Chương 4 - Thế Giới Tận Thế Và Những Lựa Chọn Đau Khổ
Đó không phải cảm giác dị năng hồi phục.
Đó là tiến hóa.
“Anh tỉnh rồi.”
Một giọng nữ vang lên từ cửa.
Tôi ngẩng đầu, thấy một người phụ nữ cao ráo đứng ở lối vào.
Cô mặc bộ đồ tác chiến đơn giản, tóc đen dài buộc cao, ngũ quan sắc sảo, ánh mắt bén như dao.
Sau lưng cô có hai vệ sĩ, nhưng cô chỉ phất tay, ra hiệu cho họ lui ra.
“Tôi là Tần Nhiễm.”
Cô bước vào, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường tôi.
“Đây là khu an toàn ‘Bình Minh’, tôi là người phụ trách nơi này.”
Khu an toàn Bình Minh.
Tôi biết cái tên này.
Năm thứ ba của tận thế, đây là khu tụ cư loài người lớn nhất và ổn định nhất được biết đến.
Nghe nói nơi đây có hệ thống phòng thủ hoàn chỉnh, nguồn lương thực dồi dào, thậm chí còn đang tiến hành nghiên cứu virus.
“Tôi làm sao mà…” Tôi mở miệng, giọng khàn khàn.
“Đội trinh sát của tôi phát hiện anh trong phế tích.”
Tần Nhiễm nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự dò xét.
“Lúc đó nhiệt độ cơ thể anh cao đến đáng sợ, da toàn thân liên tục nứt ra rồi lành lại. Chúng tôi suýt nữa nghĩ rằng anh không qua nổi.”
“Nhưng tôi không biến dị.” Tôi nói.
“Đúng.” Tần Nhiễm gật đầu. “Anh không biến dị. Anh tiến hóa.”
Cô đứng dậy, đi tới bên cửa sổ:
“Chu Vũ, anh có biết bản chất thật sự của virus zombie là gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Nó không đơn thuần là một loại virus hủy diệt.”
Tần Nhiễm quay người lại, vẻ mặt nghiêm túc.
“Nó là một cơ chế sàng lọc. 99,9% nhân loại sau khi nhiễm sẽ biến thành zombie. Nhưng còn 0,1% – vì gen, thể chất, ý chí và những yếu tố chưa rõ khác – sẽ kích hoạt tiến hóa.”
Cô quay lại bên giường:
“Anh chính là 0,1% đó. Người tiến hóa hoàn mỹ.”
Người tiến hóa hoàn mỹ.
Năm chữ ấy nổ tung bên tai tôi.
“Ý nghĩa là gì?” Tôi hỏi.
“Có nghĩa là hiện tại anh hoàn toàn miễn dịch với virus zombie. Tế bào của anh đã hoàn thành đột biến thích ứng, virus không còn tác dụng với anh nữa.”
“Hơn nữa, tố chất cơ thể của anh – sức mạnh, tốc độ, phản xạ, khả năng hồi phục – đều đã đạt đến cực hạn lý thuyết của con người.”
Cô dừng lại một chút:
“Quan trọng hơn là, trong máu anh đã sinh ra kháng thể. Loại kháng thể đó… rất có thể chính là chìa khóa để kết thúc tận thế này.”
Tôi sững người.
Chìa khóa kết thúc tận thế.
Tôi nhớ lại ánh mắt của Giang Nguyệt khi đưa thuốc giải cho Trần Triết, nhớ lại vẻ qua loa khi cô ném cho tôi lọ thuốc ức chế, nhớ lại dáng vẻ đương nhiên khi cô nói hai chữ “tránh điều tiếng”.
Tôi bật cười.
Tiếng cười vang lên đột ngột trong phòng bệnh yên tĩnh.
Tần Nhiễm nhíu mày:
“Anh cười cái gì?”
“Không có gì.” Tôi ngừng cười, ánh mắt lạnh xuống.
“Chỉ là cảm thấy… vận mệnh đúng là biết đùa cợt người ta.”
Tôi vén chăn bước xuống giường, chân trần giẫm lên nền nhà.
Sàn nhà lạnh, nhưng tôi không hề cảm thấy lạnh.
Cơ thể tôi giống như một cỗ máy vừa hoàn thành nâng cấp, mỗi bộ phận đều ở trạng thái hoàn hảo nhất.
“Tôi muốn gặp đội nghiên cứu của các cô.” Tôi nói.
Tần Nhiễm gật đầu:
“Họ đang đợi anh rồi.”
6.
Phòng thí nghiệm của trung tâm nghiên cứu còn tiên tiến hơn tôi tưởng.
Vị giáo sư già mặc áo blouse trắng họ Lâm trước tận thế là chuyên gia virus học hàng đầu trong nước.
Ông cầm bản báo cáo xét nghiệm máu của tôi, đôi tay run rẩy.
“Hoàn hảo… quá hoàn hảo rồi…” ông lẩm bẩm.
“Nồng độ kháng thể cao gấp ba trăm lần người sống sót bình thường, hơn nữa còn đang liên tục sinh ra. Cậu Chu, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không?”
“Có ý nghĩa gì?” tôi hỏi.
“Có nghĩa là chúng ta có thể sản xuất huyết thanh hàng loạt.” Ánh mắt giáo sư Lâm sáng rực.
“Không phải thuốc ức chế, mà là huyết thanh thật sự! Sau khi tiêm, trong vòng hai mươi bốn giờ có thể thanh trừ virus trong cơ thể, giúp người nhiễm nhẹ hoàn toàn hồi phục, giúp người nhiễm nặng ngừng chuyển biến xấu!”
Tần Nhiễm đứng bên cạnh tôi:
“Chúng tôi cần sự phối hợp của anh. Lấy máu định kỳ, phối hợp thí nghiệm. Dĩ nhiên, anh có quyền từ chối.”
Tôi nhìn cô:
“Nếu tôi nói không thì sao?”
“Chúng tôi sẽ tôn trọng lựa chọn của anh.” Giọng Tần Nhiễm rất bình tĩnh.
“Nhưng nếu anh đồng ý giúp đỡ, trong ba tháng chúng tôi có thể sản xuất lô huyết thanh đầu tiên. Trong vòng một năm, có thể bắt đầu tiêm chủng trên quy mô lớn.”
Ba tháng.
Một năm.
Tôi nhắm mắt lại.
Nhớ đến ngày đầu tiên tận thế giáng xuống, thành phố hóa thành địa ngục, trên đường phố khắp nơi là tiếng gào thét và máu me.
Nhớ đến vô số cái chết tôi đã chứng kiến suốt ba năm qua.
Người già, trẻ em, đồng đội, người xa lạ.