Chương 3 - Khi Nữ Phụ Thức Tỉnh

8

Tạ Duy Chỉ mà chủ động tìm tôi á?

Từ hồi đại học, luôn là tôi theo đuổi anh ấy.

Tạ Duy Chỉ là đội trưởng đội bóng rổ của trường.

Tuổi trẻ kiêu hãnh, đôi mắt màu hổ phách, cười lên có hai lúm đồng tiền.

Người thích anh ấy có thể xếp hàng từ cổng nam đến cổng bắc của trường.

Nhưng Tạ Duy Chỉ chỉ giúp tôi chép bài, cùng tôi đi làm tình nguyện, từng đeo huy chương của mình lên cổ tôi.

Khi thi đấu, anh ấy chỉ uống chai nước tôi đưa, ghi điểm xong thì chỉ nhìn về phía tôi trong đám đông.

Tôi tưởng mình là người đặc biệt.

Viết cho anh ấy cả đống thư tình, thậm chí còn đưa luôn nhật ký thầm yêu.

Tạ Duy Chỉ lại chỉ mơ hồ nói, anh coi tôi như em gái.

Là tôi làm ầm lên, ép bố mẹ sang nhà họ Tạ bàn chuyện hôn nhân, mới buộc anh phải đính hôn với tôi vào năm ba đại học.

Nhưng ngay cả khi đính hôn, cũng chẳng thể ngăn nổi định mệnh bị Nguyễn Thanh thu hút.

Khoảnh khắc Nguyễn Thanh xuất hiện trước mặt anh, ánh mắt Tạ Duy Chỉ lập tức thay đổi.

Anh chưa từng nhìn ai như thế.

9

Tôi vừa định giải thích, thì thấy bình luận hiện lên:

【Tại sao lại phải “khiêng” ra ngoài?】

【Thấy mấy vết chai súng trên tay Văn Tranh chưa? Thiên tài đấy, tập bắn chơi chơi mà đoạt luôn giải vô địch.】

【Trên tay có vết chai… hihi thật là sexy.】

【Tôi đợi nãy giờ rồi, bao giờ mới đến cảnh “trừng phạt” đây mọi người, ngồi lâu tê cả chân!】

Tôi cố ý chọc giận Văn Tranh, nhìn anh với vẻ ngây thơ vô tội:

“Ừm… để em nghĩ đã.”

Bàn tay to có vết chai của anh hơi khựng lại trên tóc tôi, rồi mạnh mẽ vuốt xuống một bên má.

Anh vốn luôn bình tĩnh, ít thể hiện cảm xúc — hiếm khi thấy anh tức giận rõ rệt như bây giờ.

Ngón tay cái của anh vuốt chậm rãi lên làn da mềm bên má tôi.

Giọng anh rất nhẹ, nhưng lạnh như băng, ép người đến nghẹt thở:

“Còn phải nghĩ?”

“Nghĩ xem cậu ta đã chạm vào em ở đâu?”

“Ở đây à?” — đầu ngón tay anh chạm vào mắt tôi.

“Hay ở đây?” — lại lướt xuống má tôi.

“Hay là…” — ánh mắt Văn Tranh dần sâu hơn, ngón tay cái dừng lại trên môi tôi.

Anh nhẹ nhàng ma sát hai lần.

Tôi vừa định mở miệng, anh liền nhân lúc đó ấn tay vào lưỡi tôi:

“Là chỗ này?”

Tôi ú ớ hai tiếng, tròn mắt nhìn anh đầy kinh ngạc.

Văn Tranh khẽ cười một tiếng, nhưng trong giọng lại chẳng có chút ý cười nào:

“Nghĩ cho kỹ vào.”

“Đừng có nói dối, em gái à.”

Tôi ấm ức, lắp bắp nói nhỏ:

“Không có…”

Lúc này bình luận hoàn toàn trắng xóa, không còn một dòng nào không bị kiểm duyệt.

Trong đám “tuyết rơi” ấy, chỉ loáng thoáng nhìn ra vài từ lóng bẩn thỉu.

Văn Tranh mặt không đổi sắc, không biết có tin hay không.

Anh ấn mạnh vào trán tôi một cái: “Đồ dối trá.”

Rồi rút tay lại, ngồi xuống mép giường, đắp lại chăn cho tôi.

“Ngủ đi, anh ở lại canh chừng.”

“Anh sẽ cho người tăng cường an ninh, không để mấy thứ dơ bẩn đến gần em nữa.”

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi.

Tôi thuận thế ôm lấy cổ anh: “Anh à, em nhớ ra rất nhiều chuyện liên quan đến anh rồi…”

Văn Tranh bị tôi kéo lệch người, mất thăng bằng rồi ngã nhào đè lên người tôi.

Tôi bị anh đè đến khẽ rên một tiếng, mắt thấy gương mặt luôn bình tĩnh của Văn Tranh giờ đã nhuốm một lớp đỏ ửng.

Anh trầm giọng mắng nhẹ:

“Em xem mình ra cái thể thống gì nữa.”

