Chương 5 - Sự Trở Về Của Giả Thiên Kim

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

8

Thẩm Tri Ý thậm chí không thèm hỏi giá, trực tiếp bảo nhân viên gói lại, còn phối thêm giày cao gót và ví cầm tay cùng tông.

Trên đường về, bà nhìn ra ngoài cửa xe, bỗng nhẹ giọng nói:

“Tiểu Tẫn, con biết không? Con rất giống mẹ hồi trẻ.”

Tôi nhướn mày, nhìn sang bà. Đường nét gương mặt bà mềm mại, khí chất dịu dàng, nhìn thế nào cũng chẳng giống “Ma Hoàn”.

“Không phải nói về ngoại hình,” bà dường như đoán được tôi nghĩ gì, quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm,

“Là cái tính ăn vào xương — không chịu khuất phục, không muốn bị ràng buộc. Năm đó, mẹ cũng vì gia tộc mà ép mình trở thành con người như bây giờ.”

Giọng bà mang theo chút tiếc nuối, như đang nhớ lại những gì đã đánh mất.

Tôi im lặng, không tiếp lời. Tôi chẳng hứng thú gì với quá khứ của bà, càng không muốn trở thành kỳ vọng hay ký thác của bất kỳ ai.

Tối hôm từ thiện, cả nhà họ Lâm đều ăn mặc lộng lẫy.

Lâm Hoài Viễn và Thẩm Tri Ý dĩ nhiên khí chất áp đảo.

Lâm Thừa Huyền mặc vest chỉnh tề, vừa thấy tôi liền ánh lên vẻ kinh ngạc rõ rệt, sau đó lại lúng túng quay mặt đi.

Lâm Tư Liễu mặc váy công chúa hồng trắng, cố giữ nụ cười ngọt ngào, nhưng khi nhìn thấy chiếc đầm đỏ nhung tôi mặc, ánh mắt ghen tị gần như trào ra ngoài.

Buổi tiệc tổ chức trong đại sảnh khách sạn năm sao, ánh đèn rực rỡ, tiếng chạm ly vang khắp nơi.

Nam thanh nữ tú, ai nấy đều diện lễ phục đắt tiền, trang sức lấp lánh, mặt dán nụ cười xã giao tiêu chuẩn, miệng nói toàn lời khách sáo giả tạo.

Thẩm Tri Ý khoác tay Lâm Hoài Viễn, thong dong chào hỏi từng người, thỉnh thoảng giới thiệu tôi với một vài cô chú lớn tuổi.

Tôi giữ vẻ mặt lạnh nhạt, thỉnh thoảng gật đầu cho có.

Lâm Tư Liễu thì cố gắng chen vào hội tiểu thư nhà giàu, nhưng rõ ràng sau vụ hàng giả hôm trước, danh tiếng của cô ta đã lan ra. Những cô tiểu thư kia thái độ lạnh nhạt thấy rõ, khiến cô ta liên tục bị ngó lơ.

Tôi thì nhàn nhã, cầm ly champagne, tìm một góc gần cửa sổ ngồi ngắm đèn thành phố bên ngoài.

“Trốn một mình ở đây?”

Một giọng nam trầm thấp, hơi lạnh vang lên bên cạnh.

Tôi quay đầu, thấy một người đàn ông mặc vest đen.

Anh ta cao lớn, vai rộng eo thon, ngũ quan sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt đen như mực, ánh nhìn sắc bén mang theo khoảng cách lạnh lùng — đẹp trai kiểu nguy hiểm, gây ấn tượng khó quên.

“Nếu không thì sao?” Tôi lắc ly rượu, “Giả vờ cười nói tâng bốc nhau như lũ kia à?”

Anh ta hơi sững người vì sự thẳng thắn của tôi, rồi khóe môi khẽ nhếch lên:

“Lâm Tẫn?”

“Anh biết tôi?”

“Con gái ruột mới về nhà họ Lâm Ở tiệc sinh nhật vạch mặt giả thiên kim và đồng bọn đeo hàng giả, nổi tiếng lắm.” Giọng anh ta bình thản, không nghe ra khen hay chê.

