Chương 7 - Sự Thật Đằng Sau Những Giọt Nước Mắt
Lúc đó em nói là công chứng tài sản cho Tranh Tranh, là để đảm bảo tương lai cho con bé!
Sao em có thể gài bẫy tôi như vậy?
Thẩm Thời Tích, em thật độc ác!”
“Lừa anh?”
Tôi cười lạnh:
“Tôi chỉ nói sự thật, còn là anh tự ký mà không thèm đọc.
Cố Yến, tất cả những gì anh đang nhận là cái giá anh phải trả.
Anh lợi dụng niềm tin của tôi, phản bội cuộc hôn nhân của chúng ta, làm tổn thương con gái tôi, anh nghĩ anh có thể yên ổn rút lui sao?
Anh quá ngây thơ rồi.”
“Thẩm Thời Tích, đồ đàn bà độc ác!”
Cố Yến gào lên, ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt đầy hận ý:
“Anh đã hy sinh biết bao nhiêu vì em, vì cái nhà này, mà em lại đối xử với anh như vậy?
Em sẽ phải nhận báo ứng đấy!”
“Báo ứng?”
Tôi giơ tay, tát mạnh vào mặt anh ta một cái vang dội:
“Cái bạt tai này là thay Tranh Tranh đánh anh.
Anh làm con bé nhiễm trùng, sốt cao suýt mất mạng.
Một bạt tai còn quá nhẹ cho anh đấy!”
Cố Yến bị đánh lệch cả đầu, trên má in rõ dấu tay.
Anh ta sững người vài giây, rồi giận dữ bừng lên, lao về phía tôi như một con thú điên loạn.
“Giữ hắn lại!”
Tôi lạnh giọng ra lệnh.
Hai vệ sĩ đứng ngoài cửa lập tức xông vào, giữ chặt lấy hai cánh tay anh ta, khiến anh ta không thể cử động.
“**Thẩm Thời Tích, cô dám đánh tôi?
Cô đợi đấy! Tôi không tha cho cô đâu!**”
Cố Yến vùng vẫy, gào thét như một con dã thú mất kiểm soát.
“Không tha cho tôi?”
Tôi nhìn anh ta từ trên cao, ánh mắt đầy khinh miệt:
“Anh giờ chẳng còn gì trong tay, còn tưởng mình có thể dọa tôi sao?
Tôi nói cho anh biết — đây mới chỉ là bắt đầu.
Những gì anh nợ tôi và Tranh Tranh, tôi sẽ khiến anh phải trả lại từng đồng, từng chút một.”
Tôi ra lệnh cho vệ sĩ:
“Đuổi anh ta ra ngoài, từ nay về sau không được phép tới gần tôi và con gái tôi, càng không được bước chân vào công ty này nửa bước!”
Cố Yến bị lôi ra ngoài, vừa chửi rủa vừa giãy giụa, tiếng la hét dần xa, rồi biến mất nơi cuối hành lang.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta biến mất, trong lòng không gợn một tia sóng.
Cố Yến, tất cả những gì anh nhận hôm nay — đều do anh tự chuốc lấy.
Anh đáng đời.
9
Cố Yến cuối cùng vẫn không thể xoay chuyển cục diện.
Công ty của anh ta chính thức tuyên bố phá sản và tiến hành thanh lý, toàn bộ tài sản đứng tên bị ngân hàng niêm phong đem đấu giá để trả nợ.
Vị tổng tài hào môn từng oai phong một cõi, chỉ sau một đêm trở thành kẻ trắng tay, thậm chí còn gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ.
Bạch Xảo nhìn bộ dạng sa sút của anh ta, cũng dần lộ rõ bộ mặt thật.
Cô ta từng nghĩ Cố Yến sẽ mãi cho mẹ con cô ta một cuộc sống sung túc, nhưng giờ đây anh ta đến bản thân còn nuôi không nổi, nói gì đến chi phí điều trị cao ngất cho Mặc Mặc.
Hai người bắt đầu thường xuyên cãi vã, liên tục đổ lỗi cho nhau.
