Chương 5 - Tiền Chỉ Là Chiêu Trò
Anh tôi ở phía sau còn không quên gọi với theo:
“Nhất định phải bên nhau trọn đời nhé!”
Đến khi cửa phòng đóng lại, tôi mới không còn nghe tiếng anh nữa.
Điện thoại tôi réo inh ỏi, toàn là tin nhắn của anh.
【Em gái! Anh được cứu rồi! Thời Tụng cuối cùng cũng có tình yêu mới!】
【Hắn có bạn gái rồi! Hắn bình thường lại rồi!】
【Cái mông anh thoát nạn rồi, em không cần khổ sở bảo vệ anh nữa!】
【Hắn có vẻ cưng bạn gái lắm, ôm chặt không cho ai nhìn, bảo vệ kỹ như trân bảo.】
【Bạn gái hắn là sinh viên trường mình à? Em tiếp xúc với hắn lâu thế, có nghe gì không?】
Tôi định nhắn lại, nhưng lực bất tòng tâm.
Tôi nhìn Thời Tụng đầy bối rối, còn chưa kịp hỏi gì.
Thì hắn lại cúi xuống, hôn tôi thêm lần nữa.
Môi hắn lướt qua tai tôi, lúc hôn lúc mút.
“Tiểu Oánh, đừng sợ, anh ấy không thấy đâu… anh sẽ không nói với anh ấy.”
Tôi chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
Cái quái gì đang diễn ra vậy trời!
Não tôi hoàn toàn sập nguồn.
Đến cơm còn chưa kịp ăn no, mới xúc được vài đũa đã vội vàng chạy mất.
Lúc tôi quay về trường, anh trai tôi vẫn đang hớn hở vì chuyện Thời Tụng có bạn gái mới.
Niềm vui và nỗi buồn của con người vốn chẳng bao giờ giống nhau.
Tôi “òa” một tiếng khóc rống.
“Anh ơi, em bị chó cắn rồi!”
8
Tôi kể cho anh nghe hết mọi chuyện xảy ra hôm nay, từ đầu đến cuối.
Vừa khóc vừa chửi.
“Đám nhà giàu này độc ác quá, tại sao giữa em với anh nhất định phải có một người bị hắn ta nhắm vào chứ? Tụi mình là anh em ruột cơ mà, sao số lại khổ thế này!”
Nếu lúc này có nhạc nền, thì chắc chắn là khúc nhạc phim “Vô tình lạc vào nhà quyền quý, xin người hãy buông tay hạt cát trong lòng…”
Anh tôi nghe xong, còn giận hơn cả lúc biết mình bị dòm ngó cái mông.
Lập tức xắn tay áo đòi đi tìm Thời Tụng tính sổ.
Đúng lúc Thời Tụng vừa theo tôi quay về, đụng mặt nhau ngay hành lang.
Anh tôi tức đến mức tóc muốn dựng ngược, hiếm hoi lắm mới cứng rắn được một lần.
“Họ Thời kia! Cậu có tâm tư đen tối gì thì nhắm vào tôi, đừng có bắt nạt em gái tôi!”
Tôi: “…”
Còn cái mông của anh cũng quan trọng không kém mà!
Sắc mặt Thời Tụng lập tức trở nên nghiêm túc.
Hắn túm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra sau lưng mình.
“Là tôi chủ động dụ dỗ cô ấy. Tất cả là lỗi của tôi, không liên quan gì đến cô ấy cả.”
Lửa giận của anh tôi lập tức tắt ngúm, trên đầu bật ra một dấu chấm hỏi khổng lồ.
Tôi cũng ngơ ngác nhìn Thời Tụng, không hiểu mô tê gì hết.
Thời Tụng thì vẫn đắm chìm trong màn kịch tự biên tự diễn, tiếp tục hướng về anh tôi mà “vạch tội”:
“Anh đã có bạn gái rồi, sao còn lăng nhăng, tranh giành người con gái tôi yêu? Tôi hy vọng mối quan hệ giữa hai người chấm dứt tại đây. Tôi có thể bồi thường cho anh, nhưng cũng mong anh đừng nói với ai về chuyện này. Tôi không muốn cô ấy bị tổn hại danh tiếng.”
Thời Tụng nghẹn một hồi, cuối cùng squeeze ra được một câu:
“Tiểu Oánh là một cô gái rất tốt.”
Tôi: “…”
Tôi thậm chí còn chẳng buồn nổi giận.
