Chương 1 - Tiệc Cưới Mì Gói và Những Lời Nói Dối
Tiền sính lễ chỉ đưa 8.800, bà ta lại đi khắp nơi nói là 880.000.
Chỉ mới vào tiệm vàng thử trang sức, bà đã khoe với thiên hạ rằng bỏ ra hơn mười vạn mua tam kim cho tôi.
Tôi nghĩ sau này là sống với chồng, nhịn được thì nhịn.
Cho đến trước ngày cưới, tôi và chồng cãi nhau một chút, anh ta buột miệng nói:
“Để cưới em, nhà anh đã tốn hơn trăm vạn rồi, em còn muốn gì nữa?”
“Chỉ riêng tiền sính lễ đã tám mươi tám vạn, không biết còn tưởng nhà em bán con gái đấy!”
Tôi thất vọng đến tột cùng.
Dù tiền sính lễ không qua tay anh ta, nhưng đó là số tiền hai bên gia đình ngồi lại bàn bạc mà ra.
Vậy mà anh ta lại tin lời dối trá của mẹ mình, cho rằng tôi thật sự nhận được sính lễ cao ngất ngưởng.
Thế nên khi mẹ chồng tương lai chuyển khoản cho tôi một ngàn để chuẩn bị tiệc cưới, nhưng lại đi khắp nơi khoe khoang là đã đưa mười vạn…
Tôi liền đổi toàn bộ tiệc cưới thành mì gói, và bật đi bật lại đoạn video chuyển khoản keo kiệt của bà ta ngay trong ngày cưới.
Khi phục vụ bưng mì gói dạng thùng lên, tất cả khách mời đều ch/t lặng.
Họ nhìn nhau thì thầm bàn tán với vẻ mặt kỳ quái, trong ánh mắt đầy khinh bỉ.
Mặt mẹ chồng xanh mét.
Còn tôi thì cứ như không có chuyện gì, cầm micro mời mọi người dùng bữa.
“Còn đứng đực ra làm gì, ăn đi chứ, chẳng lẽ không có hương vị nào hợp khẩu vị sao?”
Sắc mặt mẹ chồng thay đổi liên tục, cuối cùng không nhịn nổi, gào lên the thé chất vấn tôi:
“Trình Chi Vận! Con đang đùa à? Tiệc cưới mà con cho khách ăn mì gói?”
Tôi cười nhạt, hỏi ngược lại:
“Tiệc cưới này không ăn mì gói thì ăn gì?”
Ánh mắt của khách mời lập tức dồn hết về phía tôi, sắc bén vô cùng.
Mẹ chồng xấu hổ đến đỏ mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
“Nhà ai tổ chức đám cưới mà không có sơn hào hải vị đãi khách? Con cho mọi người ăn thế này là làm mất mặt cả nhà họ Giang chúng ta!”
Tiếng bàn tán của khách khứa cũng bắt đầu vang lên rầm rì, không sao dập xuống được.
“Không hiểu nổi, dù có nghèo thì cùng lắm cũng chỉ ít món mặn thôi, ai lại cho ăn mì gói thế này?”
“Hơn nữa nhà họ đâu có nghèo, chắc đây là tiết mục tạo không khí vui vẻ gì đó?”
Phải đấy, dù nghèo đến đâu, khi tổ chức tiệc cưới, vì thể diện cũng sẽ cố làm cho tươm tất một chút.
Vậy mà tiệc cưới của tôi, trước mặt mỗi người chỉ có duy nhất một thùng mì gói mấy ngàn đồng.
Thậm chí còn không có xúc xích hay trứng vịt lộn đi kèm.
Tôi mỉm cười nói với mọi người:
“Mọi người nghĩ nhiều rồi, đây chính là tiệc cưới hôm nay của chúng ta.”
Chồng tôi – Giang Dự Niên – cuối cùng cũng tỉnh lại khỏi cú sốc “tiệc cưới mì gói”, lập tức tát một cái lên mặt tôi.
“Trình Chi Vận! Sao em lại độc ác đến vậy? Chỉ vì muốn nuốt trọn mười vạn mẹ anh đưa để chuẩn bị tiệc cưới, mà em làm ra cái trò buồn nôn này à!”
Vẻ tội lỗi thoáng qua trên mặt mẹ chồng, nhưng bà ta không hề dừng lại, trái lại còn tiếp tục lật lọng vu khống.
“Mọi người xem xét giùm đi, nhà tôi tự thấy đãi con dâu tương lai không tệ.”
“Sính lễ đưa thẳng tám mươi tám vạn, dù giá vàng cao, cũng cắn răng bỏ hơn chục vạn mua ba món vàng cho nó.”
“Vậy mà nó còn tham cả tiền tiệc cưới, khiến chúng tôi không ngẩng đầu nổi trước mặt bà con họ hàng.”
