Chương 7 - Sủng Vật Của Hoàng Đế
Ta thừa cơ bật dậy, định chạy ra ngoài.
Nhưng vừa mới chạy…
“Bắt lấy nó!”
Một chiếc phất trần đánh mạnh vào lưng ta.
Ta bị hất văng ra, đập vào tường, phun máu rơi xuống.
Đau đớn lan khắp tứ chi.
Ta cuộn người lại.
Dưới ánh nhìn của mọi người, chậm rãi hóa thành một con Beagle to không hơn cái giày là bao.
Cả đại điện rơi vào tĩnh lặng.
Hiển nhiên bọn họ đã nhận ra ta.
Lập tức, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai biết nên làm gì tiếp.
Minh Nguyệt công chúa lại rất bình tĩnh.
Liếc mắt nhìn lão nhân râu bạc bên cạnh.
Cả hai đều thấy sát ý trong mắt đối phương.
Không thể giữ lại.
Ta yếu ớt rên lên.
Ngẩng đầu nhìn đám thị vệ.
Họ đều từng thấy ta.
Cứu ta với…
Ta không nên trốn ra ngoài.
Quân Dự Nam… cứu ta với…
Vài thị vệ động lòng trắc ẩn, muốn bước tới.
Lập tức bị phù chú cố định tại chỗ.
Không thể nhúc nhích.
Ta cố hết sức bò về phía cửa,
Nhưng chưa kịp bò tới, đã bị một cú đá hất ngược trở lại.
【Trời ơi, đây là đang ngược chó thật sao?!】
【Tác giả làm cái quái gì vậy?!】
“Các ngươi hôm nay không thấy gì hết.
Bổn cung là hoàng hậu tương lai do tiên đế đích thân chỉ định.”
Minh Nguyệt công chúa bước xuống từng bậc thang.
“Chủ mẫu Trung cung, lại liên quan đến một con yêu…”
Lời nàng nói rất rõ ràng.
Mấy người trong điện trầm mặc.
Cúi đầu.
Không dám nhìn.
Giả như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Chú chó nhỏ nằm dưới đất, máu đầm đìa, cố gắng gượng đứng lên.
Ta cảm thấy xương sườn mình có thể đã gãy rồi.
Không thể đứng dậy được.
Ta thút thít.
Lệ rơi lã chã.
Nếu…
Không bị rối loạn cảm giác.
Phải chăng ta đã đào thoát thành công?
Phải chăng đã hội ngộ được huynh trưởng?
Mắt mờ đi.
Thính lực lại trở nên dị thường rõ ràng.
Một loạt tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Không vội vã.
Rất quen thuộc.
Bên ngoài điện, một tiểu cung nữ vội vã bước vào.
“Công chúa, bệ hạ đến rồi.”
Sắc mặt Minh Nguyệt công chúa thoáng thay đổi.
Ngoảnh lại nhìn ta.
Làm một động tác tay với lão nhân râu bạc.
Sau đó chỉnh lại nếp váy, nở nụ cười.
Đi ra ngoài nghênh đón.
Ta muốn kêu.
Nhưng cổ họng như bị chặn thứ gì đó, không thể phát ra âm thanh.
Chỉ có thể bò.
Bò về phía cửa.
Quân Dự Nam…
Ta không mắng ngươi nữa…
Cứu ta với…
Có lẽ lão nhân râu bạc nghĩ rằng ta chết chắc rồi,
Nên cứ để mặc ta gắng sức từng chút bò ra.
Ta muốn hắn thấy ta.
Quân Dự Nam yêu ta như vậy,
Không thể thật sự chặt ta thành tám khúc được.
13
“Miễn lễ.”
Quân Dự Nam đầu đau như búa bổ, chẳng còn tâm trạng ứng phó khách sáo.
Nam bộ lũ lụt, yêu quái hoành hành.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy nhức óc.
Minh Nguyệt công chúa mang vẻ dịu dàng săn sóc,
Muốn tiến thêm một bước gần Quân Dự Nam để biểu lộ tình ý.
“Bệ hạ~”
Quân Dự Nam lùi lại một bước.
Hắn vốn không thích người khác đến quá gần.
Bước chân Minh Nguyệt khựng lại,
Nhưng gương mặt vẫn giữ nụ cười không đổi:
“Bệ hạ đang lo lắng cho yêu vật ở phía nam sao?”
“Ừm.”
Quân Dự Nam đáp nhạt một tiếng.
Lòng dạ lại không kìm được trôi về tẩm điện.
Hắn nghĩ tới con chó ngốc mà mình nuôi.
Không biết đã ăn cơm chưa…
Sau khi hóa hình có ghét nóng mà không mặc y phục không…
Có nhớ hắn không…
Càng nghĩ, tim đập càng nhanh.
