Chương 2 - Tướng Quân Gả Nhầm Con Dâu
Sau mấy ngày loanh quanh trong thành, ta tìm được việc bốc vác hàng hóa ở bến tàu.
Những người làm việc này phần lớn là nam nhân, quản sự ban đầu không muốn nhận ta, nhưng thấy ta khỏe mạnh, lanh lợi, bèn miễn cưỡng đồng ý.
Một ngày làm việc cật lực, ta cũng kiếm được năm mươi văn tiền.
Ta làm hai ngày, vai trầy xước tím bầm, đêm đến lưng đau ê ẩm, trằn trọc không ngủ được.
Nhưng khi ta siết chặt số tiền mình kiếm được, lòng lại có chút an ủi.
Lúc về tới nhà, ta nhìn thấy Lục Đình đang chống gậy, cùng phu nhân Lục ngồi xổm trong vườn thảo luận chuyện trồng rau.
“Phu nhân, cẩn thận một chút, trên lá có sâu.”
“Ăn được không? Ăn được không? Hai hôm nay Kinh Xuân gầy đi trông thấy.”
“Để ta nếm thử xem?”
“Đồ tham ăn! Ngươi ăn rồi Kinh Xuân ăn gì?”
Ta nhìn cảnh ấy, cuối cùng không kìm được mà ngồi bệt xuống đất, bật khóc.
Kiếm tiền sao mà khó thế!
Ta thực sự không chịu nổi nữa rồi!
Hai người giật mình hoảng hốt, vội vàng hỏi:
“Sao vậy? Ai bắt nạt con thế?”
“Kinh Xuân sao vậy? Đừng khóc…”
Lục Đình hoảng loạn, quỳ xuống bên cạnh ta, giọng nói tràn ngập áy náy:
“Đều do ta vô dụng, để nàng chịu khổ, đều là lỗi của ta, Kinh Xuân nàng đừng khóc nữa…”
Phu nhân Lục cũng rưng rưng:
“Lỗi là tại ta, nuôi trong khuê phòng nên chẳng hiểu chuyện gì, lại không có anh em thân thích giúp đỡ, để các con phải vất vả thế này…”
Lục Đình một bên an ủi ta, một bên đỡ phu nhân, tay chân luống cuống, hận không thể dập đầu tạ tội.
Đêm đó, Lục Đình gõ cửa phòng ta.
Chàng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:
“Công việc ở bến tàu… là thế nào?”
Chàng khẽ xoa đầu ta, ánh mắt đầy thương xót:
“Ngày mai nàng ở nhà nghỉ ngơi, để ta đi.”
“Chàng đi cái gì mà đi? Vết thương chưa lành đã muốn làm bậy sao?” Ta bực bội, trừng mắt nhìn chàng, “Đừng có mà hoang phí thuốc ta vất vả hái về!”
“Nghe ta nói đã…”
Lục Đình bất đắc dĩ cười khổ, nhẹ nhàng kéo tay ta đặt lên ngực chàng:
“Ta học chữ từ thầy Trương Mẫn, bút pháp được người người ca ngợi, mỗi năm đều có người đến nhà xin chữ.
“Ngày mai, ta tới thư quán bán chữ.”
“Một chữ đáng giá ngàn vàng.”
Mắt ta sáng rỡ.
“Thật không?”
“Thật.”
Ta yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, sợ chàng chân cẳng còn chưa lành, ta định dậy sớm cùng chàng ra ngoài, nào ngờ chàng đã đi trước rồi.
Ta vội vàng đuổi theo, thấy chàng chống gậy đi thẳng tới thư quán.
Chưởng quỹ thư quán vốn có chút coi thường, nhưng thấy nét chữ của chàng tinh tế đẹp đẽ, liền miễn cưỡng cho chàng một góc nhỏ để sao chép sách.
Lục Đình kiên nhẫn ngồi viết suốt một ngày, còn giúp người qua đường viết thư thuê, kiếm được tám mươi văn.
Ta tức tối.
“Đại lừa gạt!”
Ta hậm hực nghĩ, rõ ràng đã nói một chữ đáng giá ngàn vàng, giờ thì thế nào?
Ta không nhắc lại chuyện “ngàn vàng”, cũng chẳng buồn tới bến tàu nữa, ngày ngày chăm sóc chàng ở nhà.
Vết thương trên người chàng chưa lành, mỗi khi tan làm về, ta vẫn giúp chàng thay thuốc như thường.
Băng bó từng lớp từng lớp, cuối cùng còn buộc lại thành một chiếc nơ bướm xinh xắn.
Lục Đình nhẫn nhịn đau, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, trông như một mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật.