Khách mời bắt đầu dùng ánh mắt ghê tởm, khinh miệt nhìn tôi, chỉ trỏ bàn tán.
“Cô con dâu này thật quá độc ác, nếu không biết chuyện, còn tưởng nhà họ Giang cố tình chơi khăm khách đấy.”
“Đúng vậy, từng thấy người đào mỏ, nhưng chưa từng thấy ai đào đến mức ghê tởm thế này, Dự Niên đúng là xui tám kiếp mới cưới phải loại vợ thế này.”
Mẹ chồng nghe thấy có người tin lời mình, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý.
“Chi Vận à, con mau liên hệ với bên khách sạn, bảo họ dọn hết mấy món đã đặt sẵn như gà, vịt, cá, với hải sản lên đi.”
“Chuyện này chúng ta không chấp nữa, ai bảo Dự Niên nó thích con làm gì.”
Tôi nhếch mép cười, má vẫn còn âm ỉ đau.
Còn đòi ăn hải sản? Bà ta xứng sao?
“Được thôi, chỉ cần bà tự đi thanh toán, muốn ăn gì ngon bao nhiêu cũng được.”
Giang Dự Niên siết chặt cánh tay tôi, mắt tràn đầy phẫn nộ.
“Trình Chi Vận, lương tâm em bị chó ăn rồi à?!”
Tôi cười lạnh, hất tay anh ta ra.
“Tôi thấy lương tâm anh mới bị chó ăn thì có!”
“Rõ ràng là mẹ anh chỉ chuyển cho tôi một ngàn để lo tiệc cưới, mà ra ngoài lại nói là đưa tận mười vạn.”
“Tôi dựa vào đâu mà phải bỏ tiền túi ra để nhà các người được tiếng thơm?”
Mẹ chồng nghe tôi nói thẳng như vậy, vẻ mặt hoảng loạn, hét lên với tôi:
“Con tiện nhân này đang nói vớ vẩn cái gì đấy! Rõ ràng là tao đã chuyển cho mày mười vạn! Đừng có mà định quỵt nợ!”
Giang Dự Niên cũng nhìn tôi đầy thất vọng.
“Đây là tiệc cưới của anh! Mẹ anh đâu phải kẻ thù của anh! Bà ấy cần gì phải chỉ đưa cho em một ngàn khiến anh mất mặt?”
Khách mời ai cũng thấy lời Giang Dự Niên có lý.
Bây giờ, một bàn tiệc cưới cũng cỡ ngót nghét một ngàn, ai lại tổ chức tiệc cưới chỉ với một ngàn đồng?
Họ bắt đầu đồng loạt lên án tôi:
“Người ta cưới là để sống với nhau, cô cưới là để tính toán bóc lột nhà chồng thì có!”
“Cưới cái một đã có sẵn cả triệu trong tay, thế thì còn ai thèm lập nghiệp kiếm tiền nữa, cứ lấy chồng đại gia là xong!”
Ánh mắt họ nhìn tôi như từng con dao sắc bén, đâm thẳng vào người.
“Loại đàn bà lòng lang dạ sói như thế này, ngày xưa đã bị đánh chết rồi!”
Tôi không buồn giải thích nữa, trực tiếp bật màn hình LED trong sảnh lễ cưới.
Toàn bộ lịch sử chuyển khoản và đoạn chat với “mẹ chồng yêu quý” hiện rõ mồn một trước mắt mọi người.
2.
Quả thật, bà ta chỉ chuyển cho tôi một ngàn, nói là để chuẩn bị tiệc cưới.
Mẹ chồng tôi chính là kiểu người như vậy: bỏ ít tiền nhất, lấy tiếng nhiều nhất.
Ngay lần đầu tiên tôi đến nhà ra mắt, bà ta cố tình chỉ lì xì cho tôi 101 tệ.
Rồi lại nói với thiên hạ rằng đã cho tôi 10.001 tệ, để thể hiện rằng rất coi trọng tôi.
Khi đó, Giang Dự Niên đã dỗ dành tôi rằng mẹ anh ta đang kẹt tiền, không muốn người ngoài nghĩ rằng họ không coi trọng tôi nên mới làm thế.
Sau đó anh ta cũng bù lại tiền cho tôi, tôi bèn cho qua.
Nhưng đến khi bắt đầu bàn chuyện cưới xin, bà ta ngày càng quá quắt.
Chỉ cần là chỗ nào tốn tiền, bà ta sẽ chủ động chuyển khoản trước.
Khi tôi đi chọn váy cưới, bà ta chuyển đúng… một trăm tệ, rồi quay ra nói đã bỏ hơn một vạn mua váy cho tôi.
Rồi thì tiền sính lễ, ba món vàng, không thì thổi phồng lên, còn không thì dựng chuyện từ không thành có.
