Chương 6 - Cuộc Chiến Mẹ Chồng Nàng Dâu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hừ.

Nếu tôi là tổ tiên của đám này, nhìn đám con cháu không đứa nào vào nổi trường tử tế, còn dám vác mặt tới tế lễ, tôi thà đập đầu vào đậu hũ tự tử còn hơn.

Đạo Đức Kinh có nói: “Phụ nữ thuộc âm”.

Vậy máu kinh nguyệt của tôi giúp các ông thông âm dưỡng khí cho cân bằng.

Cho tổ tiên các ông lên tiếng chửi rủa thay tôi cho tiện.

Đáng tiếc, cái đám người này chẳng ai tự thấy mình sai.

Sau màn “sám hối” giả trân, họ bắt đầu rầm rộ truy lùng “thủ phạm chính”.

15

Toàn bộ phụ nữ trong làng đều bị gọi đến từ đường.

Ban đầu tôi còn định nhân lúc hỗn loạn trốn đi, nhưng đám người đó đã canh chặt cửa sau, sợ có phụ nữ “sợ tội bỏ trốn”.

Tôi chỉ còn cách tiếp tục nấp cạnh chiếc ghế.

Khi tất cả phụ nữ đã tập trung trong từ đường, trưởng thôn lập tức nhận ra tôi biến mất, gần như ngay lập tức đoán được mọi chuyện có liên quan đến tôi.

Bác cả vung tay tát một cái, ép hỏi tung tích của tôi, nhưng chị họ cùng mấy cô gái khác quỳ rạp dưới đất, không nói một lời.

Không chỉ họ, phía sau còn có vài người phụ nữ vừa nức nở khóc vừa cắn răng không hé miệng.

Ba mẹ tôi cũng bị gọi đến.

Ba tôi nhìn đống băng vệ sinh dán kín từ đường, chậm rãi há to miệng, giây tiếp theo không nhịn được mà cười phá lên.

“Trời ơi là trời, đây là vui quá nên cho tổ tiên thêm chút sắc đỏ hả, thêm tí hỉ khí à?”

Mẹ tôi còn phách lối hơn:

“Nói cũng phải, dán ngay ngắn ghê thật, kín mít không sót một vị tổ tiên nào, ai làm được việc tốt thế này đúng là đại ân nhân, tôi phải cảm ơn người đó mới được.”

Ba mẹ tôi đúng là vợ chồng, giả ngu giả ngơ cực kỳ ăn ý.

Trưởng thôn tức đến gần ngất, chống gậy run rẩy, thở không ra hơi:

“Tất cả là do cái con bất hiếu nhà các người gây ra, cả cái làng này ngoài nó ra, ai còn gan làm chuyện như vậy!”

Nói xong, ông ta quay sang xin lỗi người đàn ông mặc vest:

“Ông chủ Vương, chuyện này… hay là tôi đổi ‘hàng’ khác cho ông nhé, chị họ ruột của nó cũng được, hai đứa cùng huyết thống, tuy học vấn không cao nhưng trẻ trung xinh xắn.”

“Đảm bảo sinh cho ông một thằng con trai bụ bẫm.”

Cái gì cơ?

Tôi nghe tới đây thì toàn thân cứng đờ.

Sinh con trai bụ bẫm?

Đổi hàng?

Không chỉ tôi sững sờ.

Tôi nghe giọng ba mình run rẩy hỏi:

“Đổi hàng là sao? Các người định làm gì con gái tôi!”

Lúc này Bác cả đã bình tĩnh lại, vừa dỗ dành con trai mình, vừa cười khinh nhìn ba tôi:

“Tất nhiên là tìm cho nó một người chồng tốt rồi, ông tưởng con bé khác họ chỉ cần đỗ đại học là được vào từ đường à, nằm mơ đi!”

“Phụ nữ có giỏi giang thì được cái gì, đến tuổi vẫn phải gả chồng sinh con, ông chủ Vương có tiền lại còn độc thân, là mạnh thường quân lớn nhất của làng ta, ai gả qua đó cũng hưởng phúc, nếu không phải con Dẫn thành tích kém thì sao đến lượt con bé nhà ông.”

