Chương 4 - Khi Nữ Phụ Thức Tỉnh

12

Nước mắt tôi rơi từng giọt từng giọt lên mặt Văn Tranh.

“Anh ơi, chúng ta…”

Tay tôi từ từ trượt xuống dưới, nhưng lại bị anh giữ chặt lại.

Anh nhẹ nhàng hôn sạch những vệt nước mắt trên mặt tôi, giọng nói gần như thì thầm:

“Em đã nghĩ kỹ chưa?”

“Anh từng buông tay một lần.

Lần này, anh sẽ không buông nữa.”

Tôi chẳng thèm quan tâm nữa, giật tay anh ra, tiếp tục lần xuống dưới. Cơ thể rắn rỏi của anh khẽ run lên trong tay tôi.

Ai biết được sau khi Nguyễn Thanh trở về, Văn Tranh có giống tôi bây giờ — quên sạch tất cả những gì từng có giữa hai chúng tôi không?

Ít nhất, đêm nay anh là của tôi.

Tôi vội vàng nói:

“Bố mẹ để em lo. Anh ơi, em thích anh. Lâu lắm rồi đã thích rồi…”

Ánh mắt Văn Tranh đen như mực, nhưng vành tai lại đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

Anh lật người đè tôi xuống, cắn một cái lên xương quai xanh ngẩng đầu nhìn tôi:

“Lẽ ra anh phải nói trước.

Văn Ngọc, anh yêu em.”

Những nụ hôn của anh lần xuống dưới, tầm nhìn tôi bắt đầu mờ dần.

Trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, tôi nghe thấy giọng Văn Tranh:

“Nếu em đang lừa anh… thì hãy lừa anh cả đời.”

Bình luận bùng nổ pháo hoa:

【U húuuu! Rồi họ húuuu thật rồi các chị em ơi!】

【Ssssvip của tôi tốn bao tiền, thế mà đến đoạn này lại bị che màn hình? Đùa à?】

【Trời đất, nam phụ mất sạch thuần khiết rồi, tui nôn luôn.】

【Bó tay, hai người người ta yêu đương tự nguyện, mắc gì lên tiếng. Văn Tranh có tỏ ra hứng thú với nữ chính tí nào không? Người ta chỉ thích em gái, ai quản nổi!】

【Hai người này kiểu có thể đập luôn cả giường. Con nhỏ đó sướng thật, nhường cho tôi đóng hai tập đi!】

Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.

Thể lực của Văn Tranh đúng là quá khủng!

Tôi cố gắng lết ra khỏi giường, nhưng lại bị anh kéo cổ chân, lôi ngược lại ôm chặt vào lòng:

“Em gái chẳng vừa mới nói… suốt đời không rời xa anh sao?

Đồ nói dối.

Phải phạt.”

13

Thế là, tôi bị anh “tự quyết định hình phạt” suốt cả đêm.

Sáng hôm sau, ngón tay không nhấc nổi, toàn thân như vừa bị xe cán qua.

Tôi nhìn vết cắn in hằn cả lên mu bàn tay, nghiến răng mắng:

“Văn Tranh, anh là chó hả?”

Văn Tranh đặt khay bữa sáng nóng hổi xuống bàn, tươi tỉnh hẳn, cười dịu dàng với tôi.

Anh cúi xuống, nắm tay tôi, hôn lên chỗ có dấu răng:

“Gâu.”

Tôi đơ người.

Chỉ thấy bình luận nổ tung:

【666 luôn! Không thèm diễn nữa! Tổng tài lạnh lùng trở mặt làm cún vì yêu, thơm quá trời!】

【Trời ơi ai hiểu được cảm giác này! Nhân vật Văn Tranh vỡ nát hoàn toàn… bảo vệ nữ chính cái gì nữa, tôi chỉ thấy buồn nôn thôi.】

【Tôi lại thấy rất hợp lý mà. Dù là người lạnh lùng cỡ nào, khi yêu rồi cũng sẽ trở nên sống động hơn thôi.】

【Huhu, nữ chính đâu rồi? Có thể chỉ để nữ chính và nam chính ngược lẫn nhau được không? Cặp nam phụ nữ phụ này ăn ngon quá đi mất…】

Thấy bình luận nhắc đến Nguyễn Thanh, lòng tôi chùng xuống.

Văn Tranh véo nhẹ mũi tôi:

“Anh phải họp, họp xong sẽ về. Tối nay làm sườn chua ngọt cho em ăn.”

Văn Tranh đúng kiểu người giỏi toàn diện, đến mức cúp và bằng khen trưng không đủ chỗ.

Chỉ riêng khoản nấu ăn là hoàn toàn thảm họa.

Lúc nhỏ, vì học làm món sườn chua ngọt, anh bị bỏng tay không biết bao nhiêu lần.

Thùng rác thường xuyên có mấy cục than đen sì không nhận ra hình thù.

Thấy tôi cười, Văn Tranh bất ngờ cúi đầu cắn má tôi một cái:

“Không được cười. Anh đã đi học đầu bếp rồi. Tối về làm cho em.”

Người gì đúng là chó thật rồi!

Văn Tranh đi được mấy bước lại quay đầu nhìn tôi đầy lưu luyến.

Tôi nhăn nhó chống lưng ngồi dậy.

Ký ức về Văn Tranh đã trở lại gần như đầy đủ, nhưng chuyện Nguyễn Thanh biến mất thì trong đầu tôi vẫn trống rỗng.

Theo kinh nghiệm xem đống tiểu thuyết rác rưởi nhiều năm của tôi…

Một nữ phụ độc ác như tôi, thường sẽ dùng tiền để “mua” nữ chính biến mất.