【Miệng thì bảo “em thế này là không đúng”, trong lòng chắc vui phát điên rồi nhỉ?】

【Văn Tranh không phải luyện võ, tập đối kháng lâu năm sao? Mà Văn Ngọc kéo phát ngã luôn? Giáo viên đâu, điểm kém!】

【Bạn phía trên chắc kiểu người mèo dụi dụi thì lại hỏi “sao mèo phát tiếng nhỉ?”, đúng là gỗ mục.】

【Hai người này đang định làm gì vậy? Đây không phải truyện nam phụ lên ngôi sao? Nam phụ định “vượt rào” à?】

【Đừng mà, kinh quá đi… Nữ phụ có thể chết sớm chút được không? Sau này không phải Văn Tranh cũng bỏ mặc cô ta sao?】

Nam phụ lên ngôi? Bỏ mặc tôi?

Tôi nheo mắt lại, tay ôm lấy Văn Tranh càng chặt hơn, rồi cắn nhẹ vành tai anh:

“Anh ơi, em sợ lắm, tối nay anh ngủ lại với em nhé?”

10

Lúc đó Văn Tranh đang đặt cằm vào hõm cổ tôi, lặng lẽ hít thở sâu.

Nghe vậy, anh hơi giãy nhẹ:

“Không được… không hợp lý.”

Tôi đặt tay lên phần cơ bụng săn chắc rõ ràng của anh, cứ thế cọ qua cọ lại đầy thích thú.

Mặt thì ép ra hai giọt nước mắt, diễn vẻ buồn bã:

“Em biết ngay… anh vẫn luôn ghét em mà…”

Văn Tranh thở dồn dập, bắt lấy cổ tay tôi:

“Đừng nghịch nữa.”

Hàng mi dài đen nhánh của anh khẽ run:

“Không ghét.”

“Ngoan, anh ở lại với em.”

Tôi nhường một nửa chiếc gối cho anh.

Văn Tranh nằm nghiêng bên cạnh tôi, ánh trăng bạc dịu dàng rọi vào phòng, khiến những đường nét sắc lạnh của anh cũng trở nên mềm mại.

Nhìn mà lòng tôi rạo rực.

Tôi lật người trèo lên eo anh, giữ lấy vai rồi cúi xuống hôn.

Cảm thấy có thứ gì đó cứng cứng chạm vào mình, khiến tôi nhíu mày khó chịu.

Văn Tranh ôm lấy lưng tôi, giữa nụ hôn rối rít, thì khẽ hỏi:

“Vẫn chưa nhớ hết sao?”

Thật ra là… không phải.

Chỉ là tôi muốn hôn anh thôi.

Anh đẹp trai thế, là lỗi của anh chứ không phải tôi.

Trong lúc hôn, ký ức về Văn Tranh trào về như thủy triều.

11

Tôi lên sáu mới biết mình có một người anh trai.

Bố mẹ vì thấy áy náy nên chỉ đưa Văn Tranh đến sống ở một biệt thự nhỏ, giao hẳn cho bảo mẫu chăm sóc.

Tôi làm loạn suốt mấy ngày đòi gặp anh, bố mẹ chịu không nổi mới đồng ý.

Lúc đó, Văn Tranh rất lạnh lùng.

Nói mười câu thì anh đáp một, suốt ngày chỉ ôm sách.

Anh thấy phiền vì tôi, tôi nhìn ra được điều đó.

Nhưng việc có một người anh khiến tôi phấn khích vô cùng, thường lén mang đủ thứ đồ chơi mới lạ đến tìm anh.

Không rõ từ khi nào, thái độ của anh bắt đầu thay đổi.

Anh bắt đầu cùng tôi chơi những món đồ chơi mà với anh đã quá trẻ con.

Cũng sẽ gấp sách lại, tập trung nghe tôi huyên thuyên những chuyện nhảm nhí.

Đến tuổi dậy thì, mối quan hệ bố mẹ tôi xấu đi nhanh chóng, cả hai đều lo ngoại tình.

Căn nhà thường xuyên trống trải.

Văn Tranh vẫn luôn ở bên tôi.

Vườn hoa hồng trong nhà là hai anh em cùng trồng, xích đu là do Văn Tranh khi còn là thiếu niên tự tay làm.

Là anh dạy tôi giải mấy bài toán khó, nghe tôi kể những chuyện phiền lòng vụn vặt, lau nước mắt cho tôi, và dịu dàng nói: “Anh sẽ luôn ở đây với em.”

Cho đến ngày Văn Tranh phát hiện tôi nhân lúc anh ngủ đã… lén hôn trộm anh.

Ngày hôm sau anh phải ra nước ngoài khảo sát dự án.

Trước khi đi, anh chỉ nói:

“Em nên tự suy nghĩ lại một chút.”

“Đợi anh về.”

Trong vài tháng anh vắng mặt đó, tôi gặp Tạ Duy Chỉ.

Cốt truyện bắt đầu khởi động.

Mọi ký ức về Văn Tranh đều bị xoá sạch.

Sự mê muội mù quáng không rõ từ đâu trỗi dậy, chiếm lấy tôi.

Thúc đẩy tôi theo đuổi Tạ Duy Chỉ, làm đủ chuyện ngu ngốc với Nguyễn Thanh.

Những lá thư tình tôi viết, cả quyển nhật ký thầm yêu…

Đáng lẽ ra… phải là viết cho Văn Tranh.