Chương 10 - Tấm Séc Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

12

Hôm sau, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng lặng lẽ đỗ lại ở hầm để xe Thiên Nhạc Phủ.

Tôi và Hứa Vi vừa bước ra khỏi xe, thì thấy ba bóng người từ một góc tối lao ra.

Là Giang Vệ Quốc, Chu Mạn Lệ, và Giang Hạc.

Cả ba… đã đợi ở đây suốt một đêm.

Giang Vệ Quốc trông vẫn còn có vẻ ngoài đoan chính, nhưng những tia máu trong mắt và sự mệt mỏi trên gương mặt ông đã tố cáo sự dày vò trong lòng.

Còn Chu Mạn Lệ và Giang Hạc thì đúng là thảm hại không sao tả nổi.

Lớp trang điểm vốn khiến Chu Mạn Lệ tự hào giờ đã nhòe nhoẹt, tóc tai rối bời, bộ đồ hàng hiệu cũng nhăn nhúm, trông chẳng khác nào một mụ điên.

Giang Hạc còn thảm hơn, mắt trũng sâu, râu ria xồm xoàm, cả người toát ra mùi thất bại và sa sút.

Nhìn thấy tôi, ba người họ như thấy được cứu tinh, mà cũng như nhìn thấy Diêm Vương đến đòi mạng.

“Bịch!”

Giang Vệ Quốc – người đàn ông từng tung hoành thương trường – vậy mà không chút do dự, quỳ sụp thẳng xuống trước mặt tôi.

Ngay sau đó, Chu Mạn Lệ và Giang Hạc cũng như bị rút mất xương sống, lần lượt quỳ xuống theo.

“Cô Ôn! Không… Tiểu thư Ôn!”

Giang Vệ Quốc quỳ trên mặt đất, quỳ gối tiến vài bước về phía tôi, nhưng bị vệ sĩ bên cạnh tôi chặn lại.

Giọng ông ta đầy sợ hãi và cầu khẩn:

“Là chúng tôi có mắt không tròng! Là chúng tôi khinh người quá đáng! Chúng tôi sai rồi! Thật sự biết sai rồi!”

“Xin cô, đại nhân không chấp tiểu nhân, xin giơ cao đánh khẽ, tha cho nhà họ Giang chúng tôi một con đường sống!”

Vừa nói, ông ta vừa “bộp bộp bộp” dập đầu với tôi.

m thanh vang lên rõ ràng trong hầm để xe yên tĩnh, càng thêm mỉa mai và châm chọc.

Chu Mạn Lệ thì khóc không ra hơi, chẳng còn chút gì gọi là kiêu căng hay khinh miệt như ở quán cà phê hôm nào.

Bà ta học theo Giang Vệ Quốc, vừa dập đầu vừa gào khóc:

“Tiểu thư Ôn, là tôi sai rồi! Tôi không ra gì! Tôi là mụ đàn bà mù quáng!”

“Tôi không nên sỉ nhục cô, không nên đưa ra tờ séc đó… Xin cô, hãy coi tôi như một cục phân mà tha cho tôi đi!”

“Tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho cô! Chỉ cần cô tha cho tôi!”

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là Giang Hạc.

Anh ta quỳ đó, cúi đầu không nói gì, toàn thân run rẩy dữ dội.

Rất lâu sau, anh ta mới ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Ánh mắt anh ta, phức tạp đến cực điểm.

Có hối hận, có sợ hãi, có không cam lòng, và xen lẫn một chút mê luyến gần như điên dại mà tôi không thể lý giải nổi.

“Du Du…”

Anh ta khản giọng gọi cái tên từng thân mật biết bao.

“Anh có lỗi với em.”

“Ba năm qua là anh không xứng với em.”

“Mọi sai lầm đều là do anh một mình, không liên quan gì đến ba mẹ anh.”

“Nếu em muốn trả thù, cứ nhắm vào anh.”

“Chỉ cần… chỉ cần em nguôi giận, em muốn anh làm gì cũng được.”

Anh ta thậm chí muốn gánh hết mọi trách nhiệm lên người mình.

Là tỉnh ngộ, hay chỉ muốn tỏ ra có trách nhiệm cuối cùng để mong tôi thương hại?

Tôi nhìn cảnh tượng vừa đáng thương vừa nực cười trước mắt, trong lòng không hề gợn sóng.

