Chương 8 - Tình Đầu Tái Ngộ
“Khóc gì chứ?” “Đừng lấy sai lầm của người khác ra trừng phạt bản thân.”
Nói thì nghe hay đấy. Nhưng nghĩ đến chuyện mình vì một câu “ngực nhỏ mông nhỏ” mà ăn mấy năm đu đủ, tôi không cầm nổi nước mắt.
Lâm Tri Hứa càng lúng túng hơn.
Trong cơn luống cuống, anh dùng miệng hôn tôi.
Tôi: “…”
Thủ đoạn cao tay thật.
Phòng tối, hiểu lầm được tháo gỡ, nam nữ từng ngủ với nhau một lần…
Này là buff gì vậy?
Quá nguy hiểm rồi đấy.
Lâm Tri Hứa đúng là cao thủ.
Không biết hôn bao lâu, anh mới chịu buông ra cho tôi hít thở tí oxy.
Xác nhận tôi không còn khóc nữa, anh lại cúi đầu tiếp tục công cuộc chinh phạt bằng miệng.
Khóe môi, vành tai, cần cổ, xương quai xanh…
Chỗ nào cũng lấp lánh ánh sáng mờ mờ.
Hơi thở của Lâm Tri Hứa ngày càng dồn dập.
Anh bế tôi lên, hôn thẳng lên sofa, ung dung nhóm lửa khắp người tôi.
Ngay lúc tôi định “xung trận” đáp lại—
【Tít tít, nhịp tim người dùng tăng liên tục, 150。】
【Tít tít, nhịp tim người dùng tăng liên tục, 160。】
【Tít tít, nhịp tim người dùng tăng liên tục, 170。】
Tôi: “…”
Lâm Tri Hứa: “…”
Xin cảm ơn chiếc vòng tay thần kỳ, đã kịp thời dập tắt hai kẻ bị sắc đẹp làm mờ lý trí.
Tôi và Lâm Tri Hứa thở hổn hển ngồi dậy, vội vàng chỉnh lại quần áo.
Mắt chạm mắt, trong ánh nhìn là sóng nước dập dềnh.
Cả hai cùng bật cười.
Lâm Tri Hứa trầm giọng: “Tối nay, anh có thể đến nhà em không?”
Tối nay?
Tối nay… không được.
Tôi hẹn huấn luyện viên đi tập gym rồi.
“Tối nay không được, em có hẹn vận động hai người.”
Lâm Tri Hứa tròn mắt: “Không phải tụi mình mới vừa… Em còn vận động hai người?”
Hả?
Tôi không hiểu nổi vẻ mặt anh ta.
Anh nghiến răng: “Vận động hai người với anh, em chưa hài lòng sao?”
…Gì vậy chứ!
Mặt tôi đỏ bừng: “Hai chuyện đó khác nhau mà!”
Lâm Tri Hứa không nói nữa, cúi đầu trông như bị tổn thương sâu sắc.
Tôi lập tức mềm lòng.
Đàn ông “ăn chay xong phá giới” đúng là đáng sợ.
Tôi chọc chọc cánh tay rắn chắc của anh: “Thể lực em tốt, đánh hai hiệp cũng được, hay là… anh đến muộn một chút?”
Lâm Tri Hứa siết chặt hàm.
Im lặng rất lâu, cuối cùng gật đầu: “Được.”
11
Buổi họp lớp kết thúc, Lâm Tri Hứa định đưa tôi về.
Nhưng tôi đã lái xe.
Lúc chào tạm biệt, tôi có cảm giác anh vẫn còn gì đó trong lòng.
Vì… anh quên béng chuyện lấy lại cái vòng đo nhịp tim yêu quý của mình.
Một lát sau, tôi đến phòng gym trong khu chung cư.
Nhanh chóng thay đồ, tôi cùng huấn luyện viên bắt đầu trận chiến đốt mỡ tiếp theo.
Huấn luyện viên lại hành tôi ra bã.
Vòng tay liên tục cảnh báo, tôi làm lơ hết.
Về đến nhà, tôi mệt đến mức hoa mắt chóng mặt. Vừa nằm xuống ghế sofa là ngủ thiếp đi.
Lâm Tri Hứa gửi rất nhiều tin nhắn, tôi chẳng nhìn cái nào.
Cho đến khi… tiếng chuông cửa vang lên điếc tai.
Tôi dụi mắt ra mở cửa.
Cửa vừa hé ra, tôi đã bị Lâm Tri Hứa bế thốc lên, ném thẳng lên giường rồi lao vào như hổ vồ mồi.
Lần này, Lâm Tri Hứa vừa vội vừa mạnh, chẳng còn dịu dàng gì nữa.
Vòng tay báo động liên tục.
Nhưng anh không tắt chức năng đọc giọng như trước.
Ngược lại, mỗi lần nó vang lên, anh lại càng “chăm chỉ” hơn.
?
Tôi đã nói mà. Đàn ông sau khi “ăn thịt” rồi rất đáng sợ.
…
Sáng hôm sau, khi tôi mở mắt thì mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
Lâm Tri Hứa ngồi bên mép giường, như thể đang đợi tôi tỉnh lại.
Anh không biết lôi từ đâu ra hai bản báo cáo, dúi vào tay tôi.
“Tô Hà, em xem đi, đây là hai bản báo cáo. Là nhịp tim trung bình của em trong hai lần vận động hôm qua.”
?
Gì vậy trời?
Thấy tôi khó hiểu, Lâm Tri Hứa vội giải thích:
“Lần đầu, nhịp tim trung bình là 158, Lần với anh, là 172.”
?
Rồi sao nữa?
Lâm Tri Hứa ngồi thẳng lưng: “Rõ ràng anh làm tốt hơn. Cho nên từ nay đừng tìm ai khác vận động hai người nữa, có anh là đủ rồi.”
“Cả sắc đẹp lẫn hạnh phúc thể xác, anh đều cho em được.”
Tôi chết sững vài giây.
Cuối cùng cũng hiểu vì sao hôm qua anh ta trông như bị tổn thương nặng nề.
Trời ơi, đầu óc anh ta chứa cái gì vậy?!
Anh nghĩ tôi là hạng người gì chứ?!
Tôi vừa tức vừa buồn cười.
Vài giây sau, tôi lấy lại bình tĩnh, đổi sang gương mặt “bad girl”:
“Bác sĩ Lâm đúng là không tệ… Nhưng em nói rồi, hai chuyện đó khác nhau.”
“Mỗi người một sở trường, mấy kỹ thuật kia… anh học không nổi đâu.”
Lâm Tri Hứa như bị đả kích: “Anh có thể học được mà.”
Tôi mỉm cười đắc thắng: “Thật chứ?”
Anh khó khăn gật đầu.
“Vậy thì lát nữa đi học luôn đi. Nếu anh học được, sau này em chỉ vận động hai người với mình anh.”
Lâm Tri Hứa tưởng tôi nói kiểu “mở lòng”, bặm môi gật đầu nghiêm túc.
Sau khi mặc đồ chỉnh tề, tôi kéo anh ra khỏi nhà, dẫn đến… phòng gym.
Lâm Tri Hứa ngây người mấy giây. Vẻ mặt mơ hồ bao lâu cuối cùng cũng sáng bừng lên.“Em nói vận động hai người… là theo nghĩa đen?”
Tôi nhướng mày cười:
“Chứ anh tưởng gì? Suốt ngày suy diễn linh tinh.”
Lâm Tri Hứa ôm mặt, vành tai đỏ rực.
Lúc đó, huấn luyện viên nhìn thấy tôi: “Ồ, Tô Hà! Hôm qua chưa đủ mệt hả, nay lại đến tiếp? Mà ô kìa, người bên cạnh là ai thế?”
Tôi nắm tay Lâm Tri Hứa, mười ngón đan xen.“Bạn trai tôi—Lâm Tri Hứa.”
Hết