Chương 7 - Chuyến Về Quê Thay Đổi Tất Cả
Tôi hiểu, hỏi nữa sẽ lộ.
“Cảm ơn chị.”
Tôi cúp máy.
Cảm giác như sức lực toàn thân bị rút cạn.
Anh ta không đi công tác.
Anh ta… nghỉ việc, rồi biến mất.
Cắt đứt mọi đường lui.
Cắt luôn cả sợi dây cuối cùng nối giữa anh ta và tôi.
Người đàn ông đó… phải lạnh lùng đến mức nào?
Sau cơn giận dữ, là một cơn lạnh thấu xương.
Tại sao anh ta phải làm vậy?
Chỉ vì sợ mình cũng sẽ mắc bệnh sao?
Nghỉ việc, mất thu nhập — anh ta sống bằng gì?
Lại trốn đến nơi nào?
Hàng loạt câu hỏi xoay mòng mòng trong đầu tôi.
Tôi ép mình phải bình tĩnh lại.
Dù trốn kỹ đến đâu, anh ta cũng sẽ để lại dấu vết.
Tôi bắt đầu nhớ lại mọi chi tiết trước khi anh ta rời đi.
Lần gọi điện cuối cùng, phía anh ta rất ồn, có nhạc, có tiếng phụ nữ cười.
Anh ta nói đang xã giao.
Một người đã nghỉ việc, còn xã giao cái gì?
Chỉ có một khả năng — anh ta đang sống một cuộc đời khác.
Một cuộc đời hoàn toàn xa lạ với tôi.
Tôi mở tài khoản mạng xã hội của anh ta.
Weibo, Moments, tất cả đều dừng lại từ nửa năm trước.
Bài đăng cuối cùng là ảnh một sảnh chờ sân bay, kèm dòng chữ: “Khởi đầu mới.”
Anh ta tính toán kỹ lưỡng, không để lọt một kẽ hở.
Tôi suýt chút nữa muốn bỏ cuộc.
Thì chợt nhớ — chiếc xe của anh ta.
Chiếc Volkswagen trắng, anh đã lái đi vào ngày đó.
Xe thì luôn để lại dấu vết.
Tôi lập tức tải một ứng dụng tra cứu vi phạm giao thông.
Nhập biển số và mã nhận dạng xe — tôi vẫn còn nhớ rõ.
Màn hình tải vài giây.
Rồi… hiện ra một bản ghi vi phạm.
Ngày hôm sau khi anh ta rời đi.
Địa điểm: Đoạn Trùng Khánh, cao tốc G75 Lan Hải.
Lý do: chạy quá tốc độ.
Phạt 200 tệ, trừ 3 điểm.
Trạng thái: Đã xử lý.
Trùng Khánh.
Hóa ra, cái gọi là “thành phố miền Nam” kia — là Trùng Khánh.
Anh ta đã đánh lừa tất cả.
Trốn đến một thành phố núi đồi xa lạ, hoàn toàn nằm ngoài quỹ đạo cuộc sống của chúng tôi.
Người xử lý vi phạm đó là anh ta?
Hay… là “cô ấy” — người mới bên cạnh anh?
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ lạnh băng trên màn hình, môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Chu Minh Vũ.
Tôi đã tìm được anh rồi.
Anh nghĩ chỉ cần trốn đến một thành phố xa lạ, là có thể bắt đầu lại?
Anh quên mất… thế gian này có một thứ gọi là “thiên võng khôi khôi”.
Những gì anh nợ tôi, nợ gia đình này…
Tôi sẽ bắt anh — trả lại từng đồng, từng chữ, cả vốn lẫn lãi.
09 – Lời khuyên từ luật sư
Tìm ra nơi Chu Minh Vũ đang trốn chỉ là bước đầu tiên.
Tiếp theo, tôi cần một thanh dao sắc bén nhất, giúp tôi lột trần lớp mặt nạ giả dối của anh ta, giành lại tất cả những gì đáng ra thuộc về tôi.
Thanh dao đó — chính là pháp luật.
Tôi mất nguyên một ngày để tra cứu trên mạng những luật sư ly hôn giỏi nhất trong thành phố.
Tôi đọc hết hồ sơ, thành tích, đánh giá khách hàng của họ.
Tôi không cần một người giỏi hòa giải.
Tôi cần một chiến binh.
Một người có thể sát cánh bên tôi, xé toạc đối phương và giành chiến thắng.
Cuối cùng, tôi chốt một cái tên: Phương Khiết.
Nữ luật sư hơn mười lăm năm kinh nghiệm.
Giới thiệu cá nhân không dùng lời hoa mỹ, chỉ có một câu:
“Chuyên xử lý tranh chấp tài sản hôn nhân và truy cứu lỗi bên vi phạm — chỉ vì quyền lợi tối đa của thân chủ.”
Chính là chị ấy.
Tôi gọi điện đến văn phòng luật, hẹn tư vấn vào ngày hôm sau.
Chiều hôm sau, tôi bước vào tòa nhà văn phòng hạng sang ngay trung tâm thành phố.
Văn phòng luật của Phương Khiết chiếm nguyên nửa tầng lầu.