Thấy ba tôi vẫn chưa hiểu, Bác cả cười nhạt:

“Nếu không phải mẹ nói ông mỗi năm gửi tiền về còn có chút giá trị, tôi đã sớm lật bài với ông rồi, đồ con rể ở rể vô dụng, ai thèm làm anh em với thứ phế vật như ông.”

“Chưa hiểu à, ông không phải con ruột của mẹ tôi, mà là đứa trẻ bị bỏ rơi nhặt về không biết từ đâu.”

“Ban đầu tưởng ông là con gái, còn đổi được sính lễ hoặc làm dâu nuôi từ nhỏ, ai ngờ lại là thằng ăn hại, nếu không phải mẹ nói ông biết kiếm tiền, đã sớm ném đi rồi.”

“Tốn công nuôi ông bao năm, lấy con gái ông đổi lấy sính lễ coi như rẻ cho ông rồi.”

Ba mẹ tôi chết lặng.

Ba tôi vẫn không chịu tin, phát điên lao tới túm cổ áo Bác cả hỏi cho ra lẽ, nhưng bị đám người trong họ xông lên đè ngã xuống đất.

Mẹ tôi lao lên cứu, một chân đá bay một người, nhưng hai tay khó địch bốn tay, rất nhanh cũng bị khống chế.

Mẹ tôi gào lên phẫn nộ:

“Lũ súc sinh chúng mày, làm chuyện này là phạm pháp, có biết không!”

Bác cả thấy vậy liền giơ tay định tát mẹ tôi.

Tôi kích động muốn xông ra, nhưng ba tôi nhanh hơn.

Ông lao tới, cắn chặt tay Bác cả không buông.

“Không được đụng vào vợ tao…”

Tôi khựng lại.

Vô tình làm xê dịch chiếc ghế bên cạnh.

Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng khóc rất khẽ.

Tôi từ từ quay đầu lại, phát hiện bức tường nơi đầu kia của sợi dây xuất hiện một khe hở nhỏ, âm thanh chính là từ đó truyền ra.

Trong khoảnh khắc, tôi hiểu ra tất cả.

Bàn tay chậm rãi đưa vào túi, chạm lấy chiếc điện thoại.

16

Bác cả bị cắn đến máu me be bét, nổi điên cầm gậy đánh mạnh về phía ba tôi.

Nhưng chị họ lao tới chặn lại.

Chị ôm chặt chân Bác cả, quỳ rạp xuống đất cầu xin:

“Ba, ba tha cho chú Hai đi, tất cả là do con làm, con bằng lòng thay em họ gả đi, bán con đi, bán con đi.”

Những cô gái khác cũng lần lượt lao tới giữ chặt người nhà mình, liều mạng tạo cơ hội cho ba mẹ tôi chạy trốn.

Thấy vậy, tôi lập tức lao ra, kéo ba mẹ chạy thẳng ra ngoài.

“Mọi người cùng tôi xông ra, tôi đã báo cảnh sát rồi, đừng sợ, cảnh sát sắp tới.”

Nhìn đám dân làng đuổi theo, tôi chắn trước ba mẹ, gọi các cô gái tụ lại một chỗ.

Khi đi xin băng vệ sinh, qua lời họ nói, tôi biết họ đều bất mãn.

Bất mãn với cái gọi là “truyền thống” trọng nam khinh nữ.

Bất mãn vì cha mẹ xem họ như hàng hóa mua bán.

Và còn bất mãn hơn nữa…

Nhớ lại cảnh tôi nhìn thấy trong khe hở trước khi rời đi, tôi bỗng hiểu vì sao chị họ luôn khăng khăng bảo tôi tuyệt đối đừng quay về làng.

Bởi vì nơi này là địa ngục ăn thịt người.

Bên dưới đó là máu và oán hận của vô số cô gái vô tội.

Nhưng lúc này, quan trọng nhất là phải chạy ra ngoài, chỉ có chạy ra ngoài mới có tương lai.

“Chạy đi, tao xem tụi mày chạy được đi đâu, còn dám báo cảnh sát, tao sẽ đánh gãy chân mày rồi nhốt chung với đám đàn bà đó.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)