Chương 4 - Tin Nhắn Từ Cõi Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

8.

“Cẩn thận với những người mặc đồ đỏ.”

Câu cảnh báo trong quy tắc ấy lại một lần nữa vang lên trong đầu tôi.

Hai bên thái dương tôi giật thình thịch, hận không thể tự tát mình vài cái ngay lúc này.

“Tiểu Quỳnh, con không muốn ăn thì thôi vậy.”

Mẹ tôi giơ cao chiếc nĩa.

Bà vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười mím chặt môi ấy lại khiến người ta rợn người đến cực điểm.

“Đừng lại gần đây!”

Tôi bật dậy, cầm dao nĩa chĩa thẳng vào bà, không hề nương tay: “Tôi sẽ g/iết bà!”

“Không muốn ăn thì thôi vậy.”

Mẹ tôi lại lặp lại câu nói đó.

Sau đó, chiếc nĩa bà cầm trong tay được đâm thẳng vào cổ họng mình.

Giống hệt như khi bố m/ất, bà t/ự t/ử một cách dứt khoát, không chút do dự.

M/áu của bà bắn tung tóe lên người tôi, khiến toàn thân tôi cứng đờ.

Tôi ngồi bệt xuống đất, đờ đẫn nhìn dòng m/áu chảy ra từ cổ họng bà.

M/áu của bà đỏ đến vậy, tanh đến vậy, chân thật đến vậy.

Ngay trước m/ắt tôi, bà từ một người sống sờ sờ, chảy cạn m/áu, biến thành một thi th/ể.

Tôi nhìn quanh một vòng.

Gia đình bốn người từng ấm áp, giờ chỉ còn lại mình tôi.

Trong căn nhà rộng lớn, ánh đèn trắng bệch chiếu lên thi th/ể đẫm m/áu, trông vô cùng quỷ dị.

Nhưng tôi không còn sợ hãi đến thế nữa.

Tôi đã hiểu, cái c/hết của mẹ là điều tất yếu.

Tôi sống trong một thế giới của quy tắc.

Quy tắc để tôi sống sót là: cẩn thận với đồ đỏ, không nói với mẹ rằng tôi đã ăn phải bộ phận cơ thể người, và phải ngủ trước mười giờ.

Có lẽ, quy tắc sống của bố là tuyệt đối không được để tôi nhìn thấy tin nhắn.

Bởi vì tôi đã thấy tin nhắn, nên “thứ” hoặc kẻ đã đặt ra quy tắc cho bố tôi, hay một con quỷ vô hình nào đó, đã ép ông t/ự t/ử.

Còn quy tắc sống của em gái, có lẽ là tuyệt đối không được để tôi về nhà ngủ trước mười giờ.

Vì thế, em cố tình chỉnh đồng hồ chậm đi một phút, không chịu lên lầu, thậm chí còn đẩy ngã tôi.

Nhưng tôi đã kéo em lên bằng được, ép em phải lên lầu.

Em không hoàn thành “nhiệm vụ”, nên hình phạt dành cho em là bị rút xương mà c/hết.

Quy tắc sống của mẹ thì càng đơn giản.

Bằng mọi giá, bà phải khiến tôi ăn hết đồ ăn do bà nấu.

Nhưng tôi đã không ăn.

Vì vậy, bà cầm dao nĩa và cũng t/ự t/ử.

Sau khi bình tĩnh phân tích xong, tôi liếc nhìn thi th/ể một lần, rồi đứng dậy đi về phía cửa sổ.

Bên ngoài trời vẫn u ám như sắp mưa, một màu xám xịt.

Dưới lầu, bà lão tưới hoa vẫn mặc đồ đỏ, cúi người tưới cây.

Bà chỉ lặp đi lặp lại vài động tác cứng nhắc, tưới hoa, rồi liếc mắt nhìn về một hướng.

Người phụ nữ dắt chó thì một tay cầm dây xích, một tay cầm điện thoại, lúc thì nhìn màn hình, lúc thì ngồi xổm vuốt ve con chó, rồi đôi m/ắt cũng nghiêng sang nhìn về cùng một hướng.

Cô bé chơi nhảy ô thì liên tục nhảy qua lại giữa số 8 và số 9, nhưng đầu lại luôn vặn ngoặt ra sau, con ngươi dán chặt vào một hướng.

Họ giống như những con rối hình người, chỉ có thể lặp đi lặp lại ba bốn động tác cố định.

Còn hướng mà họ nhìn chằm chằm…

Chính là vị trí tôi từng đứng khựng lại khi chạy loạn lúc trước.

Tôi nghĩ, có lẽ tôi cũng là một con rối.

