Một giấc tỉnh dậy, tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo, trở thành nữ bác sĩ riêng luôn kè kè bên cạnh anh ta — chính là kiểu bác sĩ mà nữ chính chỉ cần trầy xước chút xíu là phải gọi đến!
Thế nhưng diễn biến câu chuyện lại chẳng hề đi theo như trong tiểu thuyết…
“Đinh linh linh — đinh linh linh —”
Chuông điện thoại reo lên gấp gáp.
Một bàn tay trắng trẻo thò ra khỏi chăn lụa đen, Kỳ Uyển chống tay ngồi dậy.
“Alo… có chuyện gì vậy…” Giọng nói đầy vẻ ngái ngủ.
“Bác sĩ Kỳ, đến đây.” Giọng đối phương trầm thấp khàn khàn, còn chưa kịp để Kỳ Uyển trả lời đã dập máy luôn.
“…”
A a a a, rốt cuộc là tại sao mình lại xuyên vào cái thế giới oái oăm thế này chứ!!
Nửa đêm nửa hôm, ngoài ông chủ lạnh lùng tàn nhẫn ra, ai lại có thể sai khiến cô như vậy được cơ chứ!!
Vừa thay quần áo nhanh chóng, Kỳ Uyển vừa chửi rủa cái thế giới này.
Muốn khóc mà không khóc nổi.
Bình luận