Chương 2 - Thỏa Thuận Ly Hôn Bất Ngờ
Cô ta lại cầm thêm một chiếc đồng hồ Patek Philippe.
“Cái này tôi cũng thích.”
Cuối cùng, ánh mắt cô ta dừng lại ở chùm chìa khóa xe trong góc.
“Chiếc Bentley màu hồng của cô, tôi cũng thấy thích. Lái ra ngoài khoe với mấy chị em một chút cũng ra dáng lắm.”
Lòng tham của cô ta, giờ đây đã không còn chút che giấu.
2
Tôi nhìn cô ta từng món từng món “chọn lấy” đồ của tôi, chẳng khác nào một tên trộm xông vào nhà người khác.
Còn tôi, chỉ ôm con, lặng lẽ nhìn.
Cho đến khi cô ta lục tung hộp trang sức của tôi, mới miễn cưỡng dừng tay.
Cô ta quay lại, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Ồ đúng rồi, còn một chuyện nữa.”
An Kỳ như chợt nhớ ra gì đó, từ chiếc túi Hermès của mình, cô ta lấy ra… một chiếc máy quẹt thẻ POS.
“Cô ra đi tay trắng thì cái nhà này – tài sản trước hôn nhân mà ba mẹ cô để lại – cũng phải sang tên cho anh tôi.”
Tôi nghẹn thở trong thoáng chốc.
Căn nhà này là ký ức duy nhất mà ba mẹ để lại cho tôi.
Trước khi qua đời, họ trăm lần dặn dò: đây là chỗ dựa, là đường lui cuối cùng của tôi.
Vậy mà An Kỳ lại muốn cắt đứt cả lối thoát cuối cùng đó.
“An Kỳ, cô quá đáng lắm rồi.” Giọng tôi cuối cùng cũng run lên một chút.
“Quá đáng sao?”
An Kỳ cười đến run cả vai, như thể vừa nghe chuyện nực cười nhất thế gian.
“Lâm Vãn, bây giờ cô còn tư cách gì mà mặc cả với tôi? Anh cô vì tôi mà ngay cả công việc cũng bỏ, giờ trông cậy vào tôi nuôi sống. Tôi lấy nhà của cô, cho anh ấy một mái ấm yên ổn, chẳng phải hợp lý quá còn gì?”
“Huống hồ, căn nhà này đứng tên cô chẳng phải cũng chỉ để đề phòng Lục Cảnh Thâm sao? Giờ cô ly hôn rồi, giữ lại làm gì? Để người ngoài hưởng chắc?”
Từng lời cô ta nói, câu nào cũng như dao cứa.
Anh tôi – Lâm Thạc – từng là người kiêu hãnh đến thế, tốt nghiệp trường danh tiếng, tiền đồ rộng mở.
Vì An Kỳ, anh từ bỏ mọi sắp đặt của gia đình, chấp nhận bước chân vào giới giải trí, làm trâu làm ngựa cho cô ta.
Vậy mà giờ đây, trong miệng An Kỳ, anh tôi chỉ là một gánh nặng sống nhờ đàn bà.
Còn tôi – đứa em gái ruột – thì phải bị vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng để vá vào lỗ hổng của họ.
“Tôi hỏi, máy POS dùng để làm gì?”
“Chuyển nhượng nhà phải đóng thuế, tôi đâu có tiền ứng trước cho cô. Quẹt thẻ đi, năm trăm ngàn, coi như hiếu kính cho anh cô.”
An Kỳ đưa máy quẹt thẻ tới trước mặt tôi, trên gương mặt đầy vẻ khinh thường và thúc giục.
“Mau lên, thời gian của tôi quý lắm.”
Tôi nhìn gương mặt tham lam đến tột độ của cô ta, bỗng nhiên bật cười.
Tôi gật đầu.
“Được, chỉ cần cô dám nhận.”
An Kỳ tưởng tôi đã mềm lòng, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.
“Coi như cô biết điều.”
Tôi bế con đứng dậy, nhẹ nhàng đặt bé vào trong nôi.
“Giấy tờ nhà và thẻ ngân hàng ở trong phòng làm việc, tôi phải đi lấy.”
“Mau đi đi.” An Kỳ sốt ruột phẩy tay, ngồi phịch xuống ghế sofa của tôi, bắt đầu thưởng thức những món chiến lợi phẩm vừa thu được.
Tôi quay người, bước vào phòng làm việc.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy cô ta huýt sáo khe khẽ trong sự đắc ý.
Tiếng huýt sáo, chói tai.
Tôi trở tay, khóa trái cửa phòng.
3
Phòng làm việc rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng tim tôi đập.
Tôi không hề đi tìm giấy tờ nhà.
Tôi bước đến bàn làm việc, mở máy tính xách tay.
Góc bàn, một món đồ trang trí hình bút máy tưởng chừng vô hại, đang lóe lên ánh sáng xanh nhạt.
Đó là một chiếc camera siêu nhỏ ngụy trang.
Ngay từ lúc An Kỳ xông vào phòng tôi, nó đã ghi lại tất cả.
Những lời đe dọa, quát tháo, tham lam của cô ta — không sót một khung hình.
Tôi thành thạo xuất video ra, gói gọn toàn bộ cảnh quay vừa rồi cùng với những lời đe dọa của An Kỳ thành một tệp tin mã hóa.
Sau đó, tôi gửi tệp này cho hai người.
Một là bạn luật sư của tôi, Chu Nhiên.
Lời nhắn kèm: 【Tống tiền, xâm phạm quyền riêng tư, bằng chứng rõ ràng, chuẩn bị báo án.】
Người còn lại là bạn đại học làm ở cục thuế — Lý Tuyết.
Lời nhắn: 【Thứ lần trước đưa cho cậu, giờ có thể dùng rồi.】
Xong xuôi, tôi ngả người ra ghế, thở phào một hơi thật dài.
Tôi nhìn gương mặt méo mó của An Kỳ trên màn hình máy tính, trong lòng không còn chút giận dữ, chỉ còn sự bình thản đến lạnh lẽo.
An Kỳ, cô tưởng cô nắm được điểm yếu của tôi.
Tưởng rằng khi Lục Cảnh Thâm không ở đây, anh tôi lại che chở cho cô, thì tôi sẽ mặc cho cô muốn làm gì thì làm.
Cô sai rồi.
Tôi sớm đã biết cô âm thầm điều tra tôi. Tôi cũng đã sớm thông qua vài kênh, nắm trong tay bằng chứng việc cô và cái gọi là studio kia đã dùng “hợp đồng âm dương” để trốn thuế điên cuồng như thế nào.
Những chứng cứ đó đủ để cô ngồi tù mười năm.
Tôi chỉ chờ một cơ hội.
Một cơ hội để cô tự chui đầu ra, dâng hết mọi tội trạng đến trước mặt tôi, để tôi ra tay dứt khoát, nhổ cỏ tận gốc.
Hôm nay, chính cô đã tự đưa cơ hội đó vào tay tôi.
Ngoài cửa, vang lên tiếng gõ đầy sốt ruột của An Kỳ.
“Lâm Vãn, cô chết trong đó rồi à? Một cái giấy nhà mà tìm lâu thế?”
Tôi không đáp.