Bạch Xảo mắng Cố Yến vô dụng, hủy hoại cuộc đời cô ta, trách anh ta năm xưa không nên lừa dối Thẩm Thời Tích, để giờ thân bại danh liệt.
Cố Yến thì mắng Bạch Xảo tham lam chính cô ta kéo anh ta xuống vực, nếu không phải vì chữa bệnh cho Mặc Mặc, anh ta đã không ra nông nỗi này.
Cuối cùng, Bạch Xảo bế theo Mặc Mặc – vẫn còn yếu ớt sau ca phẫu thuật – cuỗm sạch số tiền mặt ít ỏi còn lại của Cố Yến, rồi biến mất không tung tích.
Cố Yến tìm khắp nơi nhưng không có chút tin tức gì về mẹ con họ, hoàn toàn trở thành kẻ cô độc.
Anh ta không cam lòng, nhiều lần tìm cách cầu xin tôi tha thứ, thậm chí ngồi chờ trước cổng biệt thự của cha tôi, hy vọng được gặp tôi và Tranh Tranh.
Nhưng lần nào cũng bị vệ sĩ chặn lại, đến cửa còn không vào được.
Anh ta muốn liên lạc với Tranh Tranh, nhưng ngay cả một cái nhìn cũng không thấy được, chỉ có thể đứng từ xa dõi theo phía biệt thự, lòng đầy hối hận.
Còn tôi và Tranh Tranh, cuộc sống dần trở lại đúng quỹ đạo.
Tôi tiếp quản một phần công việc của cha trong công ty, với kinh nghiệm quản lý dày dặn và quyết đoán, tôi điều hành mọi thứ đâu vào đấy, được cha vô cùng tin tưởng, nhân viên cũng kính phục.
Cha dần giao nhiều quyền lực hơn cho tôi, và tôi từng bước trở thành nhân vật cốt lõi trong Tập đoàn Thẩm thị.
Tranh Tranh cũng từng chút một bước ra khỏi bóng tối, ngày càng hoạt bát, vui vẻ hơn.
Con bé học ở trường quý tộc, thành tích xuất sắc, lại còn kết giao được nhiều bạn tốt.
Thỉnh thoảng con sẽ hỏi về ba, nhưng không còn là nước mắt hay tổn thương, mà chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Mẹ ơi, ba giờ sống có tốt không?”
Tôi sẽ xoa đầu con, dịu dàng đáp:
“Ba đã phải trả giá cho những gì mình làm, đó là cái kết anh ấy đáng nhận.
Còn chúng ta, chỉ cần sống tốt là đủ, không cần bận tâm đến anh ấy nữa.”
Tranh Tranh sẽ gật đầu như hiểu, rồi kéo tay tôi, nhoẻn miệng cười:
“Mẹ ơi, con có mẹ và ông ngoại là đủ rồi, con đang rất hạnh phúc.”
Nghe con nói vậy, lòng tôi tràn ngập niềm an ủi và ấm áp.
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt con gái, tôi biết — mọi hi sinh đều xứng đáng.
Đôi khi, tôi vẫn nhớ về thời điểm mới quen Cố Yến.
Khi đó anh ta chỉ là một chàng trai nghèo nhưng đầy hoài bão, ánh mắt sáng rực, tràn đầy khát vọng tương lai.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đến bạc đầu, cùng nhau xây dựng một mái ấm hạnh phúc.
Nhưng thực tế đã dạy tôi một bài học đắt giá, giúp tôi nhìn rõ sự hiểm ác của lòng người và sự giả dối của cái gọi là “tình yêu”.
Dù vậy, tôi không hối hận.
Chiều tà buông xuống, tôi nắm tay Tranh Tranh, cùng con dạo bước trong khu vườn biệt thự.
Gió nhẹ lướt qua mang theo hương hoa thoang thoảng, Tranh Tranh chạy phía trước, tay cầm một bông hoa nhỏ vừa hái, quay đầu lại gọi tôi:
“Mẹ ơi, mẹ nhanh lên nào!”
Tôi bật cười đuổi theo, trong lòng tràn đầy hạnh phúc và bình yên.
(Hoàn)