Chương 2 - Kế Huynh Không Muốn Ta

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ Dao cười cười: “Giỏi rồi đấy, dám sai khiến ta nữa cơ à.”

Huynh ném cho ta một bọc đồ, không nói thêm gì, rồi rời khỏi.

Ta vừa tắm vừa gọi huynh.

Gọi đến lần thứ năm, Từ Dao bắt đầu bực.

Huynh lấy ra một cây sáo ngắn, nhẹ nhàng thổi lên một khúc.

Ta không hiểu là khúc gì, nhưng nghe mà thấy yên lòng.

Tắm xong, ta mở bọc đồ ra xem.

Bên trong là một chiếc áo váy màu phấn hồng, thêu hoa sơn trà xinh xắn.

Trên áo còn có một đôi hoa nhung nhỏ cùng màu hồng nhạt.

Ta cẩn thận mở ra, chậm rãi mặc vào.

Trong phòng không có gương, ta có chút lo lắng.

Đẩy cửa bước ra.

Từ Dao quay lại, bực mình mắng: “Lề mề, ngươi ở trong đó…”

Huynh vừa trông thấy ta, trong ánh mắt liền hiện lên tia nhìn kỳ lạ.

Từ Dao cầm cây sáo, nhíu mày mím môi.

Ta cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không đẹp phải không, uổng phí bạc của ca rồi.”

Từ Dao theo phản xạ đưa tay bóp cổ ta.

Đó là thói quen của huynh, mỗi khi không kiên nhẫn đều thích bóp bóp ta như vậy.

Nhưng lần này, tay huynh vừa chạm đến da ta đã vội bật ra.

Từ Dao lúng túng xoa xoa ngón tay.

Ta nghe thấy tiếng Từ lão gia vọng lại: “Là Tiểu Viên đấy à? Ngoan lắm, lại đây, cha mua kẹo cho con.”

Từ Dao mặt không đổi sắc đẩy ta vào trong phòng, gằn giọng: “Thay ra!”

Hôm ấy, Từ Dao cả ngày chẳng nói câu nào với ta.

Ta trong lòng thấy tủi thân vô cùng, nhưng không dám hỏi.

Bình thường, ta ngủ ở bếp, ghép tấm ván nằm tạm.

Nhưng đêm hôm ấy.

Từ Dao vào phòng.

Ánh sáng rất mờ, ta chẳng thấy rõ sắc mặt huynh, chỉ nghe huynh nói:

“Về sau đêm đêm ngươi sang phòng ta ngủ.”

Ta “ừm” một tiếng, ôm chăn mơ màng định theo huynh.

Từ Dao đưa tay dí trán ta, hỏi:

“Ngươi ngốc à? Ta bảo ngươi đi là đi? Không sợ sao?”

Ta đờ đẫn đáp: “Nhưng huynh là ca của muội, sợ gì chứ?”

Từ Dao quay đầu nhìn ta.

Lần này, ta nhìn rõ nét mặt huynh.

Ánh mắt lười nhác thường ngày, lần đầu tiên sắc bén đến thế.

Từ Dao bóp cằm ta, cười nhạt, từng chữ từng câu lạnh lẽo nói:

“Trần Tiểu Viên, lão tử là nam nhân, không phải ca của ngươi.”

04

Bốn năm sống ở nhà họ Từ, Từ Dao lúc nào cũng hung dữ với ta.

Thế nhưng tuy mày mắt hắn dữ dằn, nơi đáy mắt vẫn ẩn hiện ý cười.

Chỉ có lần này, hắn thực sự nổi giận, trong mắt lạnh lẽo như sương.

Ta không hiểu, chỉ đáp ứng sang phòng huynh ngủ thôi, cớ gì lại khiến huynh giận dỗi?

Ban ngày huynh ra ngoài làm việc, đến tối vẫn mang đồ về cho ta, chỉ là chẳng mấy khi mở miệng nói chuyện.

Có khi là một cái đùi gà nướng thơm lừng.

Có khi là một gói đường phèn ngọt ngào.

Thời gian gấp quá thì ném cho ta mười mấy đồng tiền đồng.

Ta biết huynh sống vất vả, đồ ăn cũng san sẻ với ta, tiền bạc đều lặng lẽ tích góp.

Từ Dao biết ta có chút tâm tư này, bèn cười giễu: “Trần Tiểu Viên, ngươi chẳng cần sống chắt bóp như vậy. Ta nuôi nổi ngươi.”

Ta lắc đầu, lí nhí nói: “Ca kiếm tiền cực nhọc, muội xót ca.”

Từ Dao nghe vậy, liếc ta một cái, rồi lấy chiếc khăn ướt đắp lên mặt.

Một lúc lâu sau, mới buồn bực cất tiếng: “Trần Tiểu Viên, ngươi nhớ kỹ lời này. Nếu sau này đi xót thương kẻ khác, lão tử sẽ bóp chết ngươi.”

