Chương 4 - Trò Chơi Của Tình Yêu
Lâm Dao chân mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững.
“Vậy là… vậy là tụi mình bị trói với nhau sáu tháng á?!”
Câu nói ấy dường như chọc giận Lục Cảnh Hành. Anh ta lập tức hất tay cô ta ra:
“Không phải tại em thì tại ai? Ai bắt chơi cái trò đại mạo hiểm ngu xuẩn đó chứ?”
“Tôi?” Giọng Lâm Dao vút cao, sắc như dao.
“Vậy ai là người đêm qua đăng bài nói ‘biến trò đùa thành sự thật’?
Ai là người ôm tôi thì thầm ‘thật ra sớm nên như vậy rồi’?”
“Cô câm miệng!”
Lục Cảnh Hành gầm lên, mặt đen như đít nồi.
Tôi nhìn cặp “vợ chồng mới cưới” bắt đầu cãi nhau chỉ sau một ngày đăng ký, lòng không chút gợn sóng.
“Hai vị.”
Tôi gõ nhẹ xuống mặt bàn, thu hút sự chú ý của họ.
“Nếu không còn gì cần giải quyết, xin mời rời đi. Còn có người khác cần xử lý hồ sơ.”
Lục Cảnh Hành nhìn tôi rất lâu, ánh mắt phức tạp khó diễn tả – có tức giận, có không thể tin nổi… hình như còn có cả… hối hận?
Không. Chắc là tôi nhìn nhầm rồi.
Anh ta giật lấy hai cuốn sổ kết hôn trên bàn, quay người bước đi.
Lâm Dao lạch bạch chạy theo sau trên đôi giày cao gót, giọng vẫn còn vọng lại:
“Cảnh Hành! Chờ em với…”
Tôi cúi đầu, tiếp tục làm hồ sơ cho cặp đôi tiếp theo.
“Chúc mừng hai anh chị, tân hôn hạnh phúc.”
Giọng tôi vẫn chuyên nghiệp và dịu dàng như mọi lần.
Chỉ khác một điều – lần này, tôi thật lòng chúc phúc.
6
Tin tức Lục Cảnh Hành và Lâm Dao bị kẹt trong kỳ hạn “sáu tháng hòa giải” nhanh chóng lan ra trong nhóm bạn chung của chúng tôi như thể mọc cánh.
Ban đầu là do chính Lâm Dao khóc lóc trong nhóm chat nhỏ, nói rằng Tô Niệm công tư không phân minh, cố tình gây khó dễ, không cho họ ly hôn. Nhưng chẳng mấy chốc đã có người tung ra ảnh chụp văn bản đóng dấu đỏ – là tấm hình tôi “vô tình” đăng lên trang cá nhân, chỉ bạn bè chung mới thấy.
Dư luận lập tức đảo chiều.
“Tự mình chuốc lấy, trách ai? Dẫn bạn thân nữ đi đăng ký kết hôn đúng ngày lễ tình nhân, định ám ai vậy?”
“Cười xỉu, giờ thì chơi ngu chịu khó đi ha? Sáu tháng, đủ thời gian để ‘tăng cường tình cảm’ rồi đó.”
“Niệm Niệm làm quá chuẩn! Loại tra nam như vậy phải trị cho đáng!”
Lục Cảnh Hành cố gắng đăng bài thanh minh, viết một đoạn mập mờ khó hiểu: “Có vài quy định đến rất bất ngờ, nhưng tôi tin rằng người thật lòng yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thử thách.”
Dưới phần bình luận chỉ toàn “???” và “Anh ổn không vậy?”
Lâm Dao thì hoàn toàn im lặng, đến cả bài khoe khoang hôm trước cũng lặng lẽ xóa đi.
Còn cuộc sống của tôi thì lặng lẽ tiến về phía trước trong sự yên bình.
Sau khi dọn ra khỏi cái “nhà” đó, tôi thuê một căn hộ nhỏ gần cơ quan. Một phòng ngủ, một phòng khách, hướng Nam, có cả ban công. Tuy không lớn, nhưng từng mét vuông đều thuộc về riêng tôi.
Cuối tuần, tôi hẹn bạn thân Thẩm Vy đi uống trà chiều.
“Cậu cứ thế mà bỏ qua cho hắn à?” Thẩm Vy khuấy cốc cà phê, nhíu mày hỏi.
“Chứ không lẽ khóc lóc, làm ầm, dọa tự tử?” Tôi cắn nhẹ một miếng macaron. “Mấy trò đó không hợp với mình.”
“Nhưng mà, Niệm Niệm à… năm năm đấy! Hai người bên nhau tận năm năm, hắn ta lại…”
“Chính vì vậy,” tôi ngắt lời, mỉm cười, “càng nên kết thúc một cách đàng hoàng. Mất phong độ vì một người không yêu mình thì không đáng.”
Thẩm Vy nhìn tôi hồi lâu, rồi đột nhiên đưa tay nắm lấy tay tôi.
“Cậu thay đổi rồi.”
“Vậy à?”
“Thay đổi theo hướng cực ngầu.” Cô ấy cười tươi rói. “Tớ thích cậu của hiện tại.”
Tôi siết nhẹ tay cô ấy, trong lòng như có một dòng ấm áp dâng lên.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên. Là một số lạ.
Tôi do dự một chút rồi bắt máy: “A lô, xin chào.”