Chương 50 - Tôi Dự Định Sẽ Kết Hôn

Mới một mùa hè trôi qua mà anh đã đen lại hệt như hồi vẫn còn làm ở công trường.

Khoảng thời gian đó quả thực đã kiếm được rất nhiều tiền, Dương Tiếu nói anh sắp có thể dẫn tôi đi trung tâm thương mại mua áo lông chồn rồi.

Tôi hừ một tiếng, nói tôi không có cần, mua cho tôi một cái áo khoác len cashmere một nghìn tệ là được.

Dương Tiếu nói, sao mà được, nếu mua thì phải mua mười cái cơ.

Chúng tôi rất vui vẻ, cười toe toét mơ giấc mơ phát tài. Tiết kiệm tiền để mua nhà, có một ngôi nhà thật sự thuộc về chúng tôi và có được chỗ đứng vững chắc trong thành phố này.

Nhưng mà giấc mơ này phải tỉnh dậy quá nhanh.

Gần như chỉ trong một đêm thị trường đã đột ngột bị đảo loạn, số hàng mà chúng tôi được giảm giá 50% để nhập vào, lại được bán ra thị trường với 20% giá gốc.

Không chỉ có chúng tôi tổn thất nặng nề, ông chủ cửa hàng bán đĩa cũng lỗ gần hai triệu tệ, ông ấy gọi cho Dương Tiếu khóc vô cùng thê thảm.

Thanh lý xong hàng tồn kho, Dương Tiếu vẫn còn nợ ông chủ Cố tới bốn trăm nghìn tiền hàng. Nghe nói trước đây ông chủ Cố mà tôi không quen biết kia có hoạt động trong xã hội đen. Đàn em của ông ta chuyên phụ trách đòi nợ, cũng chẳng quan tâm lý do lý trấu gì cả, tuyên bố rằng nếu không trả tiền thì bọn họ sẽ g i ế t c h ế t Dương Tiếu.

Dương Tiếu bị đánh một trận.

Tôi về phòng trọ, suốt mấy ngày đều không gặp được anh, sau mấy đêm nơm nớp lo sợ rốt cuộc mới nhìn thấy anh trở về với cả người vết thương chằng chịt.

Tôi ôm anh gào khóc rất to.

Mặt mũi anh bị đánh bầm dập, mắt cũng không mở ra nổi mà còn an ủi lại tôi, anh nói Thúy Thúy đừng sợ, không có chuyện gì đâu, anh đi gặp ông chủ Cố xin ông ta là sẽ trả theo đợt rồi.

Anh nói, không có chuyện gì hết, em đừng lo lắng quá, bọn họ chỉ dù dọa người ta thôi, không đến mức thật sự lấy mạng anh chỉ vì mấy trăm nghìn đâu.

Tôi thật sự đã định đi tìm Nghiêm Tự. Nhưng mà trong tiềm thức của tôi, tôi và Dương Tiếu còn chưa thua, còn chưa đến mức sơn cùng thủy tận.

Dương Tiếu nói có thể trả tiền theo đợt, tôi tin anh.

Tôi tìm thêm một công việc làm khác vào sáng sớm ở cửa hàng bán đồ ăn sáng, mỗi ngày thay ca vào lúc bốn giờ sáng.

Mười một giờ tối khách sạn mới tan làm, sau khi về đến phòng thuê thì bình thường tôi chỉ có thể ngủ bốn tiếng.

Sau này vì quá mệt và buồn ngủ nên thỉnh thoảng tôi sẽ ở lại ký túc xá luôn.