Trước kia ta cứ tưởng Từ Dao sống sung sướng, áo tới tay cơm tới miệng.

Về sau mới biết, huynh mười ba tuổi đã tự kiếm sống, Từ lão gia vốn chẳng màng đến huynh.

Một lần ta đang giặt đồ bên sông.

Lý đại nương kéo ta lại, thì thầm: “Lão Từ nghi Từ Dao không phải ruột thịt mình, ngày nào cũng đánh mẹ hắn. Sau bà chịu không nổi, nhảy sông tự vẫn.”

Miệng đã mở ra thì khó mà ngậm lại, ta bị kéo nghe chuyện Từ Dao suốt cả canh giờ.

Từ Dao đích thân đến nha môn vác xác mẫu thân mình về.

Hắn đến tiệm quan tài xin khất nợ, mua áo tang và làm một cỗ quan tài cho bà.

Tuổi nhỏ mà đã quỳ trước cửa tiệm lạy ba lạy vang dội, trán đập đến tóe máu.

Từ lão gia từ đầu đến cuối đứng nhìn lạnh nhạt.

Nghe nói nửa đêm nhà họ Từ vang lên tiếng gào thét của lão Từ:

“Muốn đánh lão tử à? Còn non lắm!”

“Có bản lĩnh thì một dao đâm chết lão tử đi!”

Láng giềng chỉ nghe tiếng lão Từ, mà không hề nghe tiếng khóc của Từ Dao.

Lý đại nương tặc lưỡi than: “Từ Dao từ nhỏ đã là đứa cứng đầu.”

Sáng hôm sau, cửa nhà họ Từ mở ra.

Người ta thấy Từ Dao mặt mũi đầy máu bò ra ngoài, bị lão Từ đánh gãy cả chân.

Lão Từ nhìn ngoài mặt thì có vẻ thư sinh, kỳ thực là hạng bại hoại.

Trước đây nhà còn hai cửa tiệm, đều bị ông ta uống rượu, đánh bạc mà phá sạch.

Việc ấy chẳng ai dám can thiệp.

Chỉ có ông chủ tiệm thuốc tốt bụng, ra tay cứu lấy mạng Từ Dao.

Tóm lại, từ năm mười ba tuổi trở đi, Từ Dao chưa từng tiêu xài một đồng nào của lão Từ nữa.

Hàng xóm thấy thương, thường giúp huynh tìm việc làm được.

Cuối cùng Lý đại nương chép miệng nói: “Ôi chao, nó sống khổ cũng hết cách. Vừa muốn đọc sách xuất đầu lộ diện, vừa muốn dành dụm bạc cưới vợ. Giờ lại thêm ngươi, một cô nương nửa lớn nửa bé, ta coi hắn chỉ hận không mọc thêm ba đầu sáu tay để kiếm bạc mà thôi.”

Ta nghe đến rơi nước mắt lã chã.

Về nhà, ta cẩn thận vá lại hết thảy xiêm y của Từ Dao, còn thêu thêm vài bông hoa.

Trong lòng u sầu, bởi những việc ta có thể làm cho ca thật quá ít ỏi.

Nửa đêm Từ Dao mới trở về.

Thấy ta còn chưa ngủ, huynh ngáp một cái, vẻ mệt mỏi chẳng che giấu được.

Tay mò trên mình mới sực nhớ không mang gì về cho ta.

Huynh nằm xuống giường, nhắm mắt nói: “Mai ta bù lại cho ngươi.”

Từ khi ta dọn sang phòng huynh, huynh ít nói hơn hẳn.

Ta cũng không rõ từ bao giờ.

Từ Dao bắt đầu thấy, mỗi ngày nếu không mua gì về cho ta, thì coi như phí công đi một chuyến.

Ta lấy nước ấm, định rửa chân cho huynh.

Từ Dao mở mắt, nhíu mày: “Ngủ đi!”

Ta không chịu, cố chấp muốn rửa chân cho huynh.

Từ Dao nhấc bổng ta lên, nhìn ta từ đầu đến chân, thấy mắt ta sưng đỏ cả lên.

Sắc mặt huynh trở nên nghiêm nghị: “Ta không có nhà, ai bắt nạt ngươi?”

Ta rốt cuộc nhịn không được, nhào vào lòng huynh khóc nức nở: “Ca! Để muội kiếm tiền nuôi ca!”

Từ Dao ngẫm nghĩ một lát, bất đắc dĩ nói: “Lý đại nương lại lắm mồm gì rồi? Đừng nghe bà ta tào lao nữa, suốt ngày chỉ biết kể mấy chuyện thối nát ngày xưa.”

Huynh buồn ngủ chẳng muốn đôi co, thổi tắt đèn, nhắm mắt lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)