Khoảng cách giữa hai chúng ta dần dần thu hẹp, chàng ghé sát, hơi thở phả nhẹ bên tai ta.
Tim ta đập thình thịch, lỗ tai đỏ bừng.
“Ta… ta… chàng đừng nói gì hết!”
Lục Đình khẽ cười một tiếng.
“Ta chỉ muốn hỏi, tay nghề xử lý vết thương của nàng thuần thục như vậy, trước đây học được từ ai?”
“Đương nhiên rồi.” Ta đắc ý nói:
“Mẫu thân ta là lang y nổi danh trong vùng, mười dặm tám thôn đều tìm bà ấy để xem bệnh.”
“Vậy… nàng nhận biết được thảo dược sao?”
“Đương nhiên nhận biết được.”
“Nàng có thích chữa bệnh không?”
“Thích chứ!” Ta ngẩng đầu nhìn chàng, mắt chớp chớp khó hiểu.
“Sao vậy?”
Lục Đình mỉm cười:
“Kinh Xuân thông minh như vậy, sao không thử học y thuật?”
“Nhưng mà…”
Ta cắn môi, cảm thấy việc học y không dễ dàng, còn chưa biết tới bao giờ mới thành tài.
“Lúc ta về nhà, ta thấy Hồi Xuân Đường đang tuyển đồ đệ.
“Nếu nàng thích, sao không thử xem?”
Giọng Lục Đình trầm ổn, như một chỗ dựa vững chắc.
“Chuyện tiền bạc, ta sẽ nghĩ cách.”
5
Hồi Xuân Đường nhận ta làm đồ đệ, yêu cầu ta phải phân biệt được hàng ngàn loại dược liệu, ghi nhớ hàng trăm phương thuốc chữa bệnh, nếu có sai sót, liền bị mắng thẳng thừng.
Y quán cung cấp cơm ăn, tuy không có lương bổng, nhưng so với bốc vác hàng hóa ở bến tàu thì tốt hơn nhiều.
Lục Đình sau khi hồi phục đã có thể đi lại bình thường, bèn tới thao trường hỗ trợ huấn luyện binh sĩ.
Viên giáo úy hài lòng với chàng, nên đã lén thưởng thêm vài lượng bạc.
Võ tướng trọng dũng khí, chỉ cần đánh thắng là được khen ngợi.
Lục Đình mười ba tuổi đã ra trận, từng là thiếu tướng văn võ song toàn, cầm bạc thương cưỡi ngựa trắng, phong thái lẫm liệt khắp kinh thành.
Tuy giờ rơi vào cảnh sa cơ, nhưng ta chưa từng thấy chàng oán trách hay than thân trách phận.
Ta đem chuyện này kể cho phu nhân Lục nghe, bà cười mà nói:
“Con ngốc, A Đình từ nhỏ đã biết giả vờ đáng thương để người ta thương xót, con phải cẩn thận, đừng để nó lừa.”
Ta không tin, nhưng trong lòng vẫn thấy kỳ quái.
Lục Đình sau khi khỏi bệnh được điều về Vũ Lâm Vệ.
Trong đội có không ít con cháu thế gia được đưa vào để lấy kinh nghiệm, còn Lục Đình nay gia cảnh sa sút, đương nhiên trở thành đối tượng bị đám người đó trêu chọc.
Chàng chẳng mảy may để ý, mỗi sáng dậy sớm nửa canh giờ để tưới nước bón phân cho rau, sau đó mới tới thao trường.
Trong sân còn nuôi thêm hai con gà, một trống một mái.
Gà mái đẻ trứng, còn gà trống thì bị hầm thành canh trong ngày Lục Đình lĩnh bổng lộc đầu tiên.
Phu nhân Lục nói ta và Lục Đình vất vả kiếm tiền, phải ăn nhiều một chút.
Lục Đình bèn gắp chiếc đùi gà trong bát mình sang cho ta.
Ta ăn mà thấy ngại, còn phu nhân Lục thì chỉ chống cằm cười.
Hôm nay không biết vì sao, tới giờ Tuất vẫn chưa thấy Lục Đình về.
Ta thắp đèn lồng, lo lắng ra ngoài tìm chàng.
Đại phu Lưu Văn Thanh trong y quán nhìn thấy ta, liền tiến lên hỏi:
“Kinh Xuân sao muộn thế này còn ra ngoài?”
Lục Đình thường đến y quán đón ta, nên mọi người trong y quán đều biết tình hình của ta.
Ta vội hỏi:
“Lưu đại phu, huynh có gặp Lục Đình không?”