Lúc trước là ai bảo phải “dạy dỗ con nhỏ tồi tệ” này một trận?
Anh tôi thì mặt mày rối rắm, như bị tạt nước lạnh giữa trời đông.
Phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa xong đống lời vừa rồi.
Anh do dự chỉ vào chính mình, dè dặt hỏi Thời Tụng:
“Cậu… cậu thấy tôi thế nào?”
Chân mày Thời Tụng nhíu chặt như tết bím.
“Anh muốn tôi nói thật à?”
Anh tôi gật đầu.
Thời Tụng hít sâu một hơi, nghiêm túc đáp:
“Tôi thấy anh là một thằng cặn bã, cực kỳ ghê tởm, nhìn thấy là muốn ói.”
Anh tôi gãi mũi, cười gượng.
Biết vậy khỏi hỏi còn hơn.
Anh vẫy tôi lại gần, liếc nhìn Thời Tụng một cái rồi thì thầm hỏi nhỏ:
“Nó bị gì vậy em?”
Tôi lau nước mắt, tủi thân nói:
“Nó muốn đùa giỡn tình cảm của em.”
“Đùa giỡn kiểu gì?”
Tôi cố nhớ lại, bắt đầu liệt kê từng chuyện một:
“Nó mời em ăn cơm, chuyển tiền cho em, đi xem phim cùng em, buộc dây giày cho em, hôm nay còn hôn em nữa.”
Anh tôi nhìn tôi với vẻ mặt rất… khó tả.
“Em gái à, bình thường người ta không gọi cái này là đùa giỡn.”
Sau đó, anh quay lại ký túc lấy sổ hộ khẩu, lật từng trang đưa cho Thời Tụng xem.
Thời Tụng nhìn chằm chằm vào trang có tên tôi, đơ như tượng đá, im re không dám hó hé nửa lời.
Anh tôi ngửa mặt lên trời, bất lực thở dài:
“Đây là cái quái gì vậy trời…”
9
Tên WeChat của Thời Tụng lại đổi, lần này là 【Mối tình nghiêng nước nghiêng thành】.
Anh tôi thấy xong lại chụp màn hình gửi cho tôi tám chuyện.
【Nó lại bị gì nữa vậy?】
Tôi im lặng vài giây, rồi nhắn lại:
【Dạo này tâm trạng nó hơi… bất ổn.】
Kể từ sau khi thấy sổ hộ khẩu nhà tôi hôm qua Thời Tụng trải qua vài giây xấu hổ rồi như vừa thoát nạn, ôm tôi khóc lóc:
“May mà em không phải tiểu tam, anh không phải tiểu tứ, không thì anh đã tính sẵn phải dắt em trốn ra nước ngoài sau khi thú tội rồi…”
Anh tôi nghe xong không chịu nổi nữa, khinh bỉ liếc Thời Tụng một cái, rồi phẩy tay quay về phòng.
Thời Tụng thì bám lấy tôi không cho đi, cứ đòi hỏi tôi nói thật lòng, có phải trong lòng vẫn còn hắn không, không thì sao dạo này lại dính lấy hắn như vậy?
Tôi định nói là không.
Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt đó của Thời Tụng… lại nghẹn họng không thốt ra nổi.
Da hắn trắng, lúc rơi nước mắt, đuôi mắt đỏ lên, ánh mắt ướt át đầy tủi thân, nhìn thôi tim tôi đã đập thình thịch.
Người lương thiện như tôi sao chịu nổi cảnh đó.
Tôi vừa mềm lòng, vừa… hơi phấn khích.
Muốn bắt nạt hắn một chút.
“Anh đừng giả vờ nữa, em nghe hết rồi. Anh bảo với người ta em là người xấu, còn nói trước kia anh đá em, bây giờ chỉ cần ngoắc tay là kéo được em quay lại. Nếu em còn thích anh, chẳng phải em rất rẻ mạt sao? Anh chỉ đang đùa giỡn tình cảm của em thôi.”
Tôi lắc đầu liên tục như trống bỏi, miệng cứ lặp lại:
“Không thích anh, không thích anh.”
Thời Tụng suýt phát khóc.
“Anh đã hèn hạ đến mức này rồi, vì em mà mặt mũi cũng không cần, ai mà đùa giỡn tình cảm lại dốc hết vốn như thế chứ!”
Tôi vẫn chỉ lạnh nhạt đáp lại bằng bốn chữ:
“Em không tin anh.”
