Chương 4 - Tiên Pháp Liên Kết Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mắt tối sầm lại, tôi bị nghẹn bởi chính chất nôn của mình.

Tôi được đưa đi cấp cứu. Trong cơn hôn mê, dường như tôi nghe thấy tiếng cười giễu cợt của Lâm Kiều Kiều…

“Con ngốc này cả đời cũng không biết sự thật là vì…”

Tôi yếu ớt mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lo lắng của ba mẹ.

“Mới mấy hôm không gặp mà con ăn uống thành ra thế này sao?” – Mẹ nắm chặt tay tôi, vành mắt đỏ hoe.

Tôi do dự một chút, chỉ nói mình mơ thấy ác mộng – mơ thấy bản thân ăn đến mức… béo mà chết.

Mẹ nhẹ nhàng vỗ về tay tôi: “Ngốc ạ, chỉ là mơ thôi, đừng nghĩ linh tinh.”

Tôi há miệng định kể hết chuyện trọng sinh, chuyện tà thuật…

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mẹ, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Chuyện này quá khó tin, nói ra cũng chỉ khiến họ thêm lo lắng.

“Ba, mẹ…” – Tôi nắm tay họ thật chặt, thì thào:

“Thuê cho con vài vệ sĩ đi… con sợ bị bạn bè bắt nạt.”

Mẹ còn chưa kịp hỏi lại, ba tôi đã rút điện thoại ra: “Được! Ba sẽ lo ngay. Hai người có đủ không?”

Tôi gật đầu, trong lòng tính toán: Ra viện là phải lập tức bắt Lâm Kiều Kiều tra hỏi cho ra nhẽ!

Ngày đầu tiên sau khi xuất viện, tôi đã cho vệ sĩ chặn Lâm Kiều Kiều trong một phòng học trống.

“Nói! Cái gọi là tiên pháp kia rốt cuộc là chuyện gì?”

Tôi rút dao gọt trái cây ra, kề thẳng vào cổ cô ta, lưỡi dao rạch một vết đỏ mảnh.

Nước mắt lập tức dâng đầy trong mắt Lâm Kiều Kiều, giọng run rẩy: “Sao cậu có thể đối xử với tớ như vậy? Tớ còn tốt bụng giới thiệu việc làm cho cậu mà cậu lại cầm dao đe dọa tớ!”

“Câm miệng!” Tôi quát to, lạnh lùng cắt ngang:

“Cậu tưởng tôi ba tuổi chắc? Đời này có cái bánh nào tự rơi từ trên trời xuống không?”

Mũi dao lại nhích thêm vài phân: “Nói! Tại sao cậu ăn nhiều thế, mà tụi tôi không hề tăng ký nào?”

Cô ta chu môi, ấm ức: “Tớ đã nói là tiên pháp mà… Mỗi người chia đều calo, chỉ mập lên chút xíu thôi.”

Tôi trừng mắt nhìn Lâm Kiều Kiều, cố tìm chút sơ hở trên nét mặt cô ta.

Nhưng bất ngờ, cô ta bật cười khẩy:

“Tô Vãn Tình, đầu óc cậu có vấn đề à? Tôi chẳng hiểu cậu đang nói cái gì! Không thả tôi ra, coi chừng vào tù đấy!”

Thái độ hống hách của cô ta khiến tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Tôi giơ dao lên, định dọa thêm một chút —

Nhưng ánh mắt Lâm Kiều Kiều lúc ấy đột nhiên nhìn chằm chằm ra phía sau tôi.

Ngay sau đó —

Bốp!

Một cơn đau dữ dội như nổ tung sau gáy.

Tôi loạng choạng quay lại, thấy Triệu Thế Hào cầm chặt cây gậy bóng chày, nụ cười méo mó đầy hung ác: “Dám đụng vào Kiều Kiều? Muốn chết à?”

Hắn nói xong liền tung cú đá thẳng vào bụng tôi. Cơn đau khiến tôi cuộn người lại như con tôm.

Tôi đau đớn gào lên: “Triệu Thế Hào! Rốt cuộc cậu là bạn trai của ai hả?”

Hắn túm tóc tôi, bắt tôi ngẩng đầu: “Tôi là bạn trai của ai á? Dĩ nhiên là của Kiều Kiều rồi! Cậu tưởng tôi lại thích loại gái rẻ tiền như cậu chắc?”

Hắn vung gậy đập mạnh vào lưng tôi, xương phát ra tiếng “rắc” ghê rợn.

“Cậu mà cũng đòi so với Kiều Kiều? Ba cô ấy là đại gia số một đấy, còn ba cậu là ai? Một kẻ nghèo hèn không ai nhớ tên!”

Tôi nằm sõng soài trên sàn, máu làm mờ cả tầm nhìn, nhưng vẫn không kìm được bật cười khinh miệt.

Thằng ngu này không hề biết —

Người giữ ngôi vị giàu nhất thành phố suốt gần 30 năm qua chính là ba tôi.

Còn hắn ta thì cứ đứng đó, huênh hoang khoe khoang về “ba của Kiều Kiều là đại gia”, trong khi người thừa kế thật sự đang bị hắn đạp dưới chân.

Thật mỉa mai làm sao.

Trong cơn tức giận và uất nghẹn, Tôi chợt nhớ lại lời Lâm Kiều Kiều thì thầm khi tôi đang hôn mê.

Và tôi cuối cùng cũng hiểu được —

Tại sao cô ta ăn nhiều như thế mà tụi tôi lại không tăng ký.

Điều quan trọng hơn — tôi đã nghĩ ra cách phản công rồi.

Từ sau khi ký cái khế ước đó, Lâm Kiều Kiều dẫn cả lớp đi ăn chơi khắp nơi,

Bảng tin, mạng xã hội bị họ spam ảnh mỗi ngày.

Nhưng có một sự thật ít ai biết —

Nhà Lâm Kiều Kiều thật ra rất nghèo.

Mọi chi phí ăn chơi đó… đều do Triệu Thế Hào — tên khờ lụy tình ấy — móc hầu bao chi trả.

Nực cười hơn nữa là, Triệu Thế Hào bản thân cũng chẳng giàu có gì, vậy mà ngày ngày vẫn phải đóng vai “công tử nhà giàu” chỉ để lấy lòng một “giả thiên kim” như Lâm Kiều Kiều.

“Vãn Tình, cậu thật sự không đi chơi cùng bọn tớ sao?”

Lâm Kiều Kiều lại bắt đầu màn “bé ngoan đáng thương”, “Chúng ta phải học chung bốn năm đấy, cậu cứ lạc lõng thế này thì không hay đâu…”

Vừa nói, cô ta vừa rơi hai giọt nước mắt diễn như thật: “Hu hu… cậu ghét tớ lắm đúng không?”

Rõ ràng tôi chẳng làm gì, vậy mà chỉ vài câu “trà xanh vu vơ của cô ta, cả đám bạn học lại bắt đầu chỉ trỏ bàn tán về tôi.

Nhìn ánh mắt khinh khỉnh của họ, tôi lạnh lùng dội cho một gáo nước lạnh:

“Ngày mai Lâm Kiều Kiều tham gia thi ăn đại dạ dày đấy. Mấy người không thấy… lo gì sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)