“Ra tôi cũng nổi đấy chứ.” Tôi nhún vai, tỏ vẻ không bận tâm. “Còn anh? Là ai?”

“Cố Ngôn Thâm.” Anh nói tên mình, ánh mắt vẫn đặt trên gương mặt tôi đầy dò xét.

Cố Ngôn Thâm? Hình như Thẩm Tri Ý từng nhắc qua — người thừa kế nhà họ Cố, tuổi còn trẻ đã gây tiếng vang trong thương giới, là mục tiêu mà vô số thiên kim muốn trèo lên.

“Ồ.” Tôi phản ứng hờ hững. Nhà cao cửa rộng thì liên quan gì đến tôi?

Cố Ngôn Thâm dường như hơi bất ngờ vì phản ứng lạnh nhạt của tôi. Anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp — nền đen, chỉ có tên và số điện thoại, thiết kế tối giản đến mức cực đoan:

“Nếu có dịp, có thể trò chuyện.”

Tôi nhận lấy, tiện tay nhét vào túi xách:

“Còn tùy tâm trạng.”

9

Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, rồi xoay người rời đi, hòa vào đám đông.

Tôi tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng thầm nghĩ — buổi tiệc này tuy nhàm chán, nhưng… cũng không hoàn toàn vô vị.

Đúng lúc đó, một chút xôn xao thu hút sự chú ý của tôi.

Chỉ thấy Lâm Tư Liễu cầm ly rượu vang đỏ, đang “vô tình” nghiêng người về phía một bà lão mặc lễ phục màu nhạt, khí chất đoan trang.

Tôi nhận ra bà — là phu nhân nhà họ Chu, rất có tiếng trong thành phố, lúc nãy Thẩm Tri Ý còn cố tình dắt tôi tới chào hỏi.

Lâm Tư Liễu lại muốn dùng trò cũ?

Giả vờ bị tôi đẩy, hắt rượu lên người bà cụ, để tôi trở thành người xúc phạm đối tượng không thể đắc tội?

Rượu sắp đổ rồi. Tôi lạnh mắt nhìn — muốn diễn lại trò cũ, cũng phải xem tôi có phối hợp không.

Tôi nhẹ nhàng đặt ly champagne xuống, âm thầm di chuyển. Đúng khoảnh khắc Lâm Tư Liễu hơi nghiêng người, cổ tay sắp vận lực hất ly rượu — tôi như vô tình nhấc gót giày, gót nhọn chuẩn xác giẫm lên vạt váy dài quét đất của cô ta.

“Á—!”

Lâm Tư Liễu hét lên một tiếng, mất thăng bằng — nhưng lại ngã lùi về sau chứ không phải ngã về phía trước.

Ly rượu vang trong tay cô ta vẽ một đường cong xấu xí giữa không trung — và đổ thẳng lên chiếc váy công chúa hồng trắng mà cô ta đang mặc.

“Phụt—”

Rượu đỏ như máu loang ra khắp ngực áo, trông vừa buồn cười vừa thảm hại.

Không gian xung quanh lặng ngắt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Tư Liễu.

Cô ta đứng chết trân, nhìn bộ váy ướt sũng, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, không ngờ lại thành ra thế này.

Phu nhân nhà họ Chu khẽ nhíu mày, liếc cô ta một cái, trong mắt hiện rõ sự khó chịu và dò xét.

Lâm Thừa Huyền vội vàng chạy tới, định cởi áo khoác vest trùm cho em gái, nhưng bị Lâm Tư Liễu đẩy ra.

Lâm Tư Liễu ngẩng phắt đầu, đôi mắt đỏ ngầu trừng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống:

“Là cô! Lâm Tẫn! Cô cố ý giẫm váy tôi!”

Tôi vô tội nhún vai:

“Tôi đứng xa thế, giẫm kiểu gì? Hay là cô vốn định hắt rượu vào người khác, giờ gặp báo ứng ngược lại?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)