Chương 4 - Sự Trả Thù Của Linh Hồn
7
Tình trạng của Lâm Tự ngày càng tệ.
Ngày thứ mười một, anh ta chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy bóng dáng Lâm An, nhưng càng về sau, tần suất xuất hiện càng dày đặc — kéo theo đó là tâm lý anh ta cũng dần sụp đổ.
Từ mỗi ngày hỏi một lần xem tôi có còn mang theo lá bù//a bình an, chuyển thành hai lần, ba lần… rồi càng lúc càng nhiều.
Lần nào tôi cũng cẩn thận lôi cái túi nhỏ ra cho anh ta xem, thậm chí còn “lấy bù//a” bên trong ra vài lần cho chắc.
Tất nhiên, đó không phải bù//a gì cả — chỉ là vài tờ giấy vẽ linh tinh mua trên PDD với giá hai đồng một xấp. Nhưng anh ta lại tin sái cổ.
Tôi hạn chế ra ngoài hết mức, nhưng dù sao vẫn không an toàn tuyệt đối. Thế nên tôi dứt khoát xin nghỉ phép năm, định bụng mười mấy ngày tiếp theo sẽ trốn trong nhà dưỡng sinh.
Đang yên ổn tận hưởng kỳ nghỉ, thì một đồng nghiệp gửi tin nhắn đến.
“Nhã Nhã, dạo này nhà cậu có chuyện gì không? Hôm qua có hai ông bà trung niên đến công ty làm ầm lên, bảo là ba mẹ cậu, nói công ty bóc lột cậu, bắt đền gì đó.
Cuối cùng còn vứt lại một cái thẻ, bắt sếp phải chuyển lương cậu vào đó, nếu không thì đi kiện công ty luôn. Cậu biết vụ này không đấy?”
Tôi tức đến bật cười.
Hai kẻ cha mẹ cặn bã đó thấy không moi được gì từ tôi, lại thực sự dám đến tận nơi làm việc để làm trò?
Xem ra gần đây họ sống không dễ dàng, nếu không thì cũng chẳng liều mạng vác mặt đến — bất chấp “bảo bối” của họ có thể bị tôi “làm hỏng”.
Tôi lập tức chối bay.
“Ủa? Ba mẹ á? Anh Sơn, anh biết rõ hoàn cảnh nhà em rồi mà, từ nhỏ em sống với bà nội, ba mẹ chẳng ở bên bao giờ, giờ em còn chẳng nhớ nổi mặt họ.
Tự nhiên đâu ra cặp vợ chồng nhận là ba mẹ em? Chắc lừa đảo thôi chứ gì? Mà sếp em không chuyển tiền thật đấy chứ?”
Lời tôi lập tức được tin tưởng.
Anh Sơn nhắn lại ngay:
“Hú hồn, vậy thì tốt rồi. Tất nhiên là không chuyển! Giờ mấy tay lừa đảo ghê thật, đến cả chiêu này cũng dám dùng!”
Tôi nhắn thêm mấy câu xã giao rồi thoát khung chat, mở lại giám sát.
Nhìn Lâm Tự điên điên dại dại, còn ba mẹ tôi thì run như cút, ngay cả thở mạnh cũng không dám — tâm trạng tôi mới dịu xuống đôi chút.
Hiện giờ trạng thái của Lâm Tự kỳ quái vô cùng. Phải đối mặt với anh ta suốt ngày, hai kẻ gọi là ba mẹ tôi sợ phát khiếp. Nhưng đây là nhà của họ, tất nhiên không thể bỏ đi; còn Lâm Tự thì cũng không dám đuổi, nên chỉ có thể sống trong hoảng loạn từng ngày.
Đúng là ác quỷ chỉ có thể bị chính ác quỷ trừng trị.
“Gần rồi, gần lắm rồi…”
Tôi nhìn ngày tháng trên màn hình điện thoại, lặng lẽ tính toán.
Đến ngày thứ hai mươi mốt, tôi cố ý gọi điện cho Lâm Tự, giọng yếu ớt như người kiệt sức.
“…Alo…”
Phải rất lâu bên kia mới bắt máy, giọng Lâm Tự khàn đặc, có chút điên dại lẫn trong đó.
