Chương 5 - Chuyến Về Quê Thay Đổi Tất Cả
Một tiếng rất khẽ — khóa mở rồi.
Tôi nhấc nắp hộp lên.
Mùi giấy cũ và mực viết lâu năm ập thẳng vào mũi.
Bên trong không có tiền, không có vàng bạc châu báu.
Chỉ có một gói dày bọc bằng giấy da bò.
Và một hộp nhung nhỏ đã phai màu.
Tim tôi bất giác trùng xuống.
Tôi cầm hộp trang sức trước tiên.
Mở ra.
Bên trong lặng lẽ nằm một chiếc vòng ngọc.
Ngọc bích mỡ cừu thượng hạng, trong veo, ấm mịn, không chút tì vết.
Dưới ánh sáng yếu ớt, tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Tôi nhận ra chiếc vòng này.
Chu Minh Vũ từng nói đó là đồ gia truyền nhà anh, để truyền cho con dâu.
Nhưng ngày cưới tôi chưa từng thấy nó.
Khi hỏi, anh chỉ bảo sau khi mẹ mất thì không tìm được nữa.
Hóa ra bấy lâu nay, bố chồng vẫn giữ gìn cẩn thận.
Ông không giao nó cho Chu Minh Vũ, mà để lại cho tôi — cùng với một bí mật kinh thiên.
Tôi đặt chiếc vòng sang một bên, rồi mở gói giấy da bò.
Bên trong là một chồng sổ nhật ký.
Cùng một xấp giấy chẩn đoán bệnh viện.
Bìa nhật ký màu xanh đậm, đã sờn rách nhiều chỗ.
Tôi mở cuốn đầu tiên.
Nét chữ mềm mại hiện ra trước mắt.
“Ngày 3 tháng 10, trời nắng. Hôm nay Đức Hải cầu hôn mình rồi. Anh nói sẽ đối tốt với mình cả đời.”
Là nhật ký của mẹ chồng.
Hơi thở tôi khựng lại.
Tôi lật từng trang.
Trong đó ghi lại hành trình từ hạnh phúc tân hôn, đến niềm vui làm mẹ.
Rồi dần dần… bị bóng tối phủ lên.
“Minh Vũ lớn lên rất ngoan. Nhưng sức khỏe mình thì ngày càng kém. Bác sĩ nói là bệnh cũ, rất khó chữa.”
“Hôm nay lại cãi nhau với Đức Hải. Mình không muốn uống mấy thang thuốc Đông y đắng đến chảy nước mắt nữa, không muốn suốt ngày vào bệnh viện. Mình chỉ muốn sống như một người bình thường.”
“Minh Vũ hỏi mình: Mẹ ơi, sao mẹ lúc nào cũng buồn? Mình phải nói với con thế nào đây — rằng có lẽ mẹ không còn sống được bao lâu nữa…”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi cầm xấp giấy chẩn đoán lên.
Tờ trên cùng là của mẹ chồng.
Kết luận: bệnh thận di truyền.
Một căn bệnh mạn tính cần điều trị lâu dài và rất khó chữa khỏi.
Tôi lật tiếp.
Những tờ sau là của bố chồng.
Ung thư phổi giai đoạn cuối.
Y hệt bản ông từng đưa cho tôi xem.
Rồi bên dưới… còn một tờ nữa.
Mới tinh, gần như chưa từng gấp lại.
Tên trên đó: Chu Minh Vũ.
Bệnh viện là nơi uy tín bậc nhất trong thành phố.
Tôi đọc từng dòng.
Đến mục “khuyến nghị của bác sĩ”, máu trong người tôi như đông cứng.
“…Kết quả gen cho thấy mức độ trùng khớp rất cao với gen bệnh thận di truyền của mẹ, nguy cơ phát bệnh cực lớn. Đề nghị tái khám định kỳ, tránh lao lực và căng thẳng tinh thần…”
Đầu tôi nổ tung.
