Chương 6 - Tái Sinh Chọn Lại Đường Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ra đến cửa, ánh đèn lộng lẫy phủ lên váy trắng của Nguyễn Tú.

Cô ta như con bướm bị mắc kẹt trong mạng nhện.

Là để người ta hút sạch máu thịt, biến thành một cái xác rỗng?

Hay là gãy cánh, vùng vẫy cầu sinh?

Tôi sẽ chờ xem.

07

“Em tưởng anh sẽ đưa cô ta sang Miến Bắc.”

Nghe câu đó, tôi khẽ nhíu mày, ra lệnh Họa Tầm lặp lại lần nữa.

Họa Tầm rón rén nhìn sắc mặt tôi.

“Chẳng phải em muốn trả thù cô ta sao? Còn nói không cho cô ta tiếp rượu, như vậy thì tính gì là trả thù.”

“Miến Bắc mới là địa ngục của phụ nữ, em không định đưa cô ta đến đó sao?”

Tôi cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai.

“Thật muốn để Nguyễn Tú tận tai nghe xem anh vừa nói gì.”

Biết được người mình yêu lại là cái bộ mặt đó,

Có khi Nguyễn Tú sẽ cầm dao đâm chết anh ta tại chỗ.

Thế thì tôi lại nhàn.

Tôi ra lệnh cho Họa Tầm: “Tự tát mình một trăm cái.”

Trong xe vang lên tiếng tát “bốp bốp” dồn dập.

Ngày hôm sau, mặt Họa Tầm vẫn sưng đỏ như bánh bao hấp.

Tôi tiếp tục ra lệnh.

“Tài sản tôi chuyển cho anh trước kia, tất cả phải chuyển lại.”

Căn cước thân phận mới của tôi đã làm xong.

Họa Tầm trơ mắt nhìn toàn bộ tài sản vốn thuộc về mình, bị chính tay mình chuyển đi hết.

Tan như khói mây.

Tay gõ mật khẩu cũng run lẩy bẩy.

Cô nhân viên giao dịch thấy vành mắt anh ta đỏ bừng, nét mặt đầy luyến tiếc không nỡ rời.

Không kìm được lên tiếng khuyên.

“Thưa anh, anh thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa ạ?”

“Ngần ấy tài sản đều muốn hiến tặng vô điều kiện cho vị tiên sinh này sao? Nếu chưa chắc chắn, có thể quay lại sau cũng được.”

Nước mắt Họa Tầm sắp rơi.

Nhưng vẫn cắn răng gật đầu.

“Tôi tự nguyện.”

“Tất cả những gì tôi có, đều hiến tặng vô điều kiện cho Thanh Dao.”

Biểu cảm đó thật khiến tôi bật cười.

Chờ đến khi khoản tiền cuối cùng chuyển xong, anh ta vội vã xắn tay áo.

Nhưng ba mảnh vảy rắn vẫn còn nguyên vẹn nằm trên cánh tay trái.

Tia hy vọng cuối cùng của anh ta hoàn toàn sụp đổ.

Tôi tốt bụng giải thích giúp.

“Điều ước của anh là muốn lấy hết tài sản của tôi, tôi đã cho rồi còn gì.”

“Anh từng thấy ai ước nguyện mà lại đòi rút lại chưa?”

“Kiếp sau nhớ cẩn thận hơn nhé.”

Đột nhiên Họa Tầm như nhớ ra chuyện còn đáng sợ hơn.

“Mệnh lệnh tiếp theo của em… không phải là bảo anh hiến máu đấy chứ?”

Tôi khinh miệt liếc anh ta.

“Hiến máu cho ai chứ, máu anh có phải bảo vật gì đâu.”

“Họa Tầm, thấy anh thích Miến Bắc như vậy, sao không tự đi luôn cho rồi?”

Anh ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.

“Đừng, anh xin em đừng ra lệnh như vậy.”

“Anh không muốn đến Miến Bắc đâu, đó là chỗ mất mạng người đấy!”

Tôi mỉm cười an ủi.

“Không sao, anh không muốn đi vì anh sợ, vì anh không vượt qua nổi rào cản tâm lý.”

“Nhưng có lệnh của tôi rồi, cho dù sợ, anh cũng phải làm.”

“Ý tưởng hay như vậy, sao có thể để phí hoài được chứ?”

Mắt Họa Tầm tối sầm lại.

Ngã rạp xuống đất như một đống thịt nát.

Nhưng khế ước chủ – tớ thì vẫn là khế ước chủ – tớ.

Khi anh ta tỉnh dậy, phát hiện tay chân mình tự động thu dọn hành lý.