“Lâm Tự… dạo gần đây em cứ mơ thấy An An, cổ còn bảo sẽ đến tìm em… anh nói xem… cô ấy có ý gì vậy…”
Tôi bóp nhẹ cổ họng, cố để giọng mình run rẩy, nghèn nghẹn, như thể sắp bật khóc đến nơi.
“À… vậy à… Nhã Nhã, đừng nghĩ nhiều… chắc em nhớ An An quá thôi, chỉ là mơ thôi…”
Biểu cảm của Lâm Tự trên màn hình giám sát dần dịu lại, khoé môi thậm chí còn nhẹ nhàng cong lên — nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày.
Tôi cũng mỉm cười theo.
Phải tạm thời dỗ anh ta chứ, dù sao giai đoạn ba đã bắt đầu, tôi đâu biết anh ta sẽ xuất hiện triệu chứng gì. Nhỡ đâu phát điên sớm quá thì hết vui.
Sau khi cúp máy, khoé môi của anh ta cứ nhếch lên rồi lại thả xuống, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Nhưng điều càng khiến người ta rợn gáy hơn là: nét mặt của anh ta chỉ hoạt động được một nửa.
Anh ta vẫn điều khiển được cơ thể, nhưng thần kinh mặt dường như có vấn đề — khuôn mặt chỉ có thể hiện ra nửa biểu cảm.
Tôi thấy anh ta thuần thục mở trình duyệt, tra cứu các triệu chứng mình đang có, rồi khi tìm được một câu trả lời “có vẻ hợp lý”, ánh mắt anh ta thoáng nhẹ nhõm.
“Ha… ha ha… thì ra chỉ là… bệnh thôi… tôi biết mà… tôi có thấy cái bù//a đâu cơ chứ…”
Vấn đề là — anh ta chỉ còn điều khiển được một bên mắt, mà bản thân lại chẳng soi gương mấy, nên đương nhiên… không biết rằng hai mắt của mình… đang nhìn về hai hướng khác nhau.
8
Thời gian từng chút trôi qua cuối cùng cũng đến ngày thứ ba mươi.
Tôi nhìn con số trên màn hình điện thoại, âm thầm đếm ngược trong đầu.
Còn ba mươi phút…
“Cuối cùng cũng đến lúc rồi…”
Tôi không kiềm được sự háo hức, lập tức gọi cho Lâm Tự. Lần này anh ta bắt máy rất nhanh, giọng nói lộ rõ sự chờ mong, không hề che giấu.
Xem ra, không chỉ mình tôi mong chờ khoảnh khắc này.
Chỉ là, Lâm Tự à — hy vọng khi biết sự thật, anh vẫn có thể duy trì cái tâm trạng hào hứng này nhé.
“An An, là em phải không? Em về rồi à?”
Giọng anh ta mang theo sự xúc động và nhung nhớ, đúng chuẩn một kẻ si tình.
Tôi lật trắng mắt, chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ.
“Anh nghĩ gì vậy? An An chết bao lâu rồi, là tôi — Lâm Nhã đây.”
“Anh có vấn đề à? Tôi đúng là mù mắt mới thích anh đấy!”
“Cái… cái gì… Em… không phải An An sao?”
Câu trả lời của tôi khiến anh ta khiếp hãi tột độ.
Phải rồi, theo kế hoạch của hắn, tôi lẽ ra đã bị Lâm An thay thế hoàn toàn rồi mới đúng.
“An An, em đừng đùa nữa… Em đang đùa với anh đúng không?”
Tôi gõ tay lên bàn, vắt chân chữ ngũ, giọng nhàn nhã:
“Anh mới là đừng giở trò. Hôm nay tôi gọi đến chỉ để báo cho anh một tin.”
Nhưng Lâm Tự vẫn còn lơ mơ, hoàn toàn không nghe tôi nói gì.
“Không đúng… không đúng… Chắc chưa tới giờ… nhất định là chưa đủ thời gian…”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, khoé môi nhếch lên không kìm nổi:
“Lâm Tự, nghe tôi nói. Tôi đã định nói với anh điều này từ lâu, chỉ là chưa chọn được lúc thích hợp. Nhưng giờ tôi nghĩ, tôi không thể giấu thêm được nữa…”
Giọng anh ta đờ đẫn:
“Ồ? Gì vậy? Quan trọng lắm à?”
“Là…”