Chu Minh Vũ… anh ta biết.
Biết từ lâu rằng mình cũng thừa hưởng căn bệnh ấy.
Một quả bom hẹn giờ cắm sâu trong cơ thể.
Có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Cho nên anh ta sợ.
Khi căn bệnh ung thư của bố chồng đặt sinh lão bệnh tử phơi bày trần trụi trước mắt, anh ta hoảng loạn.
Thứ anh ta sợ không phải vất vả chăm sóc cha.
Mà là sợ một ngày mình cũng nằm đó —
Tiểu tiện mất kiểm soát, đau đớn chờ chết.
Anh ta thấy trước tương lai của chính mình.
Vì thế… anh ta bỏ trốn.
Như một kẻ hèn nhát.
Trốn thật xa.
Anh ta coi cha mình, coi tôi, coi cả gia đình này — là ngòi nổ cho quả bom trong cơ thể mình.
Thế nên không chút do dự, vứt bỏ tất cả.
Công tác là giả.
Dự án là giả.
Bận rộn, xã giao — tất cả đều là giả.
Anh ta chỉ đang trốn.
Trốn ở nơi nào đó chúng tôi không tìm được.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Hiểu vì sao anh ta lạnh lùng đến thế.
Hiểu câu “nó có lỗi với con” của bố chồng trước lúc chết.
Và cũng hiểu vì sao ông để lại tất cả cho tôi.
Ông muốn nói cho tôi sự thật.
Cũng muốn thay đứa con trai vô dụng ấy chuộc lỗi với tôi.
Tôi sụp xuống nền nhà lạnh buốt, tay siết chặt tờ chẩn đoán.
Giấy cắt vào lòng bàn tay đau rát.
Ngoài cửa sổ, đêm đã đặc quánh.
Không một vì sao.
Tôi bật cười.
Cười đến khi nước mắt tuôn rơi.
Hóa ra nửa năm đau khổ của tôi không phải vì tình yêu.
Cũng chẳng phải vì trách nhiệm.
Chỉ vì sự ích kỷ và hèn nhát của một người đàn ông.
Tôi dốc hết tất cả cho anh ta —
Còn anh ta xem tôi như gánh nặng có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Chu Minh Vũ.
Tốt lắm.
Thật tốt lắm.
Tôi lau khô nước mắt, cẩn thận xếp lại nhật ký và hồ sơ bệnh án vào hộp sắt.
Sau đó, tôi cầm chiếc vòng ngọc, đeo lên cổ tay mình.
Ngọc lạnh.
Nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.
Từ hôm nay —
Hứa Tịnh đã chết rồi.
Người sống tiếp… là một người phụ nữ chỉ vì bản thân mà sống.
07 – Người thuê mới
Tôi ở lại ngôi nhà cũ suốt một đêm.
Ôm chiếc hộp sắt lạnh ngắt, ngồi trên sàn nhà lạnh buốt, tôi không chợp mắt một giây nào.
Trời vừa hửng sáng, tôi đứng dậy, vươn vai làm giãn những khớp xương cứng đờ.
Tôi khóa lại hộp sắt, bọc kỹ bằng một tấm vải, cẩn thận cho vào ba lô.
Chiếc vòng ngọc, tôi không tháo ra.
Nó áp sát vào da tôi, cái lạnh khiến tôi giữ được sự tỉnh táo.
Tôi nhìn quanh căn nhà.
Ở đây cất giữ nỗi đau của một người phụ nữ, sự hối hận của một người đàn ông, và cả sự hèn nhát của một người khác.
Nhưng giờ, tất cả đều không còn liên quan đến tôi.
Tôi sắp xếp mọi thứ về đúng vị trí.
Xóa sạch dấu vết tôi từng đến đây.
Đặt chiếc chìa khóa đồng lên chiếc bàn nổi bật nhất trong nhà chính.
Sau đó, tôi bước ra ngoài, khép lại cánh cửa gỗ đỏ ấy.