
Hôn Nhân Giả Mạo
Kết hôn với Hạo Kiến bảy năm, ban ngày tôi ra đồng làm việc, ban đêm giặt giũ nấu ăn.
Sự khó chịu của mẹ chồng, sự chua ngoa của em chồng, tôi đều bỏ ngoài tai. Dù sao thì làm dâu nhà nào mà chẳng thế?
Kết quả, thứ tôi nhận được lại là sự phản bội của Hạo Kiến.
Tôi trở thành người phụ nữ đầu tiên trong làng chủ động ly hôn. Tôi không muốn sống như vậy nữa.
Dẫn theo con gái sáu tuổi lên thành phố làm thuê hai năm, lần này tôi trở về làng dự tiệc cưới của em họ.
Tặng cho em một sợi dây chuyền vàng, vậy mà bị mẹ chồng em ấy châm chọc là mang hàng giả đến làm màu.
Mọi người cười nhạo tôi là “đồ cũ”, chẳng ai thèm lấy, còn họ hàng thì định gả tôi cho một ông góa gần năm mươi tuổi, làm nghề mổ heo.
Tôi giật đứt sợi dây chuyền, để lộ chiếc vòng vàng to bằng ngón tay út trên cổ tay:
“Xin lỗi, tôi kết hôn rồi. Chồng tôi là giám đốc nhà máy.”
Bình luận