Tông màu lạnh, phong cách tối giản, chuyên nghiệp, toát lên khí chất uy quyền không thể chối cãi.
Lễ tân dẫn tôi vào một phòng tiếp khách riêng biệt.
Vài phút sau, cánh cửa mở ra.
Một người phụ nữ mặc bộ vest xám đậm bước vào.
Chị khoảng ngoài bốn mươi, tóc ngắn, trang điểm tinh tế, ánh mắt sắc như chim ưng.
Tịnh Tịnhnh là Phương Khiết.
“Cô Hứa Tịnh?” — chị đưa tay ra, giọng nói dứt khoát như bề ngoài của chị.
“Chào luật sư Phương.” — tôi bắt tay chị. Bàn tay ấm, nhưng đầy sức mạnh.
Chúng tôi ngồi xuống.
Không hề có những lời xã giao thừa thãi, chị đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi đã nắm sơ tình hình qua điện thoại. Bây giờ, hãy kể lại toàn bộ, từng chi tiết một.”
Tôi gật đầu, lấy từ ba lô ra chiếc hộp sắt.
Tôi đặt nó lên bàn trà, mở ra.
Tôi kể lại mọi chuyện xảy ra suốt nửa năm qua — từ lúc Chu Minh Vũ rời đi, đến khi bố chồng mất, rồi những gì tôi tìm thấy ở nhà cũ.
Giọng tôi rất bình tĩnh, như đang kể câu chuyện của người khác.
Không nước mắt. Không oán trách.
Chỉ có những sự thật lạnh lùng.
Phương Khiết im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu.
Ánh mắt chị vẫn luôn dõi theo tôi, vừa tập trung vừa mang theo sự đánh giá sắc bén.
Khi tôi lấy ra nhật ký của mẹ chồng, chẩn đoán của bố chồng, và đặc biệt là bản xét nghiệm gen của Chu Minh Vũ, đặt trước mặt chị — ánh mắt chị cuối cùng cũng có chuyển biến.
Chị cầm bản xét nghiệm, đọc kỹ.
Chân mày hơi nhíu lại.
“Cố ý vứt bỏ — chứng cứ rõ ràng, hành vi đã cấu thành.”
Đọc xong, chị kết luận.
“Và là có kế hoạch từ trước. Việc anh ta nghỉ việc, lấy lý do đi công tác — rõ ràng nhằm trốn tránh nghĩa vụ nuôi dưỡng cha già, đồng thời cũng tránh né người vợ mà anh ta coi là gánh nặng.”
“Về mặt pháp lý, hành vi này đủ yếu tố cấu thành tội ‘vứt bỏ người thân’.”
Tội vứt bỏ.
Từ đó như một tảng đá đè lên tim tôi.
Tôi từng nghĩ anh ta chỉ ích kỷ, yếu đuối.
Chưa từng nghĩ… anh ta đã phạm pháp.
“Vậy… bây giờ tôi nên làm gì?” — tôi hỏi, giọng run lên lúc nào chẳng hay.
Phương Khiết xếp lại tài liệu, hơi nghiêng người về phía tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ánh mắt ấy khiến tôi lập tức trấn tĩnh.
“Cô Hứa, trước tiên, cô cần xác định rõ mục tiêu của mình.”
“Cô chỉ muốn ly hôn, hay muốn anh ta trả giá?”
“Tôi muốn anh ta trả giá.” — tôi đáp không chút do dự.
“Tốt.” — môi chị khẽ cong lên một nụ cười tán thưởng.
“Vậy, tôi đề xuất thế này:”
“Thứ nhất: Lập tức khởi kiện ly hôn.
Lý do: cố ý vứt bỏ người thân và vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ trong thời kỳ hôn nhân.”
“Thứ hai: Nộp đơn yêu cầu phong tỏa tài sản.
Cần nhanh chóng điều tra toàn bộ tài sản đứng tên anh ta: nhà đất, xe cộ, sổ tiết kiệm, cổ phiếu, và cả khoản trợ cấp khi nghỉ việc — phòng anh ta tẩu tán.”
“Tôi đã tra ra anh ta đang ở Trùng Khánh.” — tôi đưa chị xem ảnh chụp biên bản vi phạm giao thông.
“Tốt lắm.” — chị gật đầu.
“Việc này giúp chúng ta tiết kiệm rất nhiều thời gian. Tôi sẽ cho người tới Trùng Khánh theo dõi, xác định nơi ở và tình hình tài sản của anh ta.”
“Thứ ba: Về phân chia tài sản.”
“Căn hộ này tuy là tài sản chung sau hôn nhân, nhưng do anh ta có lỗi nghiêm trọng, còn cô một mình gánh toàn bộ chi phí nuôi dưỡng cha chồng — chúng ta có thể yêu cầu tòa cho cô nhận phần lớn, thậm chí toàn bộ giá trị.”
“Việc cô cho thuê nhà rất hợp lý. Tiền thuê là thu nhập chính đáng của cô.”
“Thứ tư: Đòi bồi thường tổn thất tinh thần.
Suốt nửa năm anh ta bỏ mặc, gây cho cô tổn thương nặng nề về tâm lý — chúng ta có thể yêu cầu bồi thường khoản lớn.”