Tôi phàn nàn mấy câu, bà ta còn hùng hồn nói:
“Thế chẳng phải là đang giúp con lấy thể diện hay sao? Nếu mọi người biết nhà bác đưa sính lễ tám mươi tám vạn, chắc chắn sẽ ghen tị chết!”
“Bà con họ hàng cũng thấy nhà bác coi trọng con, sẽ không dám coi thường con đâu.”
Tôi kể với chồng, anh ta hứa sẽ nói chuyện đàng hoàng với mẹ mình.
Kết quả thì sao? Nói xong, anh ta lại tin luôn mớ lời dối trá của mẹ mình!
Khách mời bắt đầu đưa mắt nhìn nhau.
“Chuyện này… đúng là chỉ có một ngàn thật. Dì Giang, dì làm thế là không đúng rồi.”
Giang Dự Niên cũng bắt đầu nhíu mày lại.
Mẹ chồng luống cuống.
“Là… là… chuyển nhầm! Đúng rồi! Là chuyển nhầm!”
Rồi bà ta lập tức quay sang chỉ trích tôi:
“Rõ ràng lúc đó tao chuyển mười vạn! Sao có thể là một ngàn được chứ?”
“Tao già rồi, mắt mờ tay run là chuyện bình thường. Nhưng mà mày—sao lúc đó không nhắc tao? Phải đợi đến ngày cưới mới nói ra, khiến tao mất mặt thế này!”
Tôi vừa định chiếu thêm một đoạn tin nhắn khác, thì Giang Dự Niên đã nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ghê tởm.
“Trình Chi Vận, có phải cô cố ý muốn làm mất mặt cả nhà tôi không?”
“Nhà tôi đã đưa tám mươi tám vạn tiền sính lễ rồi, cô lại chỉ vì mẹ tôi chuyển nhầm chút tiền mà làm ầm lên thế này.”
Tôi nhìn Giang Dự Niên, bỗng thấy anh ta xa lạ đến mức không nhận ra.
Một người từng dịu dàng, chu đáo là thế, trong chớp mắt đã biến thành một kẻ mù quáng, mù cả mắt lẫn tim—chỉ biết nghe lời mẹ.
Tôi cười khẩy, nhìn hai người họ rồi nói:
“Ồ, chuyển nhầm à? Thật ra khách sạn đã chuẩn bị sẵn thực đơn trị giá mười vạn như đã đặt rồi.”
“Giờ mẹ ra trả tiền, thì mọi người vẫn còn kịp ăn đấy.”
Tôi thật sự từng nghi ngờ—Giang Dự Niên có phải chỉ vì quá tin mẹ mình nên mới bị bà ấy che mắt không?
Nhưng nghĩ lại thì, tình hình kinh tế nhà họ ra sao, chính anh ta là người rõ nhất.
Tổng tài sản còn không móc nổi mười vạn, lấy gì đưa tôi tám mươi tám vạn sính lễ?
Quả nhiên, nghe tôi nói xong, mặt mẹ chồng cứng đờ.
Còn thằng ngốc Giang Dự Niên thì vẫn chưa thấy đủ:
“Em làm mẹ anh mất mặt đến thế, lại không chịu xin lỗi, còn đòi bà ấy trả tiền?”
“Mau xin lỗi mẹ anh ngay! Tiền tiệc hôm nay cũng do em trả!”
“Nếu không thì khỏi cưới xin gì nữa!”
“Còn số tiền sính lễ tám mươi tám vạn kia, em phải trả lại từng đồng! Loại phụ nữ như em không xứng nhận một đồng nào từ nhà anh!”
Nghe đến câu cuối, mẹ chồng lập tức nắm lấy tay Giang Dự Niên:
“Đừng! Dự Niên, chỉ cần con có thể ở bên người mình yêu, mẹ chịu chút ấm ức cũng không sao.”
Giang Dự Niên đau lòng vỗ vỗ tay mẹ, giọng đầy quyết đoán:
“Không được! Mẹ là mẹ con, để mẹ mình bị ấm ức, con còn là đàn ông nỗi gì?”
“Hôm nay con nhất định phải đòi lại công bằng cho mẹ!”
Khách mời đều là họ hàng nhà mẹ chồng, dĩ nhiên ai cũng bênh bà ta:
“Dì Giang à, dì hiền quá hóa khổ đấy, sau này không biết còn bị bắt nạt thế nào.”
“Đúng đó, Dự Niên cũng là vì lo cho dì, dì đừng làm cản trở tương lai của nó.”
“Bỏ tám mươi tám vạn rước cô dâu về rồi để mẹ ruột phải chịu uất ức, chuyện này ai làm nổi?”
Sự việc càng lúc càng bị đẩy đi xa, ai cũng xoáy vào chuyện tiền sính lễ không buông.
Mẹ chồng bắt đầu hoảng hốt, không biết xử lý sao.