Mà cách một bức tường.
Chú chó lẽ ra có bộ lông ba màu đen trắng nâu.
Giờ đã nhuốm thêm sắc đỏ chói mắt.
Dấu máu kéo dài lê thê phía sau.
“oa…”
Quân Dự Nam…
Chỉ cần ngươi nhìn thấy ta…
Nhưng ta bỗng cứng người.
m thanh bên ngoài vang lên rõ mồn một.
Rõ đến mức máu trong người ta như đóng băng.
“Điện hạ, hôm nay Minh Nguyệt điện có yêu quái xâm nhập…”
“Ngài xem, từ kia kìa, nó lao thẳng ra như thế.”
“May mà có thị vệ…
Thần đã xử lý xong rồi, có cần xem không?”
Tiếp theo là giọng nói quen thuộc ấy.
Từng chữ như đập vào trái tim ta, đang nguội lạnh dần.
“Chặt đi là được, chỉ là một tiểu yêu thôi!”
【Thấy chưa, nam chính chẳng thèm quan tâm.
Nuôi gần một năm yêu quái, tưởng thay đổi,
Hóa ra vẫn căm ghét như trước.】
【Tôi có một giả thuyết.
Phải chăng nam chính cuối cùng chém con chó này vì biết nó là yêu?】
Giọng nói ngoài điện hòa lẫn với những dòng bình luận kia,
Khiến đầu óc ta tỉnh táo trong chớp mắt.
Chặt rồi…
Tiểu yêu…
Chán ghét yêu…
Mắt ta không còn rơi lệ nữa.
Ta còn tưởng…
Bản đại vương theo hắn từ khi mới năm tháng tuổi…
Ngoài huynh trưởng, ta chỉ còn mình hắn…
“oa~”
Ta yếu ớt gọi lên một tiếng cuối cùng.
Nhìn chiếc phất trần trên đầu nặng nề vung xuống.
……
Đúng lúc đó.
Giữa sân, Quân Dự Nam nhíu mày, đột nhiên cảm thấy có chuyện chẳng lành.
Không còn tâm trí ứng phó người khác.
Sắc mặt hắn lạnh đi.
Tùy ý phất tay.
Nói:
“Chỉ là tiểu yêu, chém đi là được.”
Vừa xoay người.
Bỗng nhớ đến con Beagle hay trèo lên đầu lên cổ hắn là Mặc Ngọc.
Ngày nào cũng tru, ngày nào cũng cắn,
Lúc nào cũng dính lấy hắn.
Dù được một đế vương sủng ái.
Chung quy vẫn chỉ là một tiểu yêu.
Trong lòng Quân Dự Nam, bỗng dâng lên một nỗi hoảng hốt không tên.
Bước chân hắn vội vã, cấp thiết muốn nhìn thấy Mặc Ngọc.
Khi đi ngang qua vườn hoa.
Chỉ một cái liếc hờ.
Ánh sáng phản chiếu khiến hắn sững người.
Hắn đột nhiên dừng lại.
Quay đầu nhìn về phía đó.
Là một vật nhỏ nhỏ.
Tinh xảo.
Rất quen mắt.
Là khúc xương vàng.
Chính tay hắn làm ra.
Một ý nghĩ đáng sợ ập tới.
Quân Dự Nam cứng người, chậm rãi xoay đầu nhìn lại.
Minh Nguyệt công chúa thấy hoàng đế đột ngột quay người,
Tim đập lỡ một nhịp.
Miễn cưỡng kéo lên một nụ cười:
“Bệ hạ, có chuyện gì vậy?”
14
Ta đã rời khỏi hoàng cung được một năm rồi.
Hồi đó ta không chết.
Ngay vào lúc chiếc phất trần kia sắp giáng xuống—
Huynh trưởng ta xuất hiện.
Huynh đánh gãy cây phất trần trong tay lão già râu bạc, vội vã đoạt lấy ta,
Nhờ thế ta mới sống sót.
Trong suốt một năm qua nhân tộc xảy ra không ít chuyện.
Nào là Hạ quốc thôn tính Trần quốc.
Nào là công chúa Minh Nguyệt vì nước bỏ mạng.
Nhưng tất cả đều chẳng liên quan gì đến ta nữa.
Huynh trưởng mỗi hai tháng lại về nhà một lần thăm ta.
Biết ta dễ lo nghĩ, nên thường đem về vài món đồ nhỏ xinh của nhân loại để dỗ dành.
Ta cũng nghe lời huynh, không tự tiện rời khỏi núi.
Nhưng lần này… đã ba tháng huynh không quay lại.
Ta vô cùng lo lắng.
Chờ thêm mấy ngày nữa vẫn chẳng có tin tức.
Ta liền hóa hình, tới hoàng thành.