Nhưng nếu chỉ dùng tiền mà khiến nữ chính đau khổ đến mức Tạ Duy Chỉ hận tôi thấu xương, nhất định muốn tôi chết…

Tôi nhớ lại mấy chiêu tàn độc kiểu “trưởng phòng hình bộ bản người thật” mà mấy nữ phụ trong truyện hay xài, rùng mình nổi da gà.

Tôi cầm điện thoại, định nhắn cho Văn Tranh nhờ tìm người.

Nhưng tôi đã từng làm quá nhiều chuyện ngu ngốc với Nguyễn Thanh. Nếu thật sự tôi đã gây ra tội ác tày trời…

Chỉ nghĩ đến cảnh gương mặt lạnh lùng của Văn Tranh hiện lên vẻ thất vọng và chán ghét… là tôi thấy nghẹt thở.

Thôi vậy.

Tôi xóa sạch những gì vừa gõ.

14

Tôi đến bên quán cà phê – nơi lần cuối cùng gặp Nguyễn Thanh.

Quán nằm cạnh bờ biển, một tòa nhà sơn trắng tinh khôi, cả một mặt kính lớn nhìn ra đại dương.

Rất nghệ thuật.

Rất mộng mơ.

Rất hợp cho một nữ chính bị tổn thương.

Tôi nhăn nhó đi vòng quanh quán ba lượt.

Không có manh mối gì.

Đành ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa, nhìn ra biển, tự hỏi liệu có phải mình đã đẩy Nguyễn Thanh xuống biển rồi không.

Lần gặp cô ấy đã là chuyện từ nửa năm trước.

Dù giờ tôi không cưới Tạ Duy Chỉ nữa, thì với hào quang nữ chính, lẽ ra Nguyễn Thanh đã được người ta vớt lên, makeover lại, chuẩn bị tái xuất rồi chứ.

Tôi rút điện thoại, bắt đầu nhắn hỏi luật sư:

“Luật sư Quách, tội cố ý giết người nhưng không thành sẽ bị xử bao nhiêu năm ạ?

“Nếu tích cực bồi thường, bên kia có chịu ký giấy bãi nại không?

“Nếu bị mất trí nhớ thời điểm xảy ra chuyện, có thể viện lý do rối loạn đa nhân cách để bào chữa không?”

Luật sư không nhắn lại, mà gọi thẳng sang.

Sau một tràng giảng giải pháp luật đầy bình tĩnh của chị ấy, ánh mắt tôi dần trở nên mờ mịt.

Phán lâu vậy luôn…

Lúc tôi ra tù chắc con Văn Tranh đi mua nước tương giùm mẹ được rồi.

Bình luận:

【Nữ phụ bắt đầu biết sợ rồi à?】

【Cảm giác bé “muội muội” này ngoài việc mê trai thì cũng không đến mức độc ác, biết đâu thật sự bị mất trí nhớ hoặc có nhân cách khác?】

【Comment phía trên để lại địa chỉ, mai mốt tôi già bán thực phẩm chức năng cho nhé.】

【Mấy người quên rồi à? Nguyễn Thanh phải trốn bố suốt bao năm, là nữ phụ đưa thẳng ông ta đến trước mặt cổ đó, ác tới tận xương luôn.】

15

Tôi sững người.

Lúc còn học đại học, đúng là có một ông lão già yếu hỏi tôi có biết Nguyễn Thanh không.

Mắt ông ấy đục ngầu, mặt đầy nếp nhăn, cười rất hiền, tay ôm một cái bao tải lưới cũ kỹ.

Ông nói mình là ông ngoại của Nguyễn Thanh, muốn đem ít óc chó quê nhà cho cháu gái.

Tôi không ưa Nguyễn Thanh.

Ban đầu định lạnh mặt nói không biết, nhưng liếc thấy tay trái ông ta thiếu ba ngón, tôi lại mềm lòng.

Thế là tôi đưa ông ấy đến phòng tự học mà Nguyễn Thanh hay lui tới.

Tôi chỉ ông ta vào đó, còn cố ý hừ lạnh một tiếng, rồi quay lưng bỏ đi.

Không hề để ý gương mặt tái nhợt của Nguyễn Thanh sau lưng.

Hóa ra… đó là tên bố nghiện cờ bạc của cô ấy?

Chả trách hôm sau Nguyễn Thanh bỏ cả kỳ thi.

Học bổng đặc biệt năm đó rơi vào tay tôi, tôi còn đắc ý khoe khoang một thời gian.

Lòng tôi chộn rộn không yên, ngẩng đầu lên thì thấy có một chiếc camera đối diện cửa kính lớn.

Mắt tôi sáng rực, vội đứng dậy định vào quán xin trích xuất camera an ninh.

Điện thoại bỗng reo lên — là Văn Tranh.

Giọng anh lần này có vẻ khác hẳn mọi khi, căng thẳng rõ rệt:

“Em chạy đi đâu rồi? Anh qua đón.”

“Nhưng tạm thời đừng xem điện thoại.”

Ngay đúng lúc ấy, màn hình hiện thông báo mới.

Không cần điều tra gì nữa.

Từ khóa hot search:

#Tiểu thư nhà họ Văn nhiều năm bắt nạt học sinh nghèo học giỏi#

Có chữ “Nóng” đỏ chót phía sau.

Phía dưới là đoạn video trích xuất từ chiếc cửa kính lớn của quán cà phê này:

Tôi ném thứ gì đó vào Nguyễn Thanh, rồi thô bạo đưa tay về phía mặt cô ấy.

Nguyễn Thanh run lẩy bẩy, sau đó quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

Video cắt ngang tại đó.