Chương 5 - Vịt Con Xấu Xí và Thiên Nga Trắng
Nhất định sẽ có người… thích tôi hơn một chút.
Từ đó, tôi không nói chuyện với Hoàng Nghị Viễn nữa.
Gặp nhau trong khu cũng coi như không khí.
Cậu ta cũng chẳng tìm La Cẩn chơi.
Bởi vì La Cẩn rất bận, không rảnh quan tâm tới cậu ta.
Cuộc sống của tôi trở lại như cũ.
Đi học, tan học, nghỉ lễ, chơi điên cuồng, rồi bị mắng.
Chiều thứ Bảy.
Hiếm hoi La Cẩn không phải đi học đàn.
Ba mẹ ăn mặc chỉnh tề, nói sẽ đi dự tiệc ở nhà người ta.
Mẹ mặc cho La Cẩn cái váy voan đặt may đắt đỏ, tóc tết tỉ mỉ tinh tế, còn đội thêm vương miện lấp lánh nhỏ xinh.
Rồi quay sang tôi dặn một câu qua loa:
“Mặc đồ sạch sẽ vào.”
Tôi lục tủ, tìm cái áo thun hoa nhí mà thường tiếc không dám mặc, cài cái kẹp nơ cũ sơn tróc một ít.
Nhưng mẹ hoàn toàn không liếc nhìn tôi lấy một cái.
Mẹ và bố, một trái một phải nắm tay La Cẩn, như nâng niu báu vật, cùng nhau bước ra cửa.
Tôi theo sau.
Liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên vách thang máy.
Tự an ủi mình.
Cũng dễ thương mà, tuy không giống công chúa, nhưng giống một dân làng nhỏ vui vẻ cũng được chứ.
Ba mẹ dẫn chúng tôi đến một căn biệt thự cực lớn.
Đi qua khu vườn như công viên.
Bố trò chuyện xã giao với một chú mặc vest.
Mẹ thì kéo La Cẩn giới thiệu với một cô mặc đồ lộng lẫy, cả người lấp lánh châu báu:
“Đây là con gái lớn của tôi, La Cẩn… đã thi đỗ cấp 10 piano, từng đạt giải dẫn chương trình… thầy cô ai cũng khen có thiên phú, là mầm non tốt đó.”
La Cẩn ngọt ngào chào:
“Cháu chào cô ạ.”
Cô ấy mỉm cười xoa đầu La Cẩn:
“Ngoan quá, lại còn xinh nữa.”
Tôi đứng bên cạnh, chờ mẹ giới thiệu mình.
Chỉ cần nói một câu “đây là con nhỏ” cũng được.
Nhưng mẹ lại chuyển chủ đề, hỏi:
“Con trai cô đâu rồi?”
Cô ấy cười gượng:
“Nó đang ở trên lầu… chắc lát nữa sẽ xuống.”
“Nó ít nói, tính cách hơi khép kín…”
Mẹ tôi nhiệt tình đáp:
“Không sao, hai đứa bằng tuổi, để La Cẩn dẫn nó đi chơi.”
Cô kia chỉ cười lịch sự.
Không ai để ý đến tôi.
Tôi đành ngồi nhìn chằm chằm vào mấy cái bánh quy trên bàn trà.
Bao bì toàn tiếng Anh, màu mè sặc sỡ, trông là biết ngon.
Trên lầu bỗng truyền xuống tiếng bước chân.
Có người đang xuống.
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Từ Trạch Khai.
Trong hiểu biết hạn hẹp của tôi lúc đó, La Cẩn đã là đỉnh cao nhan sắc rồi.
Nhưng Từ Trạch Khai… còn đẹp hơn chị ấy.
Cậu thiếu niên đó giống như búp bê sứ trắng tinh đặt trong tủ kính ở bảo tàng.
Tinh xảo, mong manh, lại toát ra một vẻ lạnh lùng xa cách nghìn trùng.
Tất cả mọi người đều yêu thích những điều đẹp đẽ.
Mắt mẹ tôi sáng rực lên, lập tức khen ngợi:
“Đứa bé này thật đẹp, toàn chọn ưu điểm mà lớn lên.”
Ngay cả La Cẩn cũng không kìm được nụ cười, hai má hơi đỏ.
Nhưng tôi thì…
Tôi đang cố gắng sửa cái thói xấu “trọng hình thức”.
Thế nên tôi chỉ liếc nhìn một cái.
Rồi cố gắng dồn sự chú ý trở lại vào đám bánh quy trên bàn.
Cô kia gọi:
“Tiểu Trạch, đây là dì, đây là chị La Cẩn… còn đây là…”
Cô ấy đang cố nhớ tên tôi.
Tôi thì nghĩ: một lát nữa có thể xin một cái bánh không nhỉ?
Hay phải hỏi trước mới được…
Đột nhiên.
Một mùi hương lạnh nhè nhẹ bao quanh tôi.
Tôi bị ôm chặt vào lòng.
Lực mạnh đến nỗi tôi suýt nghẹt thở.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.
Gương mặt thiếu niên ấy gần ngay trước mắt.
Đồng tử của cậu có màu rất nhạt, giống như làn khói xám lan ra trong bức tranh thủy mặc.
Cả phòng im phăng phắc.
“…”
“Của tôi.”
Cậu nhìn thẳng vào đám người lớn, lạnh lùng nói.
Thời gian dường như bị nhấn nút tạm dừng tại khoảnh khắc đó.
Bánh quy trong miệng tôi vẫn chưa kịp nuốt, má phồng lên như con chuột đồng hoảng sợ.
Mùi hương mát lạnh ấy xộc thẳng vào mũi — dễ chịu lắm, giống bạc hà, cũng giống mùi cây thông trong ngày tuyết rơi.
Nhưng tôi chỉ muốn gọi cảnh sát.