Thậm chí, tôi cũng chẳng thấy chút khoái cảm nào từ việc báo thù.

Tôi chỉ cảm thấy – thật vô vị.

Giống như một con voi sẽ không thấy tự hào khi giẫm chết một con kiến dám thách thức nó.

Tôi đứng nhìn họ từ trên cao, ánh mắt lạnh nhạt như đang nhìn ba người xa lạ.

Hứa Vi bên cạnh tôi, khoanh tay, mặt đầy vẻ hả hê và mỉa mai không chút che giấu.

“Giờ thì biết cầu xin rồi hả? Hồi đó sỉ nhục Du Du nhà tôi, cái bản mặt kiêu ngạo ấy đâu rồi?”

“Còn sáu mươi triệu? Tôi coi chừng bây giờ các người ngay cả sáu trăm ngàn cũng móc không nổi!”

Lời Hứa Vi như dao cắt vào tim họ.

Mặt Giang Vệ Quốc đỏ như gan heo, nhưng không dám hé răng phản bác.

Tôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng không lớn, nhưng vang rõ từng chữ trong tai họ.

“Giờ xin lỗi, đã quá muộn.”

Giọng tôi rất bình thản, không mang chút cảm xúc.

“Giang Hạc, anh nói chỉ cần tôi nguôi giận, muốn anh làm gì cũng được?”

Tôi nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Được thôi.”

“Giờ, trước mặt ba mẹ anh, tự tát vào mặt mình đi.”

“Bao giờ tôi thấy hài lòng, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”

Lời tôi khiến mọi người ở đó đều sững lại.

Sắc mặt Giang Hạc lập tức trắng bệch.

Bắt anh ta trước mặt cha mẹ, tự đánh vào mặt mình?

Còn khó chịu hơn cả cái chết.

Đây là đạp nát chút tự trọng cuối cùng còn sót lại của anh ta.

Giang Vệ Quốc và Chu Mạn Lệ cũng hoảng hốt, định cầu xin giúp, nhưng khi chạm phải ánh mắt băng giá của tôi, họ nuốt sạch mọi lời vào trong.

Họ biết – tôi bây giờ, là người duy nhất có quyền phán xét.

Lời tôi – là thánh chỉ.

Giang Hạc nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự giằng xé, nhục nhã, và tuyệt vọng.

Cuối cùng, anh ta nhắm mắt lại – như chấp nhận số phận.

Chậm rãi, anh giơ tay lên.

“Bốp!”

Một cái tát giòn tan vang vọng trong hầm xe.

13

“Bốp!”

Cái tát này, vang dội hơn Giang Hạc tưởng.

Cũng đau hơn anh ta tưởng.

Cơn đau rát lan khắp mặt, kèm theo tiếng ù ù trong tai.

Nhưng đau hơn cả – là tim.

Là nỗi đau như dao cứa khi tự tay cởi bỏ hết tự tôn trước mặt cha mẹ và người con gái từng yêu.

Anh mở mắt ra, qua làn lệ mờ mịt, nhìn thấy ánh mắt tôi vẫn lạnh lùng không chút cảm xúc.

Ánh mắt đó nói với anh – vậy vẫn chưa đủ.

Anh nghiến răng, giơ tay còn lại lên.

“Bốp!”

Lại một tiếng nữa.

Hai bên thay phiên.

Anh như phát điên, máy móc, từng cái, từng cái, tát mạnh vào mặt mình.

Trong hầm để xe chỉ còn lại âm thanh đơn điệu và nhục nhã ấy, vang vọng trong tim mỗi người.

Chu Mạn Lệ không chịu nổi nữa.

Tim bà như bị ai đó bóp nghẹt, đau không thở nổi.

Đó là con trai bà.

Đứa con trai mà bà từng nâng như trứng, hứng như hoa, chưa từng nỡ nặng lời.

Vậy mà giờ đây, quỳ rạp dưới đất, tự tát vào mặt như con chó.

“Đừng đánh nữa… Hạc nhi… đừng đánh nữa…”

Bà ta khóc, lao đến giữ tay Giang Hạc lại, nhưng anh ta hất mạnh ra.

“Mẹ! Đừng xen vào!”

Giang Hạc mắt đỏ rực, gào lên.

“Con nợ cô ấy! Con đáng bị như vậy!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)