Chương 1 - Sự Đòi Hỏi Không Ngừng

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Con gái tôi nhập học, tôi chuyển cho con 1 triệu tệ tiền sinh hoạt.

Nữ sinh nghèo mà tôi tài trợ suốt năm năm – Tống Thiển – nhìn thấy số tiền trong tài khoản của con bé, đôi mắt đỏ hoe.

Tiền vừa chuyển chưa đầy một phút, tôi liền nhận được tin nhắn từ cô ta.

“Dì Thẩm, dì quên gì rồi à?”

“iPhone 14 của con dùng gần ba năm rồi, bạn bè đều đổi lên 17 hết rồi, bao giờ thì con được đổi cái mới ạ?”

Tôi sững người.

Sau khi tôi chuyển 1 triệu cho con, WeChat của Lý Tư Tư bật lên.

“Cảm ơn mẹ 1 triệu nha, yêu mẹ yêu mẹ!”

Tôi bật cười:)

Tôi trả lời.

“Ngoan, không đủ thì nói với mẹ.”

Nhìn con gái vui vẻ như vậy, lòng tôi cũng tràn đầy hạnh phúc.

Nhưng chưa đầy một phút sau khi tôi còn đang chìm trong dư vị đó, một tin nhắn khác lại nhảy ra.

Là của Tống Thiển.

Nữ sinh nghèo mà tôi đã tài trợ suốt năm năm qua.

“Dì Thẩm, dì không quên chuyện gì đấy chứ?”

Tôi hơi nhíu mày.

Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai liền gửi tới.

“iPhone 14 của con cũng dùng gần ba năm rồi, các bạn đều đổi lên đời 17 rồi, con bao giờ mới được đổi cái mới ạ?”

Nhìn thấy kiểu đòi hỏi như thể là lẽ đương nhiên của Tống Thiển, nụ cười nơi khóe môi tôi lập tức đông cứng lại.

Năm năm trước, chồng tôi – Lý Vĩ – trong một lần công tác lên vùng núi đã phát hiện ra cô bé này – một đứa trẻ hoàn cảnh khó khăn nhưng học giỏi nổi bật.

Sau khi về nhà, anh nắm tay tôi, không ngừng kể lại sự thông minh và khốn khổ của cô bé ấy.

“Sương Sương, mình giúp con bé đi.”

“Coi như tích đức hành thiện, tài trợ một-một, coi nó như con gái mà nuôi.”

Khi đó nhìn ánh mắt đầy nhiệt tình của anh, lòng tôi mềm lại.

Suốt năm năm qua tôi không chỉ chi trả toàn bộ học phí và các khoản chi tiêu từ cấp 3 đến đại học cho cô bé, mà còn thường xuyên đưa con bé về nhà ở.

Ăn mặc đi lại, tôi đều làm theo tiêu chuẩn của con gái tôi – Tư Tư.

Tư Tư có gì, Tống Thiển cũng có nấy.

Tôi tự thấy mình đã làm tròn nghĩa tình.

Nhưng đứa trẻ tôi nuôi lớn, dường như không phải là một người biết ơn.

Tôi đè nén cơn giận đang bốc lên trong lòng, gõ chữ trả lời.

“Điện thoại vẫn dùng được, lo học hành cho tốt.”

Gửi xong tôi liền ném điện thoại sang một bên.

Lúc này, Lý Vĩ tan làm về tới.

Anh thay giày, liếc nhìn tôi một cái.

“Sao thế? Ai chọc giận tổng giám đốc Thẩm nhà mình à?”

Tôi không nói gì, đưa điện thoại cho anh.

Anh cầm lấy, lướt vài cái, rồi bật cười thành tiếng.

“Ơ, anh cứ tưởng chuyện gì to tát.”

Anh trả lại điện thoại cho tôi, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Con nhà quê ra tỉnh, chưa từng thấy qua nhiều, tầm nhìn hạn hẹp thôi.”

“Em là tổng giám đốc, tài sản cả tỷ, chấp cái chuyện này làm gì?”

Tôi nhìn khuôn mặt thờ ơ của anh, lòng tôi trĩu xuống từng chút một.

Điều tôi để tâm không phải là cái điện thoại.

Mà là vẻ mặt đòi hỏi như chuyện hiển nhiên của cô ta.

Tôi vừa định mở miệng phản bác, điện thoại bỗng rung liên hồi.

Trên màn hình nhấp nháy cái tên “Tống Thiển”.

Tôi ấn nút nghe.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc của cô ta.

“Dì Thẩm, dì thấy con lên đại học, tiêu tốn nhiều, nên thấy con là gánh nặng rồi đúng không?”

Cái mũ này đội cũng nhanh và ác thật.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô ta đã liên tiếp chất vấn tôi qua điện thoại.

“Dì chuyển cho chị Tư Tư một học kỳ mà tận một triệu tệ tiền sinh hoạt.”

“Vậy còn con thì sao?”

“Tiền dự phòng đại học của con, dì chuẩn bị cho con bao nhiêu?”

“Tống Thiển, cô điên rồi à!”

Một tiếng quát giận dữ vang lên từ đầu dây bên kia, là Tư Tư.

Tôi sắp xếp cho hai đứa học cùng trường, ở cùng ký túc xá, vốn là để Tư Tư chăm sóc con bé nhiều hơn.

Không ngờ lại thành buổi phát sóng trực tiếp cảnh Tư Tư xé xác Tống Thiển.

“Mẹ tôi mắc gì phải đưa tiền cho cô! Cô là cái thá gì chứ!”

Giọng Tư Tư vì giận mà run rẩy.

Tiếng khóc của Tống Thiển lập tức cao vút lên, chói tai mà đầy vẻ đương nhiên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)