Chương 10 - Tướng Quân! Thiếp Không Còn Nhỏ Nữa

16

Ngày hôm đó trở về nhà, cha ta dẫn Bùi Túc đi nói chuyện.

Nương của ta bí mật kéo ta về phòng.

Vừa đóng cửa lại, nước mắt bà ấy đã rơi xuống, ôm lấy ta khóc lóc thảm thiết, như thể ta đã phải chịu một nỗi oan ức lớn lao nào đó:

“Ngọc Nhi à, con chịu khổ rồi! Ta nghe Nguyên Nguyên nói rồi, Bùi Túc kia chẳng là thứ tốt đẹp gì cả! Mới gả qua đó đã liền giày vò con thức trắng đêm cả một đêm, khiến con thâm tím hết cả người, đứng lên cũng đứng không vững……”

Ta choáng váng.

Tình hình ngày hôm đó, làm sao mà để Nguyên Nguyên hiểu thành như thế này?

Ta nhanh chóng bảo vệ chàng ta: “Không phải vậy đâu. Bùi Túc đối xử với con rất tốt.”

Nương của ta không tin: “Con đừng giúp hắn nói những điều tốt đẹp nữa. Con nhìn xem, nhưng mà mới có ba ngày mà con đã, đã…, ừm? Sao con mập thế?"

Lúc này bà ấy mới tin, nước mắt biến thành nụ cười: “Cậu ta đối xử tốt với con là được. Ngọc Nhi, đêm khó chịu nhất đã qua rồi, con cũng đừng sinh ra ác cảm với cậu ấy, tương lai sẽ còn rất thú vị.!”

Ta gật đầu vâng dạ.

Sau khi ăn và ở lại một lúc, chúng ta phải tạm biệt rồi.

Ta có chút không nỡ, nhưng rất nhanh cũng buông tay rồi.

Dù sao thì, Bùi Túc đồng ý thì ta có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Sau này ta quay về thường xuyên là được rồi.