Rồi liên hệ với một tay lừa đảo ở Myanmar.

Nằng nặc đòi theo học cách kiếm tiền lớn.

Lên xe ra sân bay, miệng thì giục tài xế lái nhanh, tay thì bám lấy cửa xe cầu xin tôi cứu mình.

Tài xế còn tưởng gặp phải kẻ thần kinh.

Tôi từng ngón từng ngón gỡ tay anh ta ra,

Nói với Họa Tầm:

“Anh rất muốn đi, anh cực kỳ muốn đi.”

“Khu nào đánh đập dã man nhất, thì anh cứ nhắm thẳng mà tới.”

Rồi trước vẻ mặt xám như tro của anh ta, tôi đóng sập cửa xe lại.

Khế ước chủ – tớ vẫn còn, nên Họa Tầm không chết được.

Tôi rất muốn xem xem,

Anh ta suýt nữa gửi Nguyễn Tú sang đó,

Thì bản thân anh ta sẽ sống sót được bao lâu ở nơi đó.

08

Tôi trở về nhà, thắp hương tế bái tổ tiên.

Cảm ơn họ đã cho tôi một lần tái sinh.

Nếu tôi trọng sinh chậm hơn một ngày, thì mọi thứ đã trở thành kết cục định sẵn.

Tôi sẽ hoàn toàn biến thành súc vật của Họa Tầm và Nguyễn Tú.

Bố mẹ dường như đã nhìn ra điều gì đó.

Họ không can thiệp vào quyết định của tôi, mà chỉ âm thầm ở bên, giúp tôi dần thích nghi với cuộc sống mới.

Họ nói rằng mấy năm nay trong nhà họ Thanh chưa từng có ai đủ quyết tâm thật sự từ bỏ tất cả mà đổi giới tính.

Tôi có được dũng khí ấy, đã là điều vô cùng đáng quý.

Họa Tầm ở lại Miến Bắc suốt hai năm.

Tôi không biết anh ta đã trải qua những gì.

Chỉ biết rằng, vào một ngày nào đó sau hai năm, khế ước chủ – tớ giữa tôi và anh ta bắt đầu yếu đi rõ rệt.

Sau đó tách ra thành nhiều luồng, tản ra khắp nơi trên thế giới.

Cuối cùng từng sợi một đều đứt hẳn.

Họa Tầm còn sống chắc cũng chẳng còn giá trị gì nữa.

Anh ta đã biến thành từng bộ phận nội tạng tươi sống.

Tôi vẫn kiên trì đến thăm Nguyễn Tú.

Lúc đầu Nguyễn Tú còn ngoan ngoãn đi làm thuê, lương cô ta đã cao hơn phần lớn người khác.

Cũng không ai làm khó cô ta.

Lẽ ra, cuộc sống của cô ta phải ổn.

Nhưng, bọn họ đã đánh giá quá thấp ảnh hưởng của môi trường lên con người.

Khi có hàng đống người vây quanh cô ta, nói rằng: cô chẳng cần bỏ ra chút công sức nào cũng có thể một đêm phất lên, trở thành kẻ trên cơ thiên hạ.

Cô ta làm sao không động lòng được?

Chẳng bao lâu sau, trên tay Nguyễn Tú đã xuất hiện chiếc túi LV đầu tiên.

Rồi mọi thứ bắt đầu trượt dốc không phanh.

Có người từng hỏi tôi, lẽ nào không sợ Nguyễn Tú thật sự trở mình rồi quay lại trả thù?

Tôi chỉ im lặng.

Vì tôi hiểu rất rõ, bất cứ giọt mật nào ở chốn ấy, bên trong cũng đều bọc sẵn nọc độc chết người.

Về sau, Nguyễn Tú thậm chí sẽ chẳng còn hận tôi nữa.

Cô ta chỉ thấy mình xui xẻo.

Không ôm trúng được đại gia thật sự.

Về sau cô ta mang thai, bị chính thất đánh đến sảy thai giữa phố.

Nhan sắc cũng tàn tạ dần.

Đến cả đàn ông bình thường cũng chẳng buồn nâng niu cô ta nữa.

Mỗi ngày sống như chuột cống nơi rãnh nước.

Từ đó về sau, tôi cũng chẳng thèm tới gặp cô ta nữa.

Họa Tầm và Nguyễn Tú, từng là hai cơn ác mộng lớn nhất đời tôi.

Nhưng giờ đây họ chẳng thể tạo thành mối đe dọa nào nữa.

Tôi bước đi dưới ánh mặt trời.

Như những làn gió lướt ngang bên mình.

Tự do, phóng khoáng, không chút ràng buộc.

(Hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)