Chương 5 - Kế Huynh Không Muốn Ta
Từ Dao hôm nay tâm tình thực sự rất tốt, ánh mắt dịu dàng chưa từng có.
Huynh nheo mắt, đưa tay nhéo má ta, cười nói: “Nghe ngươi nói mà xem, chẳng khác nào sắp thành thân đến nơi.”
Nói rồi, huynh thở dài một tiếng: “Trần Tiểu Viên, ngươi ngốc như vậy, như con cún nhỏ ấy. Ai đối tốt một chút là ngươi đã vẫy đuôi chạy theo rồi. Sau này gả cho người ta, thể nào cũng chịu khổ không hết. Nữ tử ấy mà, tối kỵ nhất là tự mình dâng tới cửa như ngươi.”
Ta cúi đầu uống rượu, khẽ giọng nói: “Vậy thì không gả nữa, sống cả đời bám lấy ca.”
Từ Dao uống cạn một chén, men rượu bốc lên, từ cổ lan tới tận vành tai, đỏ rực cả mặt.
Huynh uể oải nói: “Vậy thì đừng gả. Dù sao ta cũng nuôi nổi ngươi.”
Một bình rượu xuống bụng, ta biết Từ Dao đã say rồi.
Huynh gắng gượng đứng lên, định rời khỏi phòng.
Ta chắn đường.
Thân hình Từ Dao lảo đảo, đẩy ta ra: “Trần Tiểu Viên, nam nhân say rượu dễ phạm sai, tối nay ta ngủ ở nhà bếp.”
Cầu còn không được.
Lúc này dược đã phát tác.
Ánh mắt Từ Dao dần trở nên mê loạn.
Huynh dựa vào tường, nửa tỉnh nửa mê.
Ta hít sâu một hơi, lấy hết can đảm tiến lại gần, kiễng chân khẽ hôn lên môi huynh.
Đôi môi ấy lạnh như băng.
Chỉ một cái hôn thôi mà tim ta đã đập loạn cả lên.
Ta nhìn huynh, không biết phải ra tay thế nào.
Định bụng xoay người tìm cuốn sách nhỏ mua sẵn.
Từ Dao bỗng nắm lấy tay ta.
Huynh nghiêng người hôn ta, động tác lạ lẫm, cắn nhẹ lên môi ta.
Răng môi va vào nhau, có chút đau.
09
Đó là một giấc mộng mông lung, chẳng rõ thực hay ảo.
Trong bóng tối, ta như trở thành khúc gỗ duy nhất giữa biển mà Từ Dao có thể bấu víu.
Huynh như ngọn lửa, muốn thiêu đốt toàn thân ta.
Mồ hôi từ trán huynh nhỏ xuống mặt ta, nóng rực như sắt nung.
Không cần ánh sáng, nhắm mắt ta cũng có thể vẽ ra dáng vẻ Từ Dao.
Ngũ quan huynh góc cạnh rõ ràng, khi không cười thì mang theo vài phần ngang tàng bất kham.
Dưới hàng mày rậm là đôi mắt sâu thẳm như đêm tối.
Nhưng khi huynh cười, bên khóe miệng lại hiện ra một lúm đồng tiền nhỏ xíu.
Từ Dao thường vì chiếc lúm ấy mà rầu rĩ, luôn gắng gượng mặt lạnh, không để mình trông quá dễ mến.
Về sau ta mới biết, mẫu thân huynh cũng có một lúm đồng tiền như thế.
Khi uống say, huynh từng bảo ta:
“Mỗi khi nhớ nương, ta liền đứng trước gương mà cười một cái.”
Chua xót biết bao, Từ Dao.
Ca ca của ta.
Người là huynh trưởng của ta.
Huynh xứng đáng có được cuộc sống tốt đẹp nhất.
Không nên sống khổ cực thế này nữa.
Phải được ngồi giữa tiếng đọc sách vang vọng, gột sạch mọi mệt mỏi và nặng nề.
Khoác trên mình áo lam sạch sẽ, ôm lấy thư quyển nồng mùi mực.
Giữa ánh dương, lặng lẽ mà sống một đời vốn thuộc về huynh.
Từ Dao nằm đè lên người ta, dần chìm vào giấc ngủ.
Trước đây, có lần ta cùng Triệu Tiểu Cúc nằm chung chăn, lặng lẽ bàn chuyện khó nói của nữ nhi.
Triệu Tiểu Cúc đỏ mặt nói: “Tiểu Viên, thân thể nữ nhân là quý nhất, nhất định phải giữ lại cho người mình thương.”
Từ Dao cũng từng nói với ta như vậy.
Huynh muốn ta quý trọng bản thân.
Nhưng ta – Trần Tiểu Viên – sinh ra vốn chẳng có gì trong tay.
Ca à, muội đem thứ quý giá nhất trao cho huynh.
Dù sau này huynh có quên muội…
Cũng xin hãy nhớ muội đã từng như thế.
10
Từ Dao ngủ đến tận khi mặt trời lên cao ba sào mới chịu dậy.
Huynh đi loanh quanh trong phòng một hồi, trước tiên vén chăn xem xét, sau lại quanh ta đi mấy vòng.
Ta giả bộ bình tĩnh hỏi: “Ca, có chuyện gì vậy?”
Từ Dao nhìn đám y phục đang phơi trên dây, chau mày bảo: “Ta chẳng từng dặn rồi sao? Chỉ cần ta ở nhà, việc giặt y phục cứ giao cho ta.”
Tay ta từng bị tê cóng, mấy năm nay mãi chẳng lành hẳn.
Chạm nước lạnh là vừa ngứa vừa đau.
Hôm qua mấy thứ đó lại dính lên quần lót của ta, sao có thể để huynh giặt?
Ta cúi đầu, không nói, hai má dần ửng đỏ.
Từ Dao liếc nhìn chậu nước, nhướng mày: “Trần Tiểu Viên, lớn thật rồi nhỉ, biết ngượng trước mặt ta rồi! Đừng quên lúc ngươi lần đầu hành kinh, ôm ta khóc như chết đến nơi. Còn không phải ta dày mặt đi học cách may băng vải, dạy ngươi cách dùng đó sao!”
Tên Từ Dao đáng chết!
Ta đấm huynh hai cái, không thèm để ý đến nữa, xoay người ngồi ở sân khâu túi thơm cho Triệu Tiểu Cúc.