Lưu đại phu chỉ về hướng đông:
“Vừa nãy thấy một đám người kéo Lục công tử tới Túy Tiên Lâu uống rượu rồi.”
Lòng ta chùng xuống.
Lục Đình đâu có tiền mà uống rượu, chàng tính tình hòa nhã, chẳng lẽ bị ép uống?
Ta vội vàng chạy tới Túy Tiên Lâu.
Túy Tiên Lâu đông đúc ồn ào, khách khứa tấp nập, trai thanh gái lịch cười đùa mời rượu.
Ta xông vào hết phòng này tới phòng khác, khiến tiểu nhị quán rượu tức giận mắng mỏ, cuối cùng mới tìm thấy Lục Đình trên lầu hai.
Chàng đang bị một đám công tử bột vây quanh, tên cầm đầu là Triệu công tử cầm chén rượu ép chàng uống.
“Lục Đình à, ngươi cũng có ngày hôm nay sao? Trước đây còn nể mặt ngươi ba phần, giờ ngươi đã sa cơ lỡ vận, còn bày ra bộ mặt kiêu ngạo nữa sao?”
“Đúng đấy, Lục công tử, giờ ngươi không uống rượu này, chẳng phải là không nể mặt Triệu công tử sao?”
“Uống đi! Hay là để bọn ta mời ngươi?”
Lục Đình ngẩng đầu, giọng trầm ổn:
“Nếu ta không uống, các ngươi tính sao?”
“Không uống thì lão tử đánh chết ngươi!”
Nắm đấm của Triệu công tử sắp giáng xuống mặt Lục Đình, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ta lật tung bàn rượu, chộp lấy một thanh gỗ rồi nhảy lên, nhằm thẳng người hắn mà quất tới tấp.
Ta đâm chọc loạn xạ, đánh đến mức hắn chỉ lo che mặt mũi mà không bảo vệ được phần dưới, những kẻ đứng xem bên cạnh đều trợn tròn mắt, chết lặng tại chỗ.
“Đánh chết ngươi? Láo thật! Nếu hôm nay ta không đánh ngươi đến mức phải gọi ta là bà cô thì ta không mang họ Tống!”
“Phì! Đồ súc sinh! Chắc kiếp trước mẫu thân ngươi làm chuyện thất đức nên kiếp này mới sinh ra thứ nghiệt chủng như ngươi! Cha ngươi chắc tích nghiệp ác nên mới nuôi được đứa con súc sinh!”
“Đồ khốn! Xem gậy đây!”
Đám gia nhân của hắn đứng ngây ra một lúc, mãi mới định thần xông lên can ngăn.
Lục Đình vội ôm chặt lấy ta, kéo ra phía sau:
“Kinh Xuân Kinh Xuân thôi nào, ta không sao…”
“Á á á á á——”
Ta bị kéo ra xa mấy trượng mà vẫn còn giơ tay múa chân, hằm hằm sát khí.
“Trời ơi! Đây là tiểu nương nhà ai mà hung hãn thế này!”
Triệu công tử ôm mặt sưng vù, đau đớn rên rỉ:
“Ta với ngươi chưa xong đâu!”
“Ngươi nghĩ ta xong với ngươi chắc?!”
“Kinh Xuân…”
“Người lớn đang nói chuyện, trẻ con đừng chen miệng vào!”
Lục Đình định che chắn trước mặt ta, nhưng bị ta kéo thẳng ra sau, ta hùng dũng đứng chắn phía trước, sát khí bừng bừng.
“Con trai ta ngoan ngoãn ở nhà, chưa từng tới nơi trụy lạc này, ngươi thì hay lắm, cứ phải kéo hắn tới đây!
“hắn hiền lành nên ngươi ỷ vào đó mà lấn lướt phải không? Ta vào cửa bao lâu, hắn chưa từng nói nặng một câu, vậy mà ngươi ép rượu hắn đến mức khóc ấm ức!
“Bàn tiệc đông người như vậy, sao không ép người khác uống? Cứ nhằm vào A Đình nhà ta là sao? Ngươi rắp tâm nhằm vào hắn phải không?
“Từ nay rượu chè cờ bạc gì, A Đình nhà ta không uống nữa! Ngươi còn dám ép, ta sẽ đánh cho ngươi gãy sạch gân cốt!”
Có người nhỏ giọng nhắc nhở:
“Cái đó… A Đình là con trai nàng sao?”
“Im miệng! Ngươi có tư cách nói xen vào sao?”
Triệu công tử bị ta mắng đến nghẹn họng, mặt lúc đỏ lúc xanh.
Lục Đình cúi đầu dựa vào ta, bờ vai khẽ run rẩy.