Thời Tụng nhíu chặt mày, như thể hết cách rồi.
Lúc chưa nói thật, còn có thể lén làm tiểu tứ.
Giờ nói thật rồi, tiểu tứ cũng không làm được nữa.
Hắn mặt đỏ bừng, cuối cùng cúi người lại gần tai tôi, giọng run run thốt ra một tiếng:
“Gâu.”
“Hạ Oánh, anh làm chó cho em, đổi lấy việc em chơi đùa tình cảm của anh.”
10
Từ sau vụ có người nói tôi là “cò mồi quán ăn”, đã có người lập hẳn một group để bàn chuyện.
Bên trong nói đủ kiểu, càng cãi càng náo nhiệt.
【Còn gọi là cò mồi? Buồn cười chết mất, thời đại nào rồi, ai mà đi ăn không xem được menu?】
【Có nạn nhân không? Ra nói vài câu xem nào.】
【Người ta ăn một tô mì cay kèm hai chai nước ngọt, ai lại gọi là cò mồi chứ?】
【Tôi từng nhờ Hạ Oánh mua giúp đồ ăn, cổ mua suốt nửa tháng liền ở đúng cái quán cơm rang đối diện, ai mà không biết quán đó đắt hơn hai đồng so với mấy chỗ khác? Cô ta nghĩ gì tôi không nói.】
【Con à, đừng nói nữa, về nhà đi.】
【He he, đến nói cũng không cho nói à? Bạn tôi cũng từng bị cô ta lừa, nhờ cô ta giới thiệu quán lẩu, cổ cố tình chọn một chỗ đắt tiền, mà còn không nói là chỗ đó có deal giảm giá trên app.】
【Mấy chuyện như vậy xảy ra không chỉ một hai lần đâu, tôi không muốn nói nhiều, tiền ai cũng phải đổ mồ hôi mới kiếm được cả.】
【Bài thi viết của bạn nhiều là do bạn thôi, việc gì Hạ Oánh phải chạy vặt giúp bạn?】
【Im được chưa? Người bị hại chắc chắn không chỉ có tôi, chẳng qua mấy người khác không dám lên tiếng thôi.】
Hai bên cãi nhau đến trời long đất lở, có người phải nhảy vào can:
【Đừng cãi nữa đừng cãi nữa, Thời Tụng đã đi thăm dò rồi, nam thần của trường ta chỉ cần ra tay nhẹ là xong.】
【Chừng này thời gian chắc Thời Tụng đã nắm được rồi.】
【Tôi thấy anh Tụng đổi ảnh đại diện với tên nick rồi, để tôi coi thử.】
Vài phút sau, một tấm ảnh chụp màn hình WeChat được gửi vào group.
Nội dung ngắn gọn súc tích.
Ảnh là một chiếc vòng cổ màu đen, treo lủng lẳng một cái chuông vàng.
Dòng trạng thái chỉ vỏn vẹn một chữ: 【Gâu】.
Cả group im lặng.
Sau khi định thần lại, bắt đầu có người vỗ tay reo hò:
【Anh Tụng vẫn đỉnh quá, mới đó mà thu phục xong rồi.】
【Sao hả? Hạ Oánh chẳng phải loại đàn bà vì tiền mà bất chấp, mê hư vinh, độc địa đấy à?】
【He, còn cần hỏi nữa sao? Không thì sao bị “huấn luyện” ra thế kia được.】
Thời Tụng từ từ xuất hiện, để lại một câu trả lời chung:
【Xin lỗi, cái vòng đó là tôi tự đeo.】
Cả group: 【……】
Thời Tụng tag người từng nói tôi là cò mồi.
【Chuyện như vậy nên đối chất trực tiếp. Bạn tên gì? Đến lúc đó tôi tìm bạn, theo quy trình pháp lý, làm rõ mọi việc, đảm bảo không để tiền bạc của bạn đổ sông đổ biển.】
Vừa dứt lời, người kia lập tức hoảng loạn rút khỏi group, không dám nói thêm một câu nào.
Thời Tụng tag luôn cả admin, bảo giải tán nhóm đi là vừa.
Trước khi thoát, Thời Tụng để lại một dòng:
【Hạ Oánh là một cô gái tốt.】
Hắn rời nhóm xong, trong group bỗng chốc rơi vào im lặng kỳ lạ.
Trong lòng mọi người chỉ văng vẳng một câu:
【Con nhỏ Hạ Oánh này… thủ đoạn thật không vừa!】
—【Hết】—