Chương 7 - Tám Năm Đợi Chờ Một Người
Dù được dùng những loại thuốc tốt nhất,
nhưng vẫn như ngọn đèn leo lét trong gió.
Cuối cùng, bà cũng không thể vượt qua mùa đông dài ấy.
Sáng sớm hôm đó, tuyết bay lất phất, bệnh viện gọi đến.
Tôi vội vã lao đến phòng bệnh, thì bà đã hôn mê.
Chu Dực đứng bên giường bệnh, đến còn sớm hơn cả tôi.
Cậu mặc một chiếc áo khoác đen mỏng, trên người vẫn còn hơi lạnh chưa tan.
Bóng lưng cứng đờ, như một pho tượng không có sinh khí.
Tôi nắm chặt bàn tay đang dần lạnh đi của bà nội, nước mắt mờ nhòe tầm mắt.
Gọi tên bà liên tục, nhưng bà không còn đáp lại.
Cho đến khi đường kẻ trên máy điện tâm đồ kéo thành một vạch thẳng dài, vang lên tiếng kêu chói tai.
Tôi mới hoàn toàn sụp đổ, gục đầu bên giường khóc nức nở.
Toàn bộ quá trình, Chu Dực không nói một lời.
Cậu không khóc, thậm chí không hề biểu lộ một chút buồn đau.
Chỉ lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ đầy tuyết, ánh mắt trống rỗng đáng sợ.
Nhưng tôi biết…
Trong lòng cậu ấy, có thứ gì đó, đã hoàn toàn vỡ nát trong tiếng còi dài chói tai ấy.
Người mà cậu đã liều mạng để bảo vệ, cuối cùng vẫn rời khỏi cậu.
Tất cả sự hy sinh và bùn nhơ mà cậu ấy gánh chịu.
Trước cái chết, đều trở thành một trò đùa lạnh lẽo.
Tang lễ của bà nội Chu rất giản đơn.
Chu Dực một mình lo liệu tất cả mọi việc.
Bình tĩnh, hiệu quả, như một kẻ ngoài cuộc không cảm xúc.
Sau khi tang lễ kết thúc.
Cậu ấy lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, chủ động nói với tôi một câu.
“Chu Chiêu Hòa.”
“Em phải bước tiếp, đừng quay đầu nhìn lại.”
Nói xong, cậu ấy liền quay người rời đi.
Không cho tôi bất kỳ cơ hội đáp lời nào.
Kể từ đó, cậu như bốc hơi khỏi nhân gian.
Tôi không còn nghe thấy tiếng mở khóa cửa của căn hộ đối diện vào mỗi đêm nữa.
Cũng không còn ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng trong hành lang.
Cho đến sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
Tan học về nhà, tôi theo thói quen nhìn về phía thảm cửa.
Không còn phong thư quen thuộc đựng tiền mặt.
Chỉ có một chiếc hộp giấy nhỏ.
Tôi run rẩy mở ra.
Bên trong là một thẻ ngân hàng và một tờ giấy trắng gấp lại.
Trên giấy là nét chữ mạnh mẽ của Chu Dực, nhưng chỉ có sáu con số Ả Rập lạnh lẽo.
Mật khẩu thẻ ngân hàng.
Không có lời chúc sinh nhật, không một dòng nhắn gửi.
Tim tôi như bị ai đó bóp chặt.
Một nỗi sợ hãi khổng lồ xâm chiếm tôi.
Tôi phát điên gõ cửa nhà cậu, dùng hết sức mình đập đến đỏ bừng cả lòng bàn tay.
Bên trong vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.
Tôi gọi chủ nhà đến mở cửa.
Trong nhà trống trơn, tất cả đồ đạc thuộc về cậu đều biến mất.
Chăn gối gấp gọn gàng, bàn ghế lau sạch không một hạt bụi.
Như thể nơi này chưa từng có ai ở.
Cậu đã đi rồi.
Vào đúng ngày tôi trưởng thành.
Dùng cách này để rút khỏi cuộc đời tôi hoàn toàn.
Trong thẻ là một khoản tiền rất lớn, đủ để tôi học xong đại học, thậm chí bắt đầu một cuộc sống mới.
Đây là món quà cuối cùng cậu để lại cho tôi.
Cũng là con dao sắc nhất cắt đứt mọi liên hệ giữa chúng tôi.
Cậu dùng sự biến mất của mình.
Dâng lên tôi một lễ trưởng thành tàn nhẫn nhất.
Tôi nắm chặt chiếc thẻ ngân hàng lạnh lẽo đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt tờ giấy ghi mật khẩu.
Chu Dực.
Anh nghĩ đẩy em về phía ánh sáng không có anh, là tốt với em sao?
Được thôi.
Em nhận lấy “món quà” này của anh.
Em sẽ đi học đại học, sẽ sống theo kỳ vọng của anh, trở thành người ưu tú nhất.
Sau đó, em sẽ đi tìm anh.
Dù anh có ở chân trời góc biển, dù anh đã trở thành người như thế nào.
Em thề.
11
Tôi mang theo chiếc thẻ ngân hàng đó, thi đỗ vào trường đại học tốt nhất thành phố.
Tôi không đụng vào dù chỉ một đồng trong thẻ.
Chiếc thẻ ấy được tôi cất giữ ở túi trong gần người nhất.
Như một dấu ấn luôn nhắc nhở tôi từng giờ từng phút.
Tôi tuân theo mệnh lệnh cuối cùng của cậu.
“Bước tiếp, đừng ngoảnh đầu.”