Chỉ là, tôi có nhiều động tác hơn họ một chút mà thôi.

Đến lúc này, tôi đã hoàn toàn hiểu ra.

Tôi đang ở trong một thế giới quái dị và kinh hoàng.

Cốc.

Cốc cốc.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên…

9.

Tiếng gõ cửa có nhịp điệu cứng nhắc, đều đặn.

Đây là âm thanh quen thuộc, một âm thanh đã bị “lập trình” sẵn.

Tôi không ra mở cửa.

Khi bố m/ất, cũng có người gõ cửa như vậy.

Người gõ cửa khi đó là điều tra viên.

Lúc ấy tôi hoảng sợ tột độ, nên không hề nghĩ đến việc vì sao điều tra viên lại chủ động tìm đến.

Bây giờ nghĩ lại, tôi hiểu rằng “chương trình cố định” trong đầu bọn họ chính là: nhà tôi có người c/hết, thì bọn họ nhất định phải tới.

Khi bố m/ất, người mở cửa là mẹ.

Bây giờ, mẹ cũng đã c/hết rồi.

Tôi muốn xem, những điều tra viên bên ngoài sẽ xử lý thế nào.

Họ sẽ đứng đó gõ cửa mãi không thôi, hay gõ vài tiếng rồi rời đi?

Vài phút sau, một cảnh tượng vừa nằm ngoài dự đoán, lại vừa đúng như tôi nghĩ, đã xảy ra.

Cánh cửa sơn đỏ tự động mở ra.

Gương mặt họ lúc này trông rất bình thường, thần sắc bình thản, thoạt nhìn vẫn giống con người.

Sau khi bước vào, họ hỏi tôi: “Bà ấy c/hết như thế nào?”

Tôi không nói.

Một chữ cũng không.

Sắc mặt điều tra viên vẫn y như trước, không có bất kỳ thay đổi nào.

Lại vài phút trôi qua.

Người cầm bút bỗng đặt bút xuống.

Hắn quay đầu nhìn tôi, hỏi: “Mẹ cô làm sao vậy?”

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi lại nhìn thấy khuôn mặt bị kéo dài, hai bên thái dương mọc m/ắt kia, tôi vẫn giật mình hoảng sợ.

Tôi ôm ngực đang đập loạn, liếc mắt nhìn cuốn sổ ghi chép trong tay hắn.

Trên đó trống trơn, không hề có lấy một nét chữ.

“Sao cô không nói?”

Giống hệt lúc bố tôi m/ất, điều tra viên lặp lại tư thế và giọng điệu cố định, dùng đôi m/ắt vàng nâu đáng sợ nhìn chằm chằm tôi: “Mời cô tiếp tục bổ sung!”

Tôi hít sâu một hơi.

Tôi càng chắc chắn hơn rằng mình đang ở trong một thế giới đã bị cố định khuôn mẫu.

Nghĩ đến đây, tôi siết chặt chiếc nĩa chưa từng buông tay, gào lên: “Cút ra ngoài, cút khỏi nhà tôi!”

Lần này, điều tra viên không gật đầu.

Lần này, họ không khiêng thi th/ể mẹ tôi rời đi.

Biểu cảm của họ bắt đầu trở nên dữ tợn.

Một tiếng “xé” vang lên, như âm thanh da thịt bị rách toạc.

Tôi nhìn thấy lớp da của họ nứt ra, lộ ra một cái đầu rắn đen khổng lồ.

Những tiếng xé rách vụn vặt ngày càng lớn, ngày càng nhiều, ngày càng rõ ràng.

Chiếc váy đỏ trên người họ tự động tuột xuống.

Chỉ trong vài giây, họ hoàn toàn biến thành những con rắn khổng lồ đen bóng.

Lúc này, đôi m/ắt rắn đang dán chặt vào tôi.

Đó là ánh m/ắt oán hận của loài thú nhìn con người.

Tôi lùi lại một bước, siết chặt chiếc nĩa: “Đừng lại gần!”

Nói thật, đây chỉ là sự phản kháng tuyệt vọng của tôi.

Con rắn không dài, chỉ khoảng hai mét, nhưng thân hình nó rất thô, phải đến nửa mét.

Hơn nữa, lại còn là hai con.

So với chúng, chiếc nĩa trong tay tôi thật nực cười.

Hai con rắn há to miệng, phát ra tiếng rít ghê rợn.

Mùi tanh tưởi từ miệng chúng khiến tay chân tôi run rẩy, theo bản năng nhắm chặt m/ắt.

Nhưng rất lâu sau đó…

Tôi vẫn chưa phải chịu bất kỳ sự tấn công nào.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)