Cơ thể Tần Thư lảo đảo, suýt ngã.
Một nha hoàn phía sau vội đỡ lấy nàng.
Nàng nhớ ra rồi.
Dĩ nhiên là nàng nhớ.
A Viễn tuy chỉ là một binh sĩ bình thường, nhưng vì là thân binh của Bùi Chiêu, nên cũng là gương mặt quen thuộc với nàng.
Hắn thật thà, chất phác, ít nói, mỗi lần thấy nàng đều đỏ mặt hành lễ, cung kính gọi một tiếng “phu nhân”.
Tần Thư chưa bao giờ ngờ rằng – đứa con khiến cả phủ tướng quân rối ren điên đảo, lại là cốt nhục của chính người lính ấy.
“Vậy là…” Giọng nàng run lên dữ dội, “Ngay từ đầu… là ta sai rồi?”
“Cái sai của nàng,” – ánh mắt Bùi Chiêu lạnh như băng – “là không nên động đến nàng ấy.”
“Ta đã cảnh cáo nàng rồi.”
Nói xong, hắn không nhìn Tần Thư thêm một cái, bế ta lên, quay lưng bước vào trong phòng.
“Rầm!”
Cánh cửa bị hắn đạp chân khép lại, chặn đứng mọi ánh nhìn soi mói bên ngoài.
Căn phòng lặng như tờ.
Hắn nhẹ nhàng đặt ta xuống giường.
Quỳ nửa gối bên mép giường, hắn giúp ta cởi giày, rồi kéo chăn phủ lên người.
Toàn bộ quá trình, hắn không nói lời nào, nhưng từng động tác lại dịu dàng đến không tưởng.
Ta nằm đó, như một con rối gỗ, mặc cho hắn sắp xếp.
Đầu óc ta vẫn hoàn toàn trống rỗng.
Mọi chuyện vừa xảy ra… quá nhanh, quá phi thực, cứ như một giấc mộng hoang đường.
Bùi Chiêu… sao hắn có thể… sao hắn dám…
“Bị dọa rồi à?”
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy mệt mỏi.
Ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đôi mắt ấy – thường ngày sắc bén như dao – giờ đây lại đầy ắp lo lắng và day dứt.
Nước mắt ta… không thể kìm được nữa, trào ra như suối.
Ta không biết vì sao mình lại khóc.
Là vì sợ hãi? Vì tủi thân? Hay vì… cảm động?
“Xin lỗi.” – Hắn vươn tay, dường như muốn lau nước mắt cho ta, nhưng giữa chừng lại khựng lại, cuối cùng chỉ đặt nhẹ lên đỉnh đầu ta, khẽ xoa.
7
“Xin lỗi, là ta xử lý không tốt… khiến nàng phải chịu uất ức.”
Ta lắc đầu, nước mắt giàn giụa, không nói nên lời.
“Người phải xin lỗi… là thiếp…” Ta nghẹn ngào. “Lẽ ra thiếp không nên đến đây… không nên khiến ngài… gặp nhiều phiền toái như vậy…”
“Nói bậy.” – Hắn ngắt lời ta, trong giọng nói thấp trầm mang theo một tia dịu dàng khó nhận ra, “Nàng không phải phiền toái.”
“Nàng là người mà A Viễn dùng cả mạng sống để phó thác lại cho ta.”
“Ta – Bùi Chiêu – cả đời này chưa từng nợ ai điều gì. Nhưng nợ của A Viễn… là món nợ ta không bao giờ trả hết. Dù là kiếp này, hay kiếp sau.”
Tay hắn vẫn đặt trên đỉnh đầu ta.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay ấy xuyên qua mái tóc, truyền đến da đầu, âm ấm, hơi ngứa… khiến tim ta dần dần bình tĩnh trở lại.
“Nhưng… danh tiếng của ngài… tiền đồ của ngài…” Ta vẫn không yên tâm.
“Làm đại trượng phu, phải biết việc gì nên làm, việc gì không.” – Hắn thu tay về, đứng dậy bước tới bên cửa sổ, chắp tay sau lưng.
“Nếu ngay cả vợ của huynh đệ mình mà ta cũng không bảo vệ nổi, thì ta còn xứng đáng làm tướng quân, xứng đáng làm đàn ông sao?”
Bóng lưng hắn, dưới ánh chiều tà, bị kéo dài ra thật dài, thật dài.
Tựa như một ngọn núi – sừng sững, vững chãi.
Khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng và sợ hãi trong lòng ta, đều kỳ diệu tan biến.
Ta biết, chỉ cần ngọn núi này không đổ, thì ta chẳng còn gì phải sợ nữa.
“Vậy… còn phu nhân thì sao…”
“Ta sẽ xử lý ổn thỏa.” – Giọng hắn trở lại với sự lạnh lùng quen thuộc. “Từ hôm nay, nàng ấy sẽ chuyển đến am thờ ngoài thành, chuyên tâm lễ Phật, sám hối lỗi lầm ngày hôm nay.”