Chương 6 - Tình Huống Dở Khó Cùng Chị Dâu
Tối thứ Bảy, tôi đến nhà hàng theo địa chỉ Đường Tô gửi.
Khi đẩy cửa phòng riêng ra, bên trong là một chàng trai mặc áo hoodie trắng đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chạm nhau, không khí bỗng như đông cứng lại.
Đúng là anh – Đường Diễn.
Còn đẹp trai hơn cả trong ảnh và video. Người thật cao hơn, vai rộng, có nét trẻ trung sạch sẽ đầy sức sống.
“Hi.” Tôi ngượng ngùng chào.
“Ngồi đi.” Anh chỉ vào ghế đối diện, giọng trầm hơn tôi tưởng, nghe rất dễ chịu.
Phục vụ bước vào gọi món, chúng tôi cùng đồng thanh nói: “Lẩu bò dầu cay, loại cay nhất.”
Cả hai sững người, rồi cùng bật cười.
Bầu không khí, dường như không gượng gạo như tôi tưởng.
“Em… ăn cay được à?” Anh mở lời trước.
“Cũng được, không cay không vui.” Tôi đáp.
“Trùng hợp ghê, anh cũng vậy.”
Nồi lẩu được dọn lên, khói bốc nghi ngút. Cả hai cắm cúi ăn, chẳng ai nói gì thêm.
Nhưng điều kỳ lạ là, sự im lặng này lại không hề khiến người ta khó chịu.
Chúng tôi có gu ăn uống cực kỳ giống nhau – cùng thích ăn dạ dày bò, ruột vịt, khí quản heo, thậm chí công thức pha nước chấm cũng y chang.
“Đừng nghe con Tô nó nói bậy.” Ăn được nửa bữa, Đường Diễn bỗng lên tiếng, tai hơi đỏ lên, “Anh không phải kiểu tiềm năng gì đâu, chỉ là đứa chơi game thôi, chẳng có tiền đồ.”
Tôi gắp một lát dạ dày bỏ vào bát anh: “Anh cũng đừng nghe anh trai em nói. anh ấy cũng chẳng phải bông hoa cao ngạo gì, chỉ là một tên nghiện việc, vừa khó tính vừa cộc cằn.”
Đường Diễn sững lại, rồi cúi đầu cười khẽ.
Anh cười rất đẹp, khóe môi hiện ra hai lúm đồng tiền mờ mờ.
“Vậy tức là, hôm nay tụi mình tới đây để tham gia ‘buổi gặp mặt của nạn nhân bị sắp đặt hôn nhân’?” Anh đùa.
“Cũng có thể nói vậy.” Tôi bật cười theo. “Chủ yếu là để vạch tội hai tên đầu sỏ không đáng tin.”
“Con bé Tô ấy à,” anh thở dài, mặt đầy biểu cảm chán đời, “Từ nhỏ đã như thế rồi, vội vàng hấp tấp, đầu óc không biết chứa những gì nữa. Chuyện nó quyết, mười con trâu kéo cũng không lại.”
“Anh trai em cũng vậy đó,” tôi cực kỳ đồng cảm, “bình thường nhìn thông minh lắm, ai ngờ bị Đường Tô ‘dắt mũi’ suốt. Em nghi là anh ấy bị bỏ bùa luôn rồi.”
Chúng tôi thay phiên kể xấu đứa em/anh của mình, không khí dần trở nên sôi nổi.
Từ chuyện Đường Tô hồi nhỏ tháo tung máy chơi game của anh trai, đến chuyện Giang Triệt thời học sinh bị một nữ sinh tỏ tình dọa sợ chạy tám trăm mét…
Càng nói càng thấy hợp gu, giống như hai chiến hữu thất lạc đã lâu nay tìm lại được nhau.
Bữa ăn từ một buổi xem mắt gượng gạo, đã hóa thành “Đại hội bóc phốt anh trai – em gái”.
Ăn xong, Đường Diễn chủ động đề nghị đưa tôi về nhà.
Trên đường đi, gió đêm thổi mát rượi.
“Thật ra…” Tôi do dự một chút, nhưng rồi vẫn nói, “Em thấy livestream của anh… thú vị phết.”
Đường Diễn sững bước, nhìn tôi đầy kinh ngạc: “Em coi livestream của anh rồi à?”
“Ừm, thỉnh thoảng thôi.” Tôi hơi xấu hổ.
Anh im lặng vài giây, rồi khẽ cười, khóe môi nhếch lên dịu dàng: “Vậy… lần sau anh livestream, để dành cho em làm quản lý phòng nhé?”
“Được thôi.” Tôi cười đáp.
Về đến nhà, tôi vừa mở cửa thì thấy ba mẹ tôi, anh trai tôi, và Đường Tô, cả bốn người ngồi ngay ngắn trong phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc như đang họp bàn hiệp nghị ba bên.
Thấy tôi về, Đường Tô lập tức lao tới, hai mắt sáng rực.
“Thế nào thế nào? Có ‘chốt’ không?!”
【Chương Bảy】
Nhìn đôi mắt Đường Tô đầy mong chờ và hóng hớt, tôi nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Nói là “chốt” thì cũng không đúng – chúng tôi mới gặp lần đầu, còn chưa tính là bạn bè.
Nói “không chốt” thì cũng không phải – bữa ăn đó thật sự rất vui, tôi cũng thấy Đường Diễn rất ổn.
Tôi còn đang lưỡng lự, mẹ tôi đã cướp lời: “Nhìn nét mặt Niệm Niệm thế kia, tám phần là có hy vọng rồi!”
Ba tôi gật gù phụ họa: “Cậu bé đó trông cũng được, tuy công việc hơi lạ nhưng nhìn sáng sủa.”
Anh tôi – Giang Triệt – thì đâm trúng điểm yếu: “Nói đi, hai đứa bêu xấu tụi anh bao lâu rồi?”
Tôi: “……”
Không hổ là anh ruột, đoán trúng phát một.
Thấy tôi không phản bác, Đường Tô hưng phấn nhảy cẫng lên: “Biết ngay mà! Anh trai tôi quyến rũ không thể cưỡng! Niệm Niệm, yên tâm đi, sau này nếu anh ấy dám bắt nạt em, chị là người đầu tiên đập gãy chân anh ấy!”
Nhìn cô nàng với khí thế “bên nhà gái”, tôi dở khóc dở cười.
Sau lần gặp mặt đó, giữa tôi và Đường Diễn thật sự bắt đầu có sự thay đổi nhỏ.
Chúng tôi bắt đầu nhắn tin nhiều hơn, từ chuyện bóc phốt anh – em, đến chia sẻ chuyện thường ngày, rồi dần nói sang phim ảnh, âm nhạc mình thích.
Tôi phát hiện, anh ấy không hề là người “không có tiền đồ” như anh tự nói.
Anh có những suy nghĩ rất riêng về ngành game, có kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Anh chỉ chọn một con đường khác với số đông, và sống vui vẻ theo cách của mình.
Anh sẽ nhớ tôi từng lỡ miệng nói thèm bánh kem ở tiệm bên Tây thành phố, để rồi tối hôm tôi tăng ca, anh lặng lẽ đặt giao tới công ty cho tôi.
Anh sẽ kể những trò cười ngốc nghếch để dỗ tôi vui mỗi khi tôi bực vì công việc.
Còn tôi, những lúc anh livestream, sẽ lặng lẽ vào phòng live, gửi tặng vài món quà nhỏ, rồi cùng mọi người bình luận “Vua Diễn đỉnh thật!”