Chương 17 - Tôi Dự Định Sẽ Kết Hôn

Cách đây vài năm phòng làm việc của tôi đã từng công bố một series về quần áo và trang sức.

Tên của nó là “Vùng quê thối nát”.

Người trong giới xưng đây là tác phẩm kỳ lạ nhất mà tôi từng thiết kế.

Những tưởng tượng không có giới hạn, vận dụng sắc đen và sắc trắng dày đặc đến cực hạn, những hoa văn vỡ vụn dường như ám chỉ cái c.hết, được biết đến là nếu cẩn thận nghiền ngẫm thì sẽ càng nghĩ càng thấy ớn.

Cũng chính vì như vậy nên series “Vùng quê” không bán chạy lắm, chỉ có một lượng nhỏ người tiêu dùng ủng hộ.

Lúc lên kế hoạch quảng bá, bộ phận PR hỏi tôi về linh cảm sáng tác series này. Tôi ngồi trên ghế chủ tọa trong phòng họp nói với các cô ấy rằng: “Tôi sinh ra ở một thôn làng vô cùng lạc hậu, mấy năm nay tôi thường sẽ mơ thấy một giấc mơ. Trong giấc mơ đó tôi lại quay trở về nơi ấy, cứ mãi đi thẳng trên bãi cỏ rộng lớn vô tận kia.”

“Tôi đã đi rất lâu, đi mãi cho đến khi nằm lên mặt cỏ không thể đi thêm được nữa. Sau đó tôi dần héo mòn, dần hư thối, đôi mắt trở thành mắt cá c h ế t, làn da thối rữa, có rất nhiều giòi bọ bò qua bò lại trên người tôi…”

Phòng họp vô cùng yên tĩnh, bọn họ mở to mắt nhìn tôi, tôi tiếp tục nói: “Nhưng mà tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, gió thổi cỏ lay, dường như từ trước đến giờ thế giới này chưa từng yên tĩnh đến như vậy.”

Cuối cùng những lời này vẫn không được chọn để dùng cho chiến dịch quảng bá, bởi vì bọn họ nói rằng nó quá đen tối và đáng sợ.

Tôi cũng không để bụng, lúc trong phòng họp chỉ còn lại một mình tôi, tôi đứng ở bên cửa sổ, từ nơi xa nhìn về phía thành phố phồn hoa này.

Sẽ không có ai để ý tới cái nơi c h ế t tiệt đó.

Một thôn làng nhỏ ở thành phố phía nam, lạc hậu, nghèo đói, ngu muội, không được giáo hóa(*).

(*) Giáo hóa: Truyền thụ tư tưởng, tri thức và trau dồi tình cảm bằng giáo dục.

Vào thập niên 90 của thế kỷ trước, những chỗ như thế này có rất nhiều, mà tôi lại vừa hay sinh ra ở nơi đây.

Một thôn làng trọng nam khinh nữ, nếu trong nhà có nhiều con gái thì có thể vừa sinh ra đã bị đưa cho người khác nuôi.

Vùng lân cận thôn trấn chỉ có một trường học, thường thì con gái chưa học xong cấp hai đã bỏ học, đi làm vài năm rồi đợi đến tầm mười bảy mười tám tuổi sẽ bắt đầu được mai mối rồi vội vàng lấy chồng.

Đây là vận mệnh của đại đa số các cô gái, ai cũng đều